Tác giả:

-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…

Chương 26: Khởi đầu sóng gió

Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Mặc cho tình cảm ấy cứ lướn dần , nhưng để có được hạnh phúc thì đâu có dễ dàng gì bởi phía trước song gió , phong ba vẫn còn chờ đón họ .Vẫn như mọi ngày, vác cái mặt đến trường là bổn phận của học sinh và nó cũng không ngoại lệ . Hắn thì do có việc gấp ở trường do thầy cô nhờ nên không đón nó được , nó đã buồn rồi mà lại còn gặp phải đúng con nhỏ LyLy làm nó muốn giận cá chém thớt .-Không có anh ấy chắc cô buồn lắm nhở - Nhỏ giễu cợt-Buồn? Cái này phải dành cho cô mới đúng mà – Nó cười khinh bỉ-Cô không xứng với anh ấy đâu, buông tha anh ấy đi – Nhỏ hét-Vậy cô nghĩ bản thân mình xứng à ? – Nó nhếch môi-Rồi cô sẽ phải hối hận với những lời nói của mình , bởi vì anh ấy không hề yêu cô – Nhỏ nói giọng gian gian-Ok , tôi đang đợi đến giây phút đấy đây – Nó nhếch môi rồi bỏ đi-Game star- Nhỏ nói-Tại lớp 11A--Nhi ơi , anh xin lỗi nha tại thầy cô nhờ anh tí việc nên anh đi trước k đón em được , tha lỗi cho anh nha nha – Hắn vùa nói vừa trưng bộ mặt cún con nũng nịu-Phì , trông mặt anh buồn cười quá à – Nó phì cười-Vậy tha lỗi cho a nha – Hắn nói ngọt-Ukm, em hiểu mà – Nó cười-Anh yêu em – Hắn nói xong liền hôn luôn vào má nó rồi cười nham nhở làm bao người chết ngất-Chồng ơi, buồn nôn quá – Vy vờ nôn-, để chồng tìm chậu 2 vợ chồng mình cùng nôn – Huy nhăn nhó-Lấy hộ vợ chồng tao 1 cái luon nha Huy , sắp ói rồi nè – Thiên bịt miệng-Khó chịu quá đi – Trâm nhăn mặt cười đểu-MẤY NGƯỜI CÓ IM NGAY KHÔNG HẢ? –đồng thanh nó và hắn-Trời , lại còn bày đặt đồng thanh nữa kìa trời –Huy cười đểu mà không để ý đầu hắn đang bốc khói nghi ngút .Hắn đuổi Huy vòng quanh lớp , Thiên –Trâm thì ngồi ôm bụng cười té ghế . Nó thì ngồi cổ vũ cho hắn mau bắt được con mồi . Riêng Vy thì ngồi xót xa thương chồng , khấn bái tứ phía : ‘ Con lạy chủ tịch HCM, con lạy chúa Jesu , con lạy quan âm bồ tát ,… mong cho linh hồn chồng con sớm siêu thoát , amen ! ‘ .-Tại sân thượng –Nó đang đứng hóng gió , chờ hắn mua đồ ăn thì nhỏ LylY lại đến .-Cô phải nhớ những điều mình đã nói nhé và đừng hối hận – Nhỏ nói-Chắc chắn rồi , tôi không phải cái loại thất hứa như cô –Nó giễu cợt-Còn cô thì sao, cuối cùng thì cô cũng chả là gì của anh ấy đâu, cứ bám theo anh ấy mãi làm gì . Không hiểu bố mẹ cô dạy dỗ cô kiểu gì nữa – Nhỏ cười lớn‘Chát, chát ‘ 2 cái tát thô bạo của nó giáng ngay xuống mặt nhỏ LylY .Cùng lúc hắn đem đồ ăn lên thì nhìn thấy-Có chuyện gì ở đây? – Hắn lớn tiếng-Anh Phong, em k hiểu tại sao mà Nhi gọi em lên đây rồi đánh em , cô ấy nói em phải tránh xa anh ra nếu không đến tính mạng em cũng khỏi giữ - Nhỏ vờ khóc-Nhi , em có cần quá đáng thế không ? – Hắn nói-Anh đang hỏi em đáy- Hắn quát-Phải đấy thì sao nào – Nó hét-Em quá đáng lắm , mau xin lỗi LyLy đi – Hắn lớn giọng-Anh tin cô ta – Nó nói nhỏ-Em làm sai thì phải xin lỗi – Hắn nói nhưng k nhìn vào mắt nó-Tôi đã nhìn lầm anh rồi – Nó nhếch môi rồi chạy đi thật nhanh để không cho hắn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nó .

