Tác giả:

Vào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó…

Chương 9

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… - Sao thế giận à - Hắn thấy nó mặt đỏ lên như trái cà nên trêu tí- Này - Hắn không thấy nó trả lời biết là lần này nó giận thật rồiLúc đó người hầu đem ly nước ép lên hắn đưa lên trước mặt nó nhưng nó quay sang chổ khác- Này có phải nước uống của mấy người đem lên phu nhân không uống rồi, có nên xử phạt mấy cô không - hắn chỉ biết dùng cách này thôi- Xin phu nhân uống cho - cô người hầu run run nói- Thôi thế này đem cô cho hổ ăn vậy - hắn liếc mắt về nó- Xin ông chủ tha cho tôi - cô người hầu bắt đầu khóc lên- Lôi cô ta.,.....- Hắn chưa nói xong nó cầm ly nước ép đưa lên miệng uống lúc này cô người hầu cảm thấy nhẹ nhỏm- Ngoan lắm - Hắn hôn lên tóc nó nói- Thế mấy lần trước không ngoan à - nó bĩu môi nói- Không vợ anh là ngoan nhất - hắn káo nó vào lòng nói- Ai là vợ anh chứ - nó đấm vào ngực hắn- Chiều nay - câu nói ngắn gọn nhưng khiến nó đã đỏ mặt- Anh không đi làm sao mà đứng đâu hoài thế - nó đắm vào ngực hắn- Có chứ không đi làm thì sao nuôi bà xã được chứ - hai từ bà xã mà hắn phát ra khiến mặt nó càng đỏ thêm. Hắn cúi người hôn vào má nó- Anh đi - hắn bước ra cửa rồi chiếc xe mui trần cũng rời khỏi biệt thựNó bước vào nhà ai cũng nhìn nó cười khúc khíchlàm nó ngượn thêm nó đi lại nhàn bếp ngồi xuống bàn ăn- Mọi người đừng có cười em nữa mà - nó nói trong lòng có vẻ thẹn- Mọi người đâu có cười phu nhân đâu ạ- chị giúp việc lên tiếng nói- Mà này mấy chị và cả bác quản gia nữa đừng gọi em là phu nhân - nó- Không được đâu ạ ông chủ biết sẽ khiển trách đấy ạ - quản gia e dè nói- Như vậy đi lúc có Ngạo Thiên thì mọi người kêu em như cũ còn không có Ngạo Thiên thì mọi người kêu em là Hy Tranh là được rồi - nó vui vẻ nói- Được - tất cả mọi người đồng thanh đáp lạiBấy giờ trong phòng ăn tràn ngập tiếng cười cũ thế buối chiều cũng đẽn đúng như lời hắn nói chều hôm nay hắn về sớm hơn ngày thường nhưng khi hắn bước vào nhà còn có Francine Pairon nhà thiết kế nổi tiếng ở Pháp và cả thế giới bà bước vào với bộ đồ trong rất trẻ trung.Nó nhìn thấy bà Francine Pairon hết sức ngạc nhiên- Đây không phải NTK Francine Pairon sao - nó nhìn hắn nói

- Sao thế giận à - Hắn thấy nó mặt đỏ lên như trái cà nên trêu tí

- Này - Hắn không thấy nó trả lời biết là lần này nó giận thật rồi

Lúc đó người hầu đem ly nước ép lên hắn đưa lên trước mặt nó nhưng nó quay sang chổ khác

- Này có phải nước uống của mấy người đem lên phu nhân không uống rồi, có nên xử phạt mấy cô không - hắn chỉ biết dùng cách này thôi

- Xin phu nhân uống cho - cô người hầu run run nói

- Thôi thế này đem cô cho hổ ăn vậy - hắn liếc mắt về nó

- Xin ông chủ tha cho tôi - cô người hầu bắt đầu khóc lên

- Lôi cô ta.,.....- Hắn chưa nói xong nó cầm ly nước ép đưa lên miệng uống lúc này cô người hầu cảm thấy nhẹ nhỏm

- Ngoan lắm - Hắn hôn lên tóc nó nói

- Thế mấy lần trước không ngoan à - nó bĩu môi nói

- Không vợ anh là ngoan nhất - hắn káo nó vào lòng nói

- Ai là vợ anh chứ - nó đấm vào ngực hắn

- Chiều nay - câu nói ngắn gọn nhưng khiến nó đã đỏ mặt

- Anh không đi làm sao mà đứng đâu hoài thế - nó đắm vào ngực hắn

- Có chứ không đi làm thì sao nuôi bà xã được chứ - hai từ bà xã mà hắn
phát ra khiến mặt nó càng đỏ thêm. Hắn cúi người hôn vào má nó

- Anh đi - hắn bước ra cửa rồi chiếc xe mui trần cũng rời khỏi biệt thự

Nó bước vào nhà ai cũng nhìn nó cười khúc khích

làm nó ngượn thêm nó đi lại nhàn bếp ngồi xuống bàn ăn

- Mọi người đừng có cười em nữa mà - nó nói trong lòng có vẻ thẹn

- Mọi người đâu có cười phu nhân đâu ạ- chị giúp việc lên tiếng nói

- Mà này mấy chị và cả bác quản gia nữa đừng gọi em là phu nhân - nó

- Không được đâu ạ ông chủ biết sẽ khiển trách đấy ạ - quản gia e dè nói

- Như vậy đi lúc có Ngạo Thiên thì mọi người kêu em như cũ còn không có
Ngạo Thiên thì mọi người kêu em là Hy Tranh là được rồi - nó vui vẻ nói

