- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-…
Chương 11: Giải quyết hiểu lầm
Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa TuyếtTác giả: Ngọc ExO- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-… -Tại sao cô gài bẫy tôi?-Thích, tôi không có được anh thì ai cũng đừng hòng-Nói mau. Hôm đó cô đã làm gì?- Hắn ta gầm lên như một con thú giữ. Thật sự hắn ta không thể chờ đơi được nữa, sự thật chỉ có 1 là hiểu lầm…-Anh tính ghi âm sao? Tôi đâu có ngu- Cô ta nói rồi nhìn từ trên xuống dưới người hắn, thật sự không có vật gì có thể ghi âm được-Được thôi, anh muốn biết thì tôi cho biết-Nói nhanh và ngay, không tôi giết cô-Từ từ hoàng tử à. Haha. Hôm đó hả… Có gì đâu, tôi chỉ cho 1 ít thuốc ngủ mà anh đã say như chết… Tệ thật-Còn gì nữa. cô muốn chết hả?- Hắn chưởi vào mặt nhỏ-Tọi đưa nah lên phòng, bởi đồ và chụp vài tấm kĩ niệm cho cô ta Bảo Hân xem thôi chứ gì. Haha, nực cười…-Cảm ơn cô, cô thật ngu ngốc- Vừa nói hắn vừa tháo chiếc bông tai hình đầu lâu xuốngChiếc bông tai ấy anh đã gắn 1 con chip ghi âm.“ BÍP”. Tôi đã có bằng chứng- hắn cười nữa miệng với chiến công của mình-Người như cô, đấu với tôi còn kém lắm, liệu hồn đấy!- Hắn bỏ đi mặc Nhã Phương ở đóCô ta giờ đây rất tức giận “ Quốc Huy, anh cứ chờ mà xem. Bảo Hân cô không yên ổn với Nhã Phương này đâu”- Nhỏ hét lên~~~Tan học, cô đứng ở cổng đợi bác tài xế-Hân, anh đưa em về!! – Hoàng Anh từ sau chạy đến-Được thôi anh – Bảo Hân đồng ý-Không được, cô ấy phải đi với tôi – Hắn nắm tay của nó-Buông tôi ra, tôi sẽ không đi với anh- Nó cự tuyệt hắnLần này thì không đợi nó đồng ý hay không, hắn lôi nó lên xe mãnh liệt- Bảo Hân, cho tôi 1 cơ hội giải thích đi- Hắn vẻ nài nỉNó nghe lời ba một lần, cho hắn 1 cơ hội nói rõ ràng chuyện ấy. Cô cũng muốn đó chỉ là một sự hiểu lầmHoàng Anh đứng đấy. Anh nghĩ: “ Quốc Huy thiếu gia à, anh là một đối thủ nặng kí đó”_____Hắn chở nó đến cánh đồng hoa thường xuân. Nơi có thể xem là nơi yêu thích của cả hắn và nó-Hân à, nghe tôi nói-Nói nhanh đi, tôi không rãnh- Nó lạnh lùng nói-Cô nghe đi- Hắn đưa đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của hắn và Nhã PhươngNó cầm thứ đó trên tay nghe từng câu nói-Bây giờ cô đã biết tôi trong sạch rồi chứ?Cô không nói gì, cô vui mừng vì anh không lừa gạt côNó cùng hắn bước đi trên cánh đồng thường xuânCùng nhau tận hưởng làn gió dịu nhẹ trong lành ấy~~~~~~~~~~~~Hắn chở nó về nhà:-Mai chủ nhật, tôi đến đón cô đi mua sách được không? – Hắn muốn có nhiều thời gian bên nó hơn…-Cũng được, mai tôi cũng không có việc gì làm – Nó khẽ gật đầu đồng ýNghe được câu nói của nó, hắn thật sự thấy lòng mình ấm áp, hắn chạy trên con đường đầy hạnh phúc này…Cuộc sống luôn chứa đựng đầy niềm vui… Và em chính là hạnh phúc của cuộc đời anh…
-Tại sao cô gài bẫy tôi?
