-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…
Chương 27: Cái tát
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Nó vừa chạy vừa khóc , cảm giác lúc này của nó chỉ duy nhất 1 từ diễn tả được thôi ' đau' . Nó cười chính bản thân mình , lại yêu hắn quá sâu đậm để đến bây giờ trở lên như vậy . Đúng lúc Kỳ Nam đi ra sau trường định hít thở không khí với lại trốn tụi fan của mình ở trường luôn , nhìn thấy nó khóc anh hốt hoảng chạy lại -Nhi sao vậy? - Kỳ Nam ôm nó hỏi han-Anh ấy không tin em - Nó khóc-Chuyện thế nào? kể anh nghe - Nam lo lắng-....................- Nó kể xong , Nam bực tức , tay nắm chặt thành nắm đấm -Để anh cho nó 1 bài học- Xin anh đấy , em không muốn ai biết chuyện này nữa cả , em không muốn mọi người lo lắng - Nó nhìn Nam khẩn cầu-Tuy hơi bất công với em nhưng nếu em đã vậy thì anh sẽ giúp em giữ bí mật , còn bây giờ lau nước mắt đi rồi anh đưa em vào lớp - Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho nóVào tới lớp thì nó nhìn thấy hắn , mặt mày ủ rũ , đúng lúc hắn quay ra thì nhìn thấy nó , 4 mắt nhìn nhau .Nó không nói gì, lạnh lùng bước đến chỗ ngồi , lấy cặp rồi bỏ ra khỏi lớp . Hắn ngồi đó đưa con mắt vô hồn về phía nó .-Nhi sao vậy? - Thiên thấy nó là lạ thì hỏi-à không có gì đâu , Nhi nói là cảm thấy hơi mệt nên nhờ em đưa về , thôi em đi nhé - Nam nói với Thiên nhưng mà mắt thì chỉ dán vào hắn thôi-Tại học viện Star-Từ ngày xảy ra truyện thì nó và hắn cũng chả còn liên lạc với nhau , ngồi chung 1 bàn, học chung 1 trường, vậy mà 2 người như ở 2 thế giới xa lạ . Hôm nay nó đi học , vô tình chạm mặt hắn , nó làm ngơ đi qua hắn như chưa từng quen biết . Hắn thì cũng hối hận lắm khi đã to tiếng với nó, định mở lời xin lỗi nhưng thấy nó như thế thì hắn cảm thấy bực mình , bởi thế lời xin lỗi ấy cũng không có cơ hội thổ lộ . Giowf học đầu tiên trôi qua nhanh chóng , nó lại ra sau trường nghe nhạc , nghĩ lại chuyện của nó và hắn .Được 1 lúc thì khách không mời lại đến .-Tôi phải khâm phục về trình độ diễn xuất của cô , quá xuất sắc -Nó nói khinh bỉ-Qúa khen rồi , kịch còn dài , cô cứ từ từ mà thưởng thức -Nhỏ cười giễu cợtVừa lúc thấy hắn đi ngang qua , nhỏ bất giác cười nham hiểm rồi la lên , cố tình ngã xuống bể bơi của trường gần đó .Nó thấy cảnh này thì nhếch mép cười để xem ả định làm gì , nhưng nó không ngờ rằng hắn ở sau nó từ lúc nào , đã thế còn nhảy xuống cứu ả lên không ngần ngại .- ực ực ,,, - ả ho sặc sụa-Nói tôi biết chuyện gì xảy ra - Hắn sốt ruột nhìn nhỏ-Em không nói đâu - Nhỏ nhìn nó vờ sợ hãi-Nói đi -Hắn lớn giọng-Hôm qua ở sân thượng về , em vô tình nhìn thấy cô ấy cùng anh Kỳ Nam ôm nhau thân mật rồi còn nói gì mà sẽ chia tay anh sớm thôi . Vô tình Nhi nhìn thấy em , đến hôm nay cô ấy hẹn em ra đây bảo có chuyện muốn nói nhưng không ngờ cô ấy quát mắng em rằng nếu em nói ra chuyện này thì coi chừng , rồi cô ấy đẩy em xuống hồ hức hức - Nhỏ vừa kể vừa khóc lóc thảm thiết-Con khốn - Nó tức giận hét lớn định đến cho ả 1 bạt tai thì 'CHÁT' phải hắn đã tát nó , 1 cái tát thô bạo bỏng rát .