Tác giả:

* Mùa đông năm nó 8 tuổi. Con đường dài không một bóng người. Phải chăng vì thời tiết quá lạnh lẽo khiến mọi người phải nhốt mình trong nhà. Cái thời tiết khắc nghiệt ấy có khác gì với tâm hồn của nó không? Tâm hồn của một đứa trẻ không cha, không mẹ, không người thân. Nó cũng đã từng là một cô bé có đầy đủ mọi thứ. Nhưng ông trời đã nhẫn tâm cướp tất cả mọi thứ của nó. Kể cả cha và mẹ nó. Nó hận ông trời. Ông trời thật không có mắt mà. Nó chỉ mới có 8 tuổi thôi, cái tuổi còn quá nhỏ để mất đi sự yêu thương, đùm bọc. Nhưng tất cả đâu phải tại ông trời gây ra. Cha mẹ nó đã bị hại chết. Nó biết kẻ đó là ai. Nhưng nó có thể làm gì? Đến mạng sống của nó lúc này cũng khó mà giữ nổi nói chi đến việc trả thù. Nó ngồi co ro dưới một gốc cây cổ thụ. Lạnh, lạnh quá!. Nó lại nhớ về cái chết của ba mẹ nó. 3 ngày trước, nó cùng với ba mẹ ra sân bay để đón người anh yêu quý của nó từ Mỹ trở về. Đang trên đường đến sân bay, xe nó đã bị một xe khác chèn ép. Nó nhìn thấy rõ mặt cái tên ngồi trong xe.…

Chương 41: Cánh đồng hoa oải hương

Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee Na* Mùa đông năm nó 8 tuổi. Con đường dài không một bóng người. Phải chăng vì thời tiết quá lạnh lẽo khiến mọi người phải nhốt mình trong nhà. Cái thời tiết khắc nghiệt ấy có khác gì với tâm hồn của nó không? Tâm hồn của một đứa trẻ không cha, không mẹ, không người thân. Nó cũng đã từng là một cô bé có đầy đủ mọi thứ. Nhưng ông trời đã nhẫn tâm cướp tất cả mọi thứ của nó. Kể cả cha và mẹ nó. Nó hận ông trời. Ông trời thật không có mắt mà. Nó chỉ mới có 8 tuổi thôi, cái tuổi còn quá nhỏ để mất đi sự yêu thương, đùm bọc. Nhưng tất cả đâu phải tại ông trời gây ra. Cha mẹ nó đã bị hại chết. Nó biết kẻ đó là ai. Nhưng nó có thể làm gì? Đến mạng sống của nó lúc này cũng khó mà giữ nổi nói chi đến việc trả thù. Nó ngồi co ro dưới một gốc cây cổ thụ. Lạnh, lạnh quá!. Nó lại nhớ về cái chết của ba mẹ nó. 3 ngày trước, nó cùng với ba mẹ ra sân bay để đón người anh yêu quý của nó từ Mỹ trở về. Đang trên đường đến sân bay, xe nó đã bị một xe khác chèn ép. Nó nhìn thấy rõ mặt cái tên ngồi trong xe.… Suốt cả buổi sáng hôm đó chẳng có ai đến thăm nó. Chuyện lạ này làm nó bồn chồn lo lắng không yên. Nó tự hỏi không biết bọn người đó có xảy ra chuyện gì không mà không thấy đến thăm nó. Mãi đến chiều hôm đó- Lallie à! Cậu được xuất viện rồi đấy_Là giọng của Layla. Người thì chưa thấy đâu mà giọng đã oang oang lên rồi- Thật sao? Vui quá rồi!_Nó lập tức ngồi dậy, chạy đến vali lấy đồ rồi vào nhà vệ sinh. Mọi người không biết nó vui đến thế nào đâu.- Chúng ta về thôi!_Nó ra rồi tươi cười nói- Ừ. Nhưng trước khi về tớ muốn cậu đến một nơi- Đi đâu?- Theo tớ_Layla cầm lấy vali rồi lôi nó đi. Nó cũng mặc cho nhỏ muốn lôi đi đâu thì điLayla chở nó đến một ngọn đồi nhỏ.- Cậu lên đó đợi tớ, tớ đi mua vài thứ rồi quay lại- Ừ_Nó đi lên đồi mà không khỏi thắc mắc._Tại sao lại đưa mình đến đây?Nó vừa bước lên ngọn đồi thì khá bất ngờ. Trước mắt nó là một dải hoa oải hương. Ai đã trồng những bông hoa này- Đẹp quá!- Thật không?_Một giọng nói trầm thấp vang lên làm nó giật mình. Nó quay đầu lại sau. Là hắn. Trên tay hắn là một bó hoa hồng rất tươi.- Ailen! Cánh đồng hoa này là của anh sao?- Ừm. Từ cái ngày anh tưởng em đã chết, anh đã trồng cánh đồng hoa này. Mỗi ngày anh đều đến đây hái hoa và đem chúng đến mộ em- Trông được chừng này hoa anh cũng giỏi lắm.- Tặng em_Hắn đưa bó hoa hồng cho nó- Cảm ơn anh! Mà mấy người kia đâu? Cả ngày nay em không thấy họ- Họ đánh lẻ rồi!- Vậy sao?_Nó ngượng ngùng nói. Ở riêng với hắn thế này làm nó rất ngượng_Sao Layla lại đưa em đến đây nhỉ? Còn bảo sẽ quay lại mà, sao lâu thế?_Nó nhìn quanh khắp nơi. Khung cảnh ở đây rất đẹp. Đồi núi trong xanh, hoa trải khắp nơi. Phải nói đây như là một bức họa vậy. Đẹp lắm- Đi theo anh!_Hắn nắm tay nó kéo đi. Ở giữa cánh đồng hoa bát ngát đó lại có một con đường nhỏ. Cả hai đi xuyên qua cánh đồng hoa đó ra phía sau. Khi ra khỏi đó, lập tức đập vào mắt nó là một hình trái tim thật to, cách đó không xa còn có một bàn ăn với vô số thức ăn ở trên đó nữa. Bỗng dưng hắn quỳ xuống trước nó làm nó khá bất ngờ- Lallie! Làm bạn gái anh nha!_Hắn mở hộp quà trên tay mình ra. Là một dây chuyền bằng vàng nguyên chất. Mặt dây chuyền là hai chiếc nhẫn bằng vàng tây, bên trên có đính kim cương và được khắc hai chữ AL.- Anh…- Anh yêu em nhiều lắm Lallie! Hãy làm bạn gái anh!_Hắn rất trông mong ở câu trả lời của nó. Nó sau một lúc ngập ngừng vì cảm động cũng đã trả lời- Em đồng ý!Niềm vui, niềm hạnh phúc đang trào dâng trong hắn. Hắn đứng bật dậy, ôm ngang bụng nó rồi quay vòng.- Cảm ơn em Lallie! Cảm ơn em nhiều lắm!_Hắn thả nó xuống rồi lấy dây chuyền đeo vào cổ nó- AL- Là Ailen và Lallie. Em hãy giữ chúng. Hãy làm chúng mới hơn bằng tình yêu của chúng ta. Đến khi đám cưới, anh sẽ lấy chiếc nhẫn này và đeo vào tay em- Hì. Em biết rồiCon tim của cả hai cuối cùng cũng hòa chung một nhịp. Hai người trao cho nhau nụ hôn thắm thiết và cùng nhau hướng về tương lai. Ngọn đồi hoa oải hương đó đã đẹp, bây giờ càng đẹp hơn bởi tình yêu của hai người. dù ngày mai có chuyện gì xảy ra thì nó và hắn chắc chắn sẽ vượt qua được vì hai người đã có nhau và còn có biết bao nhiêu người thương yêu, giúp đỡ hai người nữaTHE END

