Tác giả:

Ngày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở…

Quyển 6 - Chương 30

Nhật Ký Ma Cà RồngTác giả: Lisa Jane SmithTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNgày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở… “Chị hiểu” – Elena trùng giọng đáp.Cô đã bắt đầu nắm bắt được mối quan hệ giữa Damon và cậu bé này.Trong một lúc , cô cầm 2 đoạn xích sắt lên trong tay,thử bứt đứt chúng. Ở đây cô có quầng sáng siêu việt nên biết đâu cũng có sức mạnh siêu việt thì sao? Nhưng dù cô vặn và dùng sức bao nhiêu thì chúng cũng không suy chuyển , và cuối cùng cạnh của xích sắt cứa rách một mảng trên ngón tay cô.“Ồ!” – cặp mắt to màu đen của cậu bé dán vào hột máu nhỏ ra từ ngón tay cô.Cậu nhìn nó với vẻ say mê –và lo lắng.“Em có muốn nó không?” – Elena vô tình buông cậu bé ra. ‘Một sinh vật tội nghiệp, bị hấp dẫn bởi máu người khác’ – cô nghĩ .Cậu rụt rè lắc đầu vì nghĩ cô đang giận .Nhưng cô chỉ mỉm cười nên cậu cung kính đưa ngón tay cô lên , nhận hết chỗ máu trong một thoáng , đôi môi mím lại như thể đó là một nụ hôn.Khi cậu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt của cậu dường như đã có thêm chút khí sắc.“Em bảo chị là Damon nhốt em ở đây” – cô nói , choàng tay ôm cậu lần nữa và cảm nhận hơi ấm từ cô đang lan tỏa sang cả cậu – “Em nói chị nghe tại sao được không?”Đứa trẻ vẫn đang l**m môi nhưng nó quay mặt sang cô ngay lập tức và nói “Em là Người Canh Giữ Bí Mật.Nhưng,đáng buồn là các bí mật đã phát triển quá lớn đến nỗi kể cả em cũng không biết chúng là cái gì nữa.”Elena đưa mắt nhìn cậu bé và tứ chi bị xích sắt cùng một quả cầu sắt to đùng quấn chặt của cậu.Cô cảm thấy thương tâm và buồn cho Người Canh Giữ bé nhỏ này.Và cô tự hỏi trong tảng đá to đùng kia là thứ gì mà Damon phải canh phòng cẩn mật như vậy.Nhưng cô không có cơ hội để hỏi .

“Chị hiểu” – Elena trùng giọng đáp.Cô đã bắt đầu nắm bắt được mối quan hệ giữa Damon và cậu bé này.Trong một lúc , cô cầm 2 đoạn xích sắt lên trong tay,thử bứt đứt chúng. Ở đây cô có quầng sáng siêu việt nên biết đâu cũng có sức mạnh siêu việt thì sao? Nhưng dù cô vặn và dùng sức bao nhiêu thì chúng cũng không suy chuyển , và cuối cùng cạnh của xích sắt cứa rách một mảng trên ngón tay cô.

“Ồ!” – cặp mắt to màu đen của cậu bé dán vào hột máu nhỏ ra từ ngón tay cô.Cậu nhìn nó với vẻ say mê –và lo lắng.

“Em có muốn nó không?” – Elena vô tình buông cậu bé ra. ‘Một sinh vật tội nghiệp, bị hấp dẫn bởi máu người khác’ – cô nghĩ .Cậu rụt rè lắc đầu vì nghĩ cô đang giận .Nhưng cô chỉ mỉm cười nên cậu cung kính đưa ngón tay cô lên , nhận hết chỗ máu trong một thoáng , đôi môi mím lại như thể đó là một nụ hôn.

Khi cậu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt của cậu dường như đã có thêm chút khí sắc.

“Em bảo chị là Damon nhốt em ở đây” – cô nói , choàng tay ôm cậu lần nữa và cảm nhận hơi ấm từ cô đang lan tỏa sang cả cậu – “Em nói chị nghe tại sao được không?”

Đứa trẻ vẫn đang l**m môi nhưng nó quay mặt sang cô ngay lập tức và nói “Em là Người Canh Giữ Bí Mật.Nhưng,đáng buồn là các bí mật đã phát triển quá lớn đến nỗi kể cả em cũng không biết chúng là cái gì nữa.”