-Thích, tôi không có được anh thì ai cũng đừng hòng
-Nói mau. Hôm đó cô đã làm gì?- Hắn ta gầm lên như một con thú giữ. Thật sự hắn ta không thể chờ đơi được nữa, sự thật chỉ có 1 là hiểu lầm…
-Anh tính ghi âm sao? Tôi đâu có ngu- Cô ta nói rồi nhìn từ trên xuống dưới người hắn, thật sự không có vật gì có thể ghi âm được
-Được thôi, anh muốn biết thì tôi cho biết
-Nói nhanh và ngay, không tôi giết cô
-Từ từ hoàng tử à. Haha. Hôm đó hả… Có gì đâu, tôi chỉ cho 1 ít thuốc ngủ mà anh đã say như chết… Tệ thật
-Còn gì nữa. cô muốn chết hả?- Hắn chưởi vào mặt nhỏ
-Tọi đưa nah lên phòng, bởi đồ và chụp vài tấm kĩ niệm cho cô ta Bảo Hân xem thôi chứ gì. Haha, nực cười…
-Cảm ơn cô, cô thật ngu ngốc- Vừa nói hắn vừa tháo chiếc bông tai hình đầu lâu xuống
Chiếc bông tai ấy anh đã gắn 1 con chip ghi âm.
“ BÍP”. Tôi đã có bằng chứng- hắn cười nữa miệng với chiến công của mình
-Người như cô, đấu với tôi còn kém lắm, liệu hồn đấy!- Hắn bỏ đi mặc Nhã Phương ở đó
Cô ta giờ đây rất tức giận “ Quốc Huy, anh cứ chờ mà xem. Bảo Hân cô không yên ổn với Nhã Phương này đâu”- Nhỏ hét lên
~~~
Tan học, cô đứng ở cổng đợi bác tài xế
-Hân, anh đưa em về!! – Hoàng Anh từ sau chạy đến
-Được thôi anh – Bảo Hân đồng ý
-Không được, cô ấy phải đi với tôi – Hắn nắm tay của nó
-Buông tôi ra, tôi sẽ không đi với anh- Nó cự tuyệt hắn
Lần này thì không đợi nó đồng ý hay không, hắn lôi nó lên xe mãnh liệt
- Bảo Hân, cho tôi 1 cơ hội giải thích đi- Hắn vẻ nài nỉ
Nó nghe lời ba một lần, cho hắn 1 cơ hội nói rõ ràng chuyện ấy. Cô cũng muốn đó chỉ là một sự hiểu lầm
Hoàng Anh đứng đấy. Anh nghĩ: “ Quốc Huy thiếu gia à, anh là một đối thủ nặng kí đó”
_____
Hắn chở nó đến cánh đồng hoa thường xuân. Nơi có thể xem là nơi yêu thích của cả hắn và nó
-Hân à, nghe tôi nói
-Nói nhanh đi, tôi không rãnh- Nó lạnh lùng nói
-Cô nghe đi- Hắn đưa đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của hắn và Nhã Phương
Nó cầm thứ đó trên tay nghe từng câu nói
-Bây giờ cô đã biết tôi trong sạch rồi chứ?
Cô không nói gì, cô vui mừng vì anh không lừa gạt cô
Nó cùng hắn bước đi trên cánh đồng thường xuân
Cùng nhau tận hưởng làn gió dịu nhẹ trong lành ấy
~~~~~~~~~~~~
Hắn chở nó về nhà:
-Mai chủ nhật, tôi đến đón cô đi mua sách được không? – Hắn muốn có nhiều thời gian bên nó hơn…
-Cũng được, mai tôi cũng không có việc gì làm – Nó khẽ gật đầu đồng ý
Nghe được câu nói của nó, hắn thật sự thấy lòng mình ấm áp, hắn chạy trên con đường đầy hạnh phúc này…
Cuộc sống luôn chứa đựng đầy niềm vui… Và em chính là hạnh phúc của cuộc đời anh…
Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa TuyếtTác giả: Ngọc ExO- Thưa baba, con đã về!