Suốt cả buổi sáng hôm đó chẳng có ai đến thăm nó. Chuyện lạ này làm nó bồn chồn lo lắng không yên. Nó tự hỏi không biết bọn người đó có xảy ra chuyện gì không mà không thấy đến thăm nó. Mãi đến chiều hôm đó

- Lallie à! Cậu được xuất viện rồi đấy_Là giọng của Layla. Người thì chưa thấy đâu mà giọng đã oang oang lên rồi

- Thật sao? Vui quá rồi!_Nó lập tức ngồi dậy, chạy đến vali lấy đồ rồi vào nhà vệ sinh. Mọi người không biết nó vui đến thế nào đâu.

- Chúng ta về thôi!_Nó ra rồi tươi cười nói

- Ừ. Nhưng trước khi về tớ muốn cậu đến một nơi

- Đi đâu?

- Theo tớ_Layla cầm lấy vali rồi lôi nó đi. Nó cũng mặc cho nhỏ muốn lôi đi đâu thì đi

Layla chở nó đến một ngọn đồi nhỏ.

- Cậu lên đó đợi tớ, tớ đi mua vài thứ rồi quay lại

- Ừ_Nó đi lên đồi mà không khỏi thắc mắc._Tại sao lại đưa mình đến đây?

Nó vừa bước lên ngọn đồi thì khá bất ngờ. Trước mắt nó là một dải hoa oải hương. Ai đã trồng những bông hoa này

- Đẹp quá!

- Thật không?_Một giọng nói trầm thấp vang lên làm nó giật mình. Nó quay đầu lại sau. Là hắn. Trên tay hắn là một bó hoa hồng rất tươi.