-Tôi thật không ngờ cô lại là loại người như vậy , tôi thật sai lầm khi chọn cô - Hắn hét-Vậy sao? Tôi cũng không ngờ là anh lại là loại người như vậy , anh nói yêu tôi thế mà chỉ vì vài lời nói vớ vẩn của cô ta mà anh đánh tôi . Được , vậy thì chia tay đi, đường ai nấy bước - Nó ôm má nói lớn nước mắt không tự chủ cứ thế lăn dài trên má nó-Chia tay thì chia tay - Hắn nói to rồi đỡ nhỏ LyLy dậyNó thì giờ chẳng biết phải làm gì nữa rồi , chỉ biết chạy thật nhanh để không nhìn thấy hắn .-Hai người phải cố gắng mà hạnh phúc nhé - Nó ngoái đầu lại rồi nhếch môi khinh bỉHắn thì đứng chôn chân nhìn nó chạy thật xa, lòng đau như ngàn mũi tên đâm mà không để ý có 1 người đang nhếch môi cười thỏa mãn .Lại 1 lần nữa Kỳ Nam lại bắt gặp nó , thấy bên má nó sưng đỏ , anh không khỏi lo lắng.................................Cuộc nói chuyện giữa 2 người thật ngắn ngủi nhưng trong cuộc trò chuyện ấy là quyết định thay đổi cuộc đời nó ................................................-Bao giờ em đi ? - Nam hỏi-Mai anh ạ , phải cố quên thôi - Nó nói nhỏ-Anh sẽ giúp em - Nam ôm nó-Cảm ơn anh nhiều lắm , anh luôn là người ở cạnh em lúc em cần nhất - Nó ôm Nam thật chặt .
Nó vừa chạy vừa khóc , cảm giác lúc này của nó chỉ duy nhất 1 từ diễn tả được thôi ' đau' . Nó cười chính bản thân mình , lại yêu hắn quá sâu đậm để đến bây giờ trở lên như vậy . Đúng lúc Kỳ Nam đi ra sau trường định hít thở không khí với lại trốn tụi fan của mình ở trường luôn , nhìn thấy nó khóc anh hốt hoảng chạy lại -Nhi sao vậy? - Kỳ Nam ôm nó hỏi han
-Anh ấy không tin em - Nó khóc
-Chuyện thế nào? kể anh nghe - Nam lo lắng
-....................- Nó kể xong , Nam bực tức , tay nắm chặt thành nắm đấm -Để anh cho nó 1 bài học
- Xin anh đấy , em không muốn ai biết chuyện này nữa cả , em không muốn mọi người lo lắng - Nó nhìn Nam khẩn cầu
-Tuy hơi bất công với em nhưng nếu em đã vậy thì anh sẽ giúp em giữ bí mật , còn bây giờ lau nước mắt đi rồi anh đưa em vào lớp - Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó
Vào tới lớp thì nó nhìn thấy hắn , mặt mày ủ rũ , đúng lúc hắn quay ra thì nhìn thấy nó , 4 mắt nhìn nhau .Nó không nói gì, lạnh lùng bước đến chỗ ngồi , lấy cặp rồi bỏ ra khỏi lớp . Hắn ngồi đó đưa con mắt vô hồn về phía nó .
-Nhi sao vậy? - Thiên thấy nó là lạ thì hỏi
-à không có gì đâu , Nhi nói là cảm thấy hơi mệt nên nhờ em đưa về , thôi em đi nhé - Nam nói với Thiên nhưng mà mắt thì chỉ dán vào hắn thôi
-Tại học viện Star-
Từ ngày xảy ra truyện thì nó và hắn cũng chả còn liên lạc với nhau , ngồi chung 1 bàn, học chung 1 trường, vậy mà 2 người như ở 2 thế giới xa lạ . Hôm nay nó đi học , vô tình chạm mặt hắn , nó làm ngơ đi qua hắn như chưa từng quen biết . Hắn thì cũng hối hận lắm khi đã to tiếng với nó, định mở lời xin lỗi nhưng thấy nó như thế thì hắn cảm thấy bực mình , bởi thế lời xin lỗi ấy cũng không có cơ hội thổ lộ . Giowf học đầu tiên trôi qua nhanh chóng , nó lại ra sau trường nghe nhạc , nghĩ lại chuyện của nó và hắn .Được 1 lúc thì khách không mời lại đến .
-Tôi phải khâm phục về trình độ diễn xuất của cô , quá xuất sắc -Nó nói khinh bỉ
-Qúa khen rồi , kịch còