- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-…
Chương 10: Bảo hân đã giận
Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa TuyếtTác giả: Ngọc ExO- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-… “ Cạch”- Tiếng của phòng nó mửa raBây giờ nó đã ngủ say. Hắn kéo chiếc chăn đắp lên người nó. khẽ lau giọt nước mắt con vương trên miCó cảm giác như ai bên cạnh, nó vội tỉnh giấcBóng ai đó đã khuất sau cánh cửa, nó cứ nghĩ là baNgắm nhìn cây hoa thường xuân bên cửa sổ“ Mẹ à! Con yêu Huy rồi chăng? Không thể nào…tên Băng Hác Ám chết tiệt đó, con hận hắn…”- Nó nhìn chậu hoa và tâm sự với người mẹ quá cố của mìnhHắn ở bên ngoài. Nghe những lời từ đáy lòng nó. Cảm xúc hắn vui buồn lẫn lộn, hắn nhất định sẽ tìm ra lời giải thích thỏa đáng cho nó~~~~~~Ngày hôm ấy trên lớp…-Hân à, sao mày buồn vậy?- Thư hỏi han nó-Ai ăn h**p hân, cứ nói Duy xử liền- Duy cũng góp vui-Không sao đâu. Lo chuyện 2 người đi- Hân cố vui vẻ-Chuyện gì?- Cả Thư và Duy cùng lên tiếng-Tình cảm chứ gì nữa…- Nó-Cảm cảm con khỉ… - Đồng thanh part 2-Hẹn nhau nói nữa kìa – nó đã vui hơn-Anh/cô học theo thì có! – Đồng thanh part 3-…Cuộc trò chuyện âm thầm trôi trong vui vẻ đến khi… hắn xuất hiệnVừa gặp hắn, nó đã ụp mắt xuống bàn. Duy và Thư thấy có gì bất ổn cũng trở lại vị trí củ-Bảo Hân à…Tôi… - Đây là lần đầu hắn ấp úng-Im ngay. Tôi và anh có gì mà phải giải thích. Anh yêu đương ai là chuyện của anh- Nó gần như bức xúcHắn cũng không nói gì thêm, ngay lúc này hán không có gì để chứng minh sự trong sạch của hắn. Hắn biết chính mình đã làm Bảo Hân tức giậnTừng tiết học trôi đi, nó trở về với căn nhà của mình-Hân, ba có chuyện muốn nói!- Ba nó-Dạ, ba cứ nói!-Con tin thằng Quốc Huy đi, chắc chắn có sự hiểu lầm-Con không tin, cớ gì ba phải bênh vực hắn?-Rồi, ba kể cho con nghe chuyện này…~~~~~~~~~~ Quay lại chiều hôm qua-Bác à, con bị cô ta chuốc thuốc mê. Giữa con và cô ta hoàn toàn trong sạch- Hắn vội giải thích-Ta biết nhưng bé Hân không thể chấp nhận. Nó đã đau khổ nhiều rồi, ta không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa-Con nhận ra mình đã có tình cảm với Hân, con sẽ giải quyết chuyện này-Thôi được rồi, giao cho con. Con vào thăm Hân lát đi, chắc giờ nó đã ngủ rồi-Dạ, cô ta nhất định sẽ phải chính miệng nói ra điều này. Nhã Phương, cô chờ đó- Nói trong tức giận rồi hắn ra khỏi phòng ông Cường_ _ _ _ _-Ba tin lời hắn sao? Chỉ là lời nói 1 phía thôi mà – Nó nói-Con cứ đợi lời giải thích từ Huy đi. Hứa với ba con phải cho nó cơ hội nói rõ điều này-Dạ, con hứa. con lên phòng nha ba – Nó bước lên cầu thang nhưng trong lòng đầy suy nghĩ“ Người hôm đó từ phòng mình bước ra là hắn ta sao? Hắn ta…Quốc Huy yêu mình…”