- Ailen! Cánh đồng hoa này là của anh sao?

- Ừm. Từ cái ngày anh tưởng em đã chết, anh đã trồng cánh đồng hoa này. Mỗi ngày anh đều đến đây hái hoa và đem chúng đến mộ em

- Trông được chừng này hoa anh cũng giỏi lắm.

- Tặng em_Hắn đưa bó hoa hồng cho nó

- Cảm ơn anh! Mà mấy người kia đâu? Cả ngày nay em không thấy họ

- Họ đánh lẻ rồi!

- Vậy sao?_Nó ngượng ngùng nói. Ở riêng với hắn thế này làm nó rất ngượng_Sao Layla lại đưa em đến đây nhỉ? Còn bảo sẽ quay lại mà, sao lâu thế?_Nó nhìn quanh khắp nơi. Khung cảnh ở đây rất đẹp. Đồi núi trong xanh, hoa trải khắp nơi. Phải nói đây như là một bức họa vậy. Đẹp lắm

- Đi theo anh!_Hắn nắm tay nó kéo đi. Ở giữa cánh đồng hoa bát ngát đó lại có một con đường nhỏ. Cả hai đi xuyên qua cánh đồng hoa đó ra phía sau. Khi ra khỏi đó, lập tức đập vào mắt nó là một hình trái tim thật to, cách đó không xa còn có một bàn ăn với vô số thức ăn ở trên đó nữa. Bỗng dưng hắn quỳ xuống trước nó làm nó khá bất ngờ

- Lallie! Làm bạn gái anh nha!_Hắn mở hộp quà trên tay mình ra. Là một dây chuyền bằng vàng nguyên chất. Mặt dây chuyền là hai chiếc nhẫn bằng vàng tây, bên trên có đính kim cương và được khắc hai chữ AL.

- Anh…

- Anh yêu em nhiều lắm Lallie! Hãy làm bạn gái anh!_Hắn rất trông mong ở câu trả lời của nó. Nó sau một lúc ngập ngừng vì cảm động cũng đã trả lời

- Em đồng ý!

Niềm vui, niềm hạnh phúc đang trào dâng trong hắn. Hắn đứng bật dậy, ôm ngang bụng nó rồi quay vòng.

- Cảm ơn em Lallie! Cảm ơn em nhiều lắm!_Hắn thả nó xuống rồi lấy dây chuyền đeo vào cổ nó

- AL

- Là Ailen và Lallie. Em hãy giữ chúng. Hãy làm chúng mới hơn bằng tình yêu của chúng ta. Đến khi đám cưới, anh sẽ lấy chiếc nhẫn này và đeo vào tay em

- Hì. Em biết rồi

Con tim của cả hai cuối cùng cũng hòa chung một nhịp. Hai người trao cho nhau nụ hôn thắm thiết và cùng nhau hướng về tương lai. Ngọn đồi hoa oải hương đó đã đẹp, bây giờ càng đẹp hơn bởi tình yêu của hai người. dù ngày mai có chuyện gì xảy ra thì nó và hắn chắc chắn sẽ vượt qua được vì hai người đã có nhau và còn có biết bao nhiêu người thương yêu, giúp đỡ hai người nữa