Mặc cho tình cảm ấy cứ lướn dần , nhưng để có được hạnh phúc thì đâu có dễ dàng gì bởi phía trước song gió , phong ba vẫn còn chờ đón họ .

Vẫn như mọi ngày, vác cái mặt đến trường là bổn phận của học sinh và nó cũng không ngoại lệ . Hắn thì do có việc gấp ở trường do thầy cô nhờ nên không đón nó được , nó đã buồn rồi mà lại còn gặp phải đúng con nhỏ LyLy làm nó muốn giận cá chém thớt .

-Không có anh ấy chắc cô buồn lắm nhở - Nhỏ giễu cợt

-Buồn? Cái này phải dành cho cô mới đúng mà – Nó cười khinh bỉ

-Cô không xứng với anh ấy đâu, buông tha anh ấy đi – Nhỏ hét

-Vậy cô nghĩ bản thân mình xứng à ? – Nó nhếch môi

-Rồi cô sẽ phải hối hận với những lời nói của mình , bởi vì anh ấy không hề yêu cô – Nhỏ nói giọng gian gian

-Ok , tôi đang đợi đến giây phút đấy đây – Nó nhếch môi rồi bỏ đi

-Game star- Nhỏ nói

-Tại lớp 11A-

-Nhi ơi , anh xin lỗi nha tại thầy cô nhờ anh tí việc nên anh đi trước k đón em được , tha lỗi cho anh nha nha – Hắn vùa nói vừa trưng bộ mặt cún con nũng nịu

-Phì , trông mặt anh buồn cười quá à – Nó phì cười

-Vậy tha lỗi cho a nha – Hắn nói ngọt

-Ukm, em hiểu mà – Nó cười

-Anh yêu em – Hắn nói xong liền hôn luôn vào má nó rồi cười nham nhở làm bao người chết ngất

-Chồng ơi, buồn nôn quá – Vy vờ nôn

-, để chồng tìm chậu 2 vợ chồng mình cùng nôn – Huy nhăn nhó

-Lấy hộ vợ chồng tao 1 cái luon nha Huy , sắp ói rồi nè – Thiên bịt miệng

-Khó chịu quá đi – Trâm nhăn mặt cười đểu

-MẤY NGƯỜI CÓ IM NGAY KHÔNG HẢ? –đồng thanh nó và hắn

-Trời , lại còn bày đặt đồng thanh nữa kìa trời –Huy cười đểu mà không để ý đầu hắn đang bốc khói nghi ngút .Hắn đuổi Huy vòng quanh lớp , Thiên –Trâm thì ngồi ôm bụng cười té ghế . Nó thì ngồi cổ vũ cho hắn mau bắt được con mồi . Riêng Vy thì ngồi xót xa thương chồng , khấn bái tứ phía : ‘ Con lạy chủ tịch HCM, con lạy chúa Jesu , con lạy quan âm bồ tát ,… mong cho linh hồn chồng con sớm siêu thoát , amen ! ‘ .

-Tại sân thượng –

Nó đang đứng hóng gió , chờ hắn mua đồ ăn thì nhỏ LylY lại đến .

-Cô phải nhớ những điều mình đã nói nhé và đừng hối hận – Nhỏ nói

-Chắc chắn rồi , tôi không phải cái loại thất hứa như cô –Nó giễu cợt

-Còn cô thì sao, cuối cùng thì cô cũng chả là gì của anh ấy đâu, cứ bám theo anh ấy mãi làm gì . Không hiểu bố mẹ cô dạy dỗ cô kiểu gì nữa – Nhỏ cười lớn

‘Chát, chát ‘ 2 cái tát thô bạo của nó giáng ngay xuống mặt nhỏ LylY .Cùng lúc hắn đem đồ ăn lên thì nhìn thấy

-Có chuyện gì ở đây? – Hắn lớn tiếng

-Anh Phong, em k hiểu tại sao mà Nhi gọi em lên đây rồi đánh em , cô ấy nói em phải tránh xa anh ra nếu không đến tính mạng em cũng khỏi giữ - Nhỏ vờ khóc

-Nhi , em có cần quá đáng thế không ? – Hắn nói

-Anh đang hỏi em đáy- Hắn quát

-Phải đấy thì sao nào – Nó hét

-Em quá đáng lắm , mau xin lỗi LyLy đi – Hắn lớn giọng

-Anh tin cô ta – Nó nói nhỏ

-Em làm sai thì phải xin lỗi – Hắn nói nhưng k nhìn vào mắt nó

-Tôi đã nhìn lầm anh rồi – Nó nhếch môi rồi chạy đi thật nhanh để không cho hắn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nó .

Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Mặc cho tình cảm ấy cứ lướn dần , nhưng để có được hạnh phúc thì đâu có dễ dàng gì bởi phía trước song gió , phong ba vẫn còn chờ đón họ .Vẫn như mọi ngày, vác cái mặt đến trường là bổn phận của học sinh và nó cũng không ngoại lệ . Hắn thì do có việc gấp ở trường do thầy cô nhờ nên không đón nó được , nó đã buồn rồi mà lại còn gặp phải đúng con nhỏ LyLy làm nó muốn giận cá chém thớt .-Không có anh ấy chắc cô buồn lắm nhở - Nhỏ giễu cợt-Buồn? Cái này phải dành cho cô mới đúng mà – Nó cười khinh bỉ-Cô không xứng với anh ấy đâu, buông tha anh ấy đi – Nhỏ hét-Vậy cô nghĩ bản thân mình xứng à ? – Nó nhếch môi-Rồi cô sẽ phải hối hận với những lời nói của mình , bởi vì anh ấy không hề yêu cô – Nhỏ nói giọng gian gian-Ok , tôi đang đợi đến giây phút đấy đây – Nó nhếch môi rồi bỏ đi-Game star- Nhỏ nói-Tại lớp 11A--Nhi ơi , anh xin lỗi nha tại thầy cô nhờ anh tí việc nên anh đi trước k đón em được , tha lỗi cho anh nha nha – Hắn vùa nói vừa trưng bộ mặt cún con nũng nịu-Phì , trông mặt anh buồn cười quá à – Nó phì cười-Vậy tha lỗi cho a nha – Hắn nói ngọt-Ukm, em hiểu mà – Nó cười-Anh yêu em – Hắn nói xong liền hôn luôn vào má nó rồi cười nham nhở làm bao người chết ngất-Chồng ơi, buồn nôn quá – Vy vờ nôn-, để chồng tìm chậu 2 vợ chồng mình cùng nôn – Huy nhăn nhó-Lấy hộ vợ chồng tao 1 cái luon nha Huy , sắp ói rồi nè – Thiên bịt miệng-Khó chịu quá đi – Trâm nhăn mặt cười đểu-MẤY NGƯỜI CÓ IM NGAY KHÔNG HẢ? –đồng thanh nó và hắn-Trời , lại còn bày đặt đồng thanh nữa kìa trời –Huy cười đểu mà không để ý đầu hắn đang bốc khói nghi ngút .Hắn đuổi Huy vòng quanh lớp , Thiên –Trâm thì ngồi ôm bụng cười té ghế . Nó thì ngồi cổ vũ cho hắn mau bắt được con mồi . Riêng Vy thì ngồi xót xa thương chồng , khấn bái tứ phía : ‘ Con lạy chủ tịch HCM, con lạy chúa Jesu , con lạy quan âm bồ tát ,… mong cho linh hồn chồng con sớm siêu thoát , amen ! ‘ .-Tại sân thượng –Nó đang đứng hóng gió , chờ hắn mua đồ ăn thì nhỏ LylY lại đến .-Cô phải nhớ những điều mình đã nói nhé và đừng hối hận – Nhỏ nói-Chắc chắn rồi , tôi không phải cái loại thất hứa như cô –Nó giễu cợt-Còn cô thì sao, cuối cùng thì cô cũng chả là gì của anh ấy đâu, cứ bám theo anh ấy mãi làm gì . Không hiểu bố mẹ cô dạy dỗ cô kiểu gì nữa – Nhỏ cười lớn‘Chát, chát ‘ 2 cái tát thô bạo của nó giáng ngay xuống mặt nhỏ LylY .Cùng lúc hắn đem đồ ăn lên thì nhìn thấy-Có chuyện gì ở đây? – Hắn lớn tiếng-Anh Phong, em k hiểu tại sao mà Nhi gọi em lên đây rồi đánh em , cô ấy nói em phải tránh xa anh ra nếu không đến tính mạng em cũng khỏi giữ - Nhỏ vờ khóc-Nhi , em có cần quá đáng thế không ? – Hắn nói-Anh đang hỏi em đáy- Hắn quát-Phải đấy thì sao nào – Nó hét-Em quá đáng lắm , mau xin lỗi LyLy đi – Hắn lớn giọng-Anh tin cô ta – Nó nói nhỏ-Em làm sai thì phải xin lỗi – Hắn nói nhưng k nhìn vào mắt nó-Tôi đã nhìn lầm anh rồi – Nó nhếch môi rồi chạy đi thật nhanh để không cho hắn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nó .

Chương 26: Khởi đầu sóng gió