“ Cạch”- Tiếng của phòng nó mửa ra
Bây giờ nó đã ngủ say. Hắn kéo chiếc chăn đắp lên người nó. khẽ lau giọt nước mắt con vương trên mi
Có cảm giác như ai bên cạnh, nó vội tỉnh giấc
Bóng ai đó đã khuất sau cánh cửa, nó cứ nghĩ là ba
Ngắm nhìn cây hoa thường xuân bên cửa sổ
“ Mẹ à! Con yêu Huy rồi chăng? Không thể nào…tên Băng Hác Ám chết tiệt đó, con hận hắn…”- Nó nhìn chậu hoa và tâm sự với người mẹ quá cố của mình
Hắn ở bên ngoài. Nghe những lời từ đáy lòng nó. Cảm xúc hắn vui buồn lẫn lộn, hắn nhất định sẽ tìm ra lời giải thích thỏa đáng cho nó
~~~~~~
Ngày hôm ấy trên lớp…
-Hân à, sao mày buồn vậy?- Thư hỏi han nó
-Ai ăn h**p hân, cứ nói Duy xử liền- Duy cũng góp vui
-Không sao đâu. Lo chuyện 2 người đi- Hân cố vui vẻ
-Chuyện gì?- Cả Thư và Duy cùng lên tiếng
-Tình cảm chứ gì nữa…- Nó
-Cảm cảm con khỉ… - Đồng thanh part 2
-Hẹn nhau nói nữa kìa – nó đã vui hơn
-Anh/cô học theo thì có! – Đồng thanh part 3
-…
Cuộc trò chuyện âm thầm trôi trong vui vẻ đến khi… hắn xuất hiện
Vừa gặp hắn, nó đã ụp mắt xuống bàn. Duy và Thư thấy có gì bất ổn cũng trở lại vị trí củ
-Bảo Hân à…Tôi… - Đây là lần đầu hắn ấp úng
-Im ngay. Tôi và anh có gì mà phải giải thích. Anh yêu đương ai là chuyện của anh- Nó gần như bức xúc
Hắn cũng không nói gì thêm, ngay lúc này hán không có gì để chứng minh sự trong sạch của hắn. Hắn biết chính mình đã làm Bảo Hân tức giận
Từng tiết học trôi đi, nó trở về với căn nhà của mình
-Hân, ba có chuyện muốn nói!- Ba nó
-Dạ, ba cứ nói!
-Con tin thằng Quốc Huy đi, chắc chắn có sự hiểu lầm
-Con không tin, cớ gì ba phải bênh vực hắn?
-Rồi, ba kể cho con nghe chuyện này…
~~~~~~~~~~ Quay lại chiều hôm qua
-Bác à, con bị cô ta chuốc thuốc mê. Giữa con và cô ta hoàn toàn trong sạch- Hắn vội giải thích
-Ta biết nhưng bé Hân không thể chấp nhận. Nó đã đau khổ nhiều rồi, ta không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa
-Con nhận ra mình đã có tình cảm với Hân, con sẽ giải quyết chuyện này
-Thôi được rồi, giao cho con. Con vào thăm Hân lát đi, chắc giờ nó đã ngủ rồi
-Dạ, cô ta nhất định sẽ phải chính miệng nói ra điều này. Nhã Phương, cô chờ đó- Nói trong tức giận rồi hắn ra khỏi phòng ông Cường
_ _ _ _ _
-Ba tin lời hắn sao? Chỉ là lời nói 1 phía thôi mà – Nó nói
-Con cứ đợi lời giải thích từ Huy đi. Hứa với ba con phải cho nó cơ hội nói rõ điều này
-Dạ, con hứa. con lên phòng nha ba – Nó bước lên cầu thang nhưng trong lòng đầy suy nghĩ
“ Người hôm đó từ phòng mình bước ra là hắn ta sao? Hắn ta…Quốc Huy yêu mình…”
Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa TuyếtTác giả: Ngọc ExO- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-… “ Cạch”- Tiếng của phòng nó mửa raBây giờ nó đã ngủ say. Hắn kéo chiếc chăn đắp lên người nó. khẽ lau giọt nước mắt con vương trên miCó cảm giác như ai bên cạnh, nó vội tỉnh giấcBóng ai đó đã khuất sau cánh cửa, nó cứ nghĩ là baNgắm nhìn cây hoa thường xuân bên cửa sổ“ Mẹ à! Con yêu Huy rồi chăng? Không thể nào…tên Băng Hác Ám chết tiệt đó, con hận hắn…”- Nó nhìn chậu hoa và tâm sự với người mẹ quá cố của mìnhHắn ở bên ngoài. Nghe những lời từ đáy lòng nó. Cảm xúc hắn vui buồn lẫn lộn, hắn nhất định sẽ tìm ra lời giải thích thỏa đáng cho nó~~~~~~Ngày hôm ấy trên lớp…-Hân à, sao mày buồn vậy?- Thư hỏi han nó-Ai ăn h**p hân, cứ nói Duy xử liền- Duy cũng góp vui-Không sao đâu. Lo chuyện 2 người đi- Hân cố vui vẻ-Chuyện gì?- Cả Thư và Duy cùng lên tiếng-Tình cảm chứ gì nữa…- Nó-Cảm cảm con khỉ… - Đồng thanh part 2-Hẹn nhau nói nữa kìa – nó đã vui hơn-Anh/cô học theo thì có! – Đồng thanh part 3-…Cuộc trò chuyện âm thầm trôi trong vui vẻ đến khi… hắn xuất hiệnVừa gặp hắn, nó đã ụp mắt xuống bàn. Duy và Thư thấy có gì bất ổn cũng trở lại vị trí củ-Bảo Hân à…Tôi… - Đây là lần đầu hắn ấp úng-Im ngay. Tôi và anh có gì mà phải giải thích. Anh yêu đương ai là chuyện của anh- Nó gần như bức xúcHắn cũng không nói gì thêm, ngay lúc này hán không có gì để chứng minh sự trong sạch của hắn. Hắn biết chính mình đã làm Bảo Hân tức giậnTừng tiết học trôi đi, nó trở về với căn nhà của mình-Hân, ba có chuyện muốn nói!- Ba nó-Dạ, ba cứ nói!-Con tin thằng Quốc Huy đi, chắc chắn có sự hiểu lầm-Con không tin, cớ gì ba phải bênh vực hắn?-Rồi, ba kể cho con nghe chuyện này…~~~~~~~~~~ Quay lại chiều hôm qua-Bác à, con bị cô ta chuốc thuốc mê. Giữa con và cô ta hoàn toàn trong sạch- Hắn vội giải thích-Ta biết nhưng bé Hân không thể chấp nhận. Nó đã đau khổ nhiều rồi, ta không để chuyện này xảy ra thêm một lần nào nữa-Con nhận ra mình đã có tình cảm với Hân, con sẽ giải quyết chuyện này-Thôi được rồi, giao cho con. Con vào thăm Hân lát đi, chắc giờ nó đã ngủ rồi-Dạ, cô ta nhất định sẽ phải chính miệng nói ra điều này. Nhã Phương, cô chờ đó- Nói trong tức giận rồi hắn ra khỏi phòng ông Cường_ _ _ _ _-Ba tin lời hắn sao? Chỉ là lời nói 1 phía thôi mà – Nó nói-Con cứ đợi lời giải thích từ Huy đi. Hứa với ba con phải cho nó cơ hội nói rõ điều này-Dạ, con hứa. con lên phòng nha ba – Nó bước lên cầu thang nhưng trong lòng đầy suy nghĩ“ Người hôm đó từ phòng mình bước ra là hắn ta sao? Hắn ta…Quốc Huy yêu mình…”