THE END

Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee Na* Mùa đông năm nó 8 tuổi. Con đường dài không một bóng người. Phải chăng vì thời tiết quá lạnh lẽo khiến mọi người phải nhốt mình trong nhà. Cái thời tiết khắc nghiệt ấy có khác gì với tâm hồn của nó không? Tâm hồn của một đứa trẻ không cha, không mẹ, không người thân. Nó cũng đã từng là một cô bé có đầy đủ mọi thứ. Nhưng ông trời đã nhẫn tâm cướp tất cả mọi thứ của nó. Kể cả cha và mẹ nó. Nó hận ông trời. Ông trời thật không có mắt mà. Nó chỉ mới có 8 tuổi thôi, cái tuổi còn quá nhỏ để mất đi sự yêu thương, đùm bọc. Nhưng tất cả đâu phải tại ông trời gây ra. Cha mẹ nó đã bị hại chết. Nó biết kẻ đó là ai. Nhưng nó có thể làm gì? Đến mạng sống của nó lúc này cũng khó mà giữ nổi nói chi đến việc trả thù. Nó ngồi co ro dưới một gốc cây cổ thụ. Lạnh, lạnh quá!. Nó lại nhớ về cái chết của ba mẹ nó. 3 ngày trước, nó cùng với ba mẹ ra sân bay để đón người anh yêu quý của nó từ Mỹ trở về. Đang trên đường đến sân bay, xe nó đã bị một xe khác chèn ép. Nó nhìn thấy rõ mặt cái tên ngồi trong xe.… Suốt cả buổi sáng hôm đó chẳng có ai đến thăm nó. Chuyện lạ này làm nó bồn chồn lo lắng không yên. Nó tự hỏi không biết bọn người đó có xảy ra chuyện gì không mà không thấy đến thăm nó. Mãi đến chiều hôm đó- Lallie à! Cậu được xuất viện rồi đấy_Là giọng của Layla. Người thì chưa thấy đâu mà giọng đã oang oang lên rồi- Thật sao? Vui quá rồi!_Nó lập tức ngồi dậy, chạy đến vali lấy đồ rồi vào nhà vệ sinh. Mọi người không biết nó vui đến thế nào đâu.- Chúng ta về thôi!_Nó ra rồi tươi cười nói- Ừ. Nhưng trước khi về tớ muốn cậu đến một nơi- Đi đâu?- Theo tớ_Layla cầm lấy vali rồi lôi nó đi. Nó cũng mặc cho nhỏ muốn lôi đi đâu thì điLayla chở nó đến một ngọn đồi nhỏ.- Cậu lên đó đợi tớ, tớ đi mua vài thứ rồi quay lại- Ừ_Nó đi lên đồi mà không khỏi thắc mắc._Tại sao lại đưa mình đến đây?Nó vừa bước lên ngọn đồi thì khá bất ngờ. Trước mắt nó là một dải hoa oải hương. Ai đã trồng những bông hoa này- Đẹp quá!- Thật không?_Một giọng nói trầm thấp vang lên làm nó giật mình. Nó quay đầu lại sau. Là hắn. Trên tay hắn là một bó hoa hồng rất tươi.- Ailen! Cánh đồng hoa này là của anh sao?- Ừm. Từ cái ngày anh tưởng em đã chết, anh đã trồng cánh đồng hoa này. Mỗi ngày anh đều đến đây hái hoa và đem chúng đến mộ em- Trông được chừng này hoa anh cũng giỏi lắm.- Tặng em_Hắn đưa bó hoa hồng cho nó- Cảm ơn anh! Mà mấy người kia đâu? Cả ngày nay em không thấy họ- Họ đánh lẻ rồi!- Vậy sao?_Nó ngượng ngùng nói. Ở riêng với hắn thế này làm nó rất ngượng_Sao Layla lại đưa em đến đây nhỉ? Còn bảo sẽ quay lại mà, sao lâu thế?_Nó nhìn quanh khắp nơi. Khung cảnh ở đây rất đẹp. Đồi núi trong xanh, hoa trải khắp nơi. Phải nói đây như là một bức họa vậy. Đẹp lắm- Đi theo anh!_Hắn nắm tay nó kéo đi. Ở giữa cánh đồng hoa bát ngát đó lại có một con đường nhỏ. Cả hai đi xuyên qua cánh đồng hoa đó ra phía sau. Khi ra khỏi đó, lập tức đập vào mắt nó là một hình trái tim thật to, cách đó không xa còn có một bàn ăn với vô số thức ăn ở trên đó nữa. Bỗng dưng hắn quỳ xuống trước nó làm nó khá bất ngờ- Lallie! Làm bạn gái anh nha!_Hắn mở hộp quà trên tay mình ra. Là một dây chuyền bằng vàng nguyên chất. Mặt dây chuyền là hai chiếc nhẫn bằng vàng tây, bên trên có đính kim cương và được khắc hai chữ AL.- Anh…- Anh yêu em nhiều lắm Lallie! Hãy làm bạn gái anh!_Hắn rất trông mong ở câu trả lời của nó. Nó sau một lúc ngập ngừng vì cảm động cũng đã trả lời- Em đồng ý!Niềm vui, niềm hạnh phúc đang trào dâng trong hắn. Hắn đứng bật dậy, ôm ngang bụng nó rồi quay vòng.- Cảm ơn em Lallie! Cảm ơn em nhiều lắm!_Hắn thả nó xuống rồi lấy dây chuyền đeo vào cổ nó- AL- Là Ailen và Lallie. Em hãy giữ chúng. Hãy làm chúng mới hơn bằng tình yêu của chúng ta. Đến khi đám cưới, anh sẽ lấy chiếc nhẫn này và đeo vào tay em- Hì. Em biết rồiCon tim của cả hai cuối cùng cũng hòa chung một nhịp. Hai người trao cho nhau nụ hôn thắm thiết và cùng nhau hướng về tương lai. Ngọn đồi hoa oải hương đó đã đẹp, bây giờ càng đẹp hơn bởi tình yêu của hai người. dù ngày mai có chuyện gì xảy ra thì nó và hắn chắc chắn sẽ vượt qua được vì hai người đã có nhau và còn có biết bao nhiêu người thương yêu, giúp đỡ hai người nữaTHE END

Chương 41: Cánh đồng hoa oải hương