- Được - tất cả mọi người đồng thanh đáp lại

Bấy giờ trong phòng ăn tràn ngập tiếng cười cũ thế buối chiều cũng đẽn đúng như lời hắn nói chều hôm nay hắn về sớm hơn ngày thường nhưng khi hắn
bước vào nhà còn có Francine Pairon nhà thiết kế nổi tiếng ở Pháp và cả thế giới bà bước vào với bộ đồ trong rất trẻ trung.Nó nhìn thấy bà Francine Pairon hết sức ngạc nhiên

- Đây không phải NTK Francine Pairon sao - nó nhìn hắn nói

Đừng Xa Anh Nữa NhéTác giả: Suri NguyênVào một buổi sáng đẹp trời của ngày Chủ Nhật vậy mà trong lòng nó chẳng đẹp gì tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều tối om vì nó phải chứng khiến cảnh bố mẹ mình phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông khí chất lạnh lùng như thế trong nhà nó. Nó chạy lại đỡ bà mẹ mình ngồi dậy -Bố mẹ làm gì thế -Nó vừa nói vừa đỡ bố mẹ nó Người con trai ấy không ai khác chính là hắn khi nhìn lên một người con gái có mái tóc màu trắng và cặp mắt màu tím đến kỳ lạ khiến hắn nhết lên một nụ cười hoàn hảo -Xin Ngự tiên sinh đây giúp đỡ ạ -Bố nó không đứng lên mà vẫn quỳ ở đó và nói khiến nó như chết đứng Hắn nhìn hai người đang quỳ đưới chân mình nhàn nhạt trả lời -Tôi giúp hai người thì được cái gì hai người cũng biết tôi không làm điều gì mà không có lợi cho mình đâu Bố nó rụt rè trả lời nhưng vẫn cúi đầu không dám ngẫn đầu lên vì từ trước chưa ai đủ can đảm nhìn vào cặp mắt hắn -Thế người muốn gì ạ Hắn quay sang nhìn nó rồi nói ung dung trả lời -Con gái của mấy người Khi nghe câu nói của hắn người nó… - Sao thế giận à - Hắn thấy nó mặt đỏ lên như trái cà nên trêu tí- Này - Hắn không thấy nó trả lời biết là lần này nó giận thật rồiLúc đó người hầu đem ly nước ép lên hắn đưa lên trước mặt nó nhưng nó quay sang chổ khác- Này có phải nước uống của mấy người đem lên phu nhân không uống rồi, có nên xử phạt mấy cô không - hắn chỉ biết dùng cách này thôi- Xin phu nhân uống cho - cô người hầu run run nói- Thôi thế này đem cô cho hổ ăn vậy - hắn liếc mắt về nó- Xin ông chủ tha cho tôi - cô người hầu bắt đầu khóc lên- Lôi cô ta.,.....- Hắn chưa nói xong nó cầm ly nước ép đưa lên miệng uống lúc này cô người hầu cảm thấy nhẹ nhỏm- Ngoan lắm - Hắn hôn lên tóc nó nói- Thế mấy lần trước không ngoan à - nó bĩu môi nói- Không vợ anh là ngoan nhất - hắn káo nó vào lòng nói- Ai là vợ anh chứ - nó đấm vào ngực hắn- Chiều nay - câu nói ngắn gọn nhưng khiến nó đã đỏ mặt- Anh không đi làm sao mà đứng đâu hoài thế - nó đắm vào ngực hắn- Có chứ không đi làm thì sao nuôi bà xã được chứ - hai từ bà xã mà hắn phát ra khiến mặt nó càng đỏ thêm. Hắn cúi người hôn vào má nó- Anh đi - hắn bước ra cửa rồi chiếc xe mui trần cũng rời khỏi biệt thựNó bước vào nhà ai cũng nhìn nó cười khúc khíchlàm nó ngượn thêm nó đi lại nhàn bếp ngồi xuống bàn ăn- Mọi người đừng có cười em nữa mà - nó nói trong lòng có vẻ thẹn- Mọi người đâu có cười phu nhân đâu ạ- chị giúp việc lên tiếng nói- Mà này mấy chị và cả bác quản gia nữa đừng gọi em là phu nhân - nó- Không được đâu ạ ông chủ biết sẽ khiển trách đấy ạ - quản gia e dè nói- Như vậy đi lúc có Ngạo Thiên thì mọi người kêu em như cũ còn không có Ngạo Thiên thì mọi người kêu em là Hy Tranh là được rồi - nó vui vẻ nói- Được - tất cả mọi người đồng thanh đáp lạiBấy giờ trong phòng ăn tràn ngập tiếng cười cũ thế buối chiều cũng đẽn đúng như lời hắn nói chều hôm nay hắn về sớm hơn ngày thường nhưng khi hắn bước vào nhà còn có Francine Pairon nhà thiết kế nổi tiếng ở Pháp và cả thế giới bà bước vào với bộ đồ trong rất trẻ trung.Nó nhìn thấy bà Francine Pairon hết sức ngạc nhiên- Đây không phải NTK Francine Pairon sao - nó nhìn hắn nói

Chương 9