- Giọng nói trong sáng của nó cất lên - Ba nhớ con lắm Bảo Hân ơi!! - Dạ, từ nay con sẽ sống với ba mãi nha! _______________ Nó: Phạm Trương Bảo Hân 17t , cô công chúa duy nhất của tập đoàn trang sức Phạm Trưởng lớn nhất thế giới. Hòa đồng nhưng ai chọc giận sẽ biến thành tảng băng lanh lẽo ~~ Nó từ Mỹ mới về Việt , cuộc sống của nó thiếu đi tình yêu thương của mẹ khiến nó lạnh lùng, ít nói nhưng không vì thế là nó trở nen xa lạ với mọi người. Cô hay cười để xóa đi nổi buồn sâu trong lòng - Cháu đi đâu thế Hân? - Cô nói ba cháu đi ra ngoài 1 chút Nói xong cô lấy chiếc ô tô màu xanh đen mà cô thích nhất phóng vs vận tốc 180km/h trên đường…. - Kít…………… Xe của cô xém tông vào chiếc xe màu đỏ khác chạy ngược chiều… Hai ánh mắt vô tình lướt qua nhau - Chạy xe kì vậy? - Thích- Hắn ta đáp 1 cách tiết kiệm lời - Xui xẻo, biến đi, đừng để tôi gặp được anh – Nó cũng chẳng kém Nói rồi nó dựng xe và tiếp tục đường tăng tốc của minh… - Ê mày… nhỏ đó là ai vậy? - Không biết-… -Tại sao cô gài bẫy tôi?-Thích, tôi không có được anh thì ai cũng đừng hòng-Nói mau. Hôm đó cô đã làm gì?- Hắn ta gầm lên như một con thú giữ. Thật sự hắn ta không thể chờ đơi được nữa, sự thật chỉ có 1 là hiểu lầm…-Anh tính ghi âm sao? Tôi đâu có ngu- Cô ta nói rồi nhìn từ trên xuống dưới người hắn, thật sự không có vật gì có thể ghi âm được-Được thôi, anh muốn biết thì tôi cho biết-Nói nhanh và ngay, không tôi giết cô-Từ từ hoàng tử à. Haha. Hôm đó hả… Có gì đâu, tôi chỉ cho 1 ít thuốc ngủ mà anh đã say như chết… Tệ thật-Còn gì nữa. cô muốn chết hả?- Hắn chưởi vào mặt nhỏ-Tọi đưa nah lên phòng, bởi đồ và chụp vài tấm kĩ niệm cho cô ta Bảo Hân xem thôi chứ gì. Haha, nực cười…-Cảm ơn cô, cô thật ngu ngốc- Vừa nói hắn vừa tháo chiếc bông tai hình đầu lâu xuốngChiếc bông tai ấy anh đã gắn 1 con chip ghi âm.“ BÍP”. Tôi đã có bằng chứng- hắn cười nữa miệng với chiến công của mình-Người như cô, đấu với tôi còn kém lắm, liệu hồn đấy!- Hắn bỏ đi mặc Nhã Phương ở đóCô ta giờ đây rất tức giận “ Quốc Huy, anh cứ chờ mà xem. Bảo Hân cô không yên ổn với Nhã Phương này đâu”- Nhỏ hét lên~~~Tan học, cô đứng ở cổng đợi bác tài xế-Hân, anh đưa em về!! – Hoàng Anh từ sau chạy đến-Được thôi anh – Bảo Hân đồng ý-Không được, cô ấy phải đi với tôi – Hắn nắm tay của nó-Buông tôi ra, tôi sẽ không đi với anh- Nó cự tuyệt hắnLần này thì không đợi nó đồng ý hay không, hắn lôi nó lên xe mãnh liệt- Bảo Hân, cho tôi 1 cơ hội giải thích đi- Hắn vẻ nài nỉNó nghe lời ba một lần, cho hắn 1 cơ hội nói rõ ràng chuyện ấy. Cô cũng muốn đó chỉ là một sự hiểu lầmHoàng Anh đứng đấy. Anh nghĩ: “ Quốc Huy thiếu gia à, anh là một đối thủ nặng kí đó”_____Hắn chở nó đến cánh đồng hoa thường xuân. Nơi có thể xem là nơi yêu thích của cả hắn và nó-Hân à, nghe tôi nói-Nói nhanh đi, tôi không rãnh- Nó lạnh lùng nói-Cô nghe đi- Hắn đưa đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của hắn và Nhã PhươngNó cầm thứ đó trên tay nghe từng câu nói-Bây giờ cô đã biết tôi trong sạch rồi chứ?Cô không nói gì, cô vui mừng vì anh không lừa gạt côNó cùng hắn bước đi trên cánh đồng thường xuânCùng nhau tận hưởng làn gió dịu nhẹ trong lành ấy~~~~~~~~~~~~Hắn chở nó về nhà:-Mai chủ nhật, tôi đến đón cô đi mua sách được không? – Hắn muốn có nhiều thời gian bên nó hơn…-Cũng được, mai tôi cũng không có việc gì làm – Nó khẽ gật đầu đồng ýNghe được câu nói của nó, hắn thật sự thấy lòng mình ấm áp, hắn chạy trên con đường đầy hạnh phúc này…Cuộc sống luôn chứa đựng đầy niềm vui… Và em chính là hạnh phúc của cuộc đời anh…