Elena đưa mắt nhìn cậu bé và tứ chi bị xích sắt cùng một quả cầu sắt to đùng quấn chặt của cậu.Cô cảm thấy thương tâm và buồn cho Người Canh Giữ bé nhỏ này.Và cô tự hỏi trong tảng đá to đùng kia là thứ gì mà Damon phải canh phòng cẩn mật như vậy.

Nhưng cô không có cơ hội để hỏi .

Nhật Ký Ma Cà RồngTác giả: Lisa Jane SmithTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNgày 4 tháng Chín, Nhật kí thân yêu, Sẽ có điều gì đó tồi tệ xảy ra trong hôm nay. Mình không biết tại sao mình lại viết như thế. Điên rồ thật. Không có lí do nào để mình buồn phiền cả, và mọi lí do đều khiến mình hạnh phúc, nhưng … Nhưng mình ở đây lúc 5h30 sáng, tỉnh giấc và sợ hãi. Mình cứ tự nhủ bản thân rằng chỉ là do lẫn lộn vì múi giờ khác nhau giữa Pháp và ở đây. Nhưng điều đó vẫn không thể giải thích tại sao mình cảm thấy sợ hãi đến vậy. Thật bối rối. Ngày hôm kia, lúc dì Judith, Magaret và mình lái xe trở về từ sân bay, mình có một cảm giác rất lạ. Khi xe rẽ ra đường, mình chợt nghĩ, “Mẹ và bố đang chờ chúng mình ở nhà. Mình cá là họ sẽ đứng trên hiên nhà hoặc trong phòng khách nhìn ra cửa sổ. Hẳn là họ đã nhớ mình lắm.” Mình biết mà. Nghe điên thật đấy. Thậm chí khi mình nhìn thấy ngôi nhà và mái hiên trống trơn, mình vẫn cảm thấy như thế. Mình chạy lên mấy bậc thang, thử mở cửa và gõ lên cái vòng sắt trên cửa. Và khi dì Judith mở khóa, mình háo hức vào nhà và chỉ đứng ở… “Chị hiểu” – Elena trùng giọng đáp.Cô đã bắt đầu nắm bắt được mối quan hệ giữa Damon và cậu bé này.Trong một lúc , cô cầm 2 đoạn xích sắt lên trong tay,thử bứt đứt chúng. Ở đây cô có quầng sáng siêu việt nên biết đâu cũng có sức mạnh siêu việt thì sao? Nhưng dù cô vặn và dùng sức bao nhiêu thì chúng cũng không suy chuyển , và cuối cùng cạnh của xích sắt cứa rách một mảng trên ngón tay cô.“Ồ!” – cặp mắt to màu đen của cậu bé dán vào hột máu nhỏ ra từ ngón tay cô.Cậu nhìn nó với vẻ say mê –và lo lắng.“Em có muốn nó không?” – Elena vô tình buông cậu bé ra. ‘Một sinh vật tội nghiệp, bị hấp dẫn bởi máu người khác’ – cô nghĩ .Cậu rụt rè lắc đầu vì nghĩ cô đang giận .Nhưng cô chỉ mỉm cười nên cậu cung kính đưa ngón tay cô lên , nhận hết chỗ máu trong một thoáng , đôi môi mím lại như thể đó là một nụ hôn.Khi cậu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt của cậu dường như đã có thêm chút khí sắc.“Em bảo chị là Damon nhốt em ở đây” – cô nói , choàng tay ôm cậu lần nữa và cảm nhận hơi ấm từ cô đang lan tỏa sang cả cậu – “Em nói chị nghe tại sao được không?”Đứa trẻ vẫn đang l**m môi nhưng nó quay mặt sang cô ngay lập tức và nói “Em là Người Canh Giữ Bí Mật.Nhưng,đáng buồn là các bí mật đã phát triển quá lớn đến nỗi kể cả em cũng không biết chúng là cái gì nữa.”Elena đưa mắt nhìn cậu bé và tứ chi bị xích sắt cùng một quả cầu sắt to đùng quấn chặt của cậu.Cô cảm thấy thương tâm và buồn cho Người Canh Giữ bé nhỏ này.Và cô tự hỏi trong tảng đá to đùng kia là thứ gì mà Damon phải canh phòng cẩn mật như vậy.Nhưng cô không có cơ hội để hỏi .

Quyển 6 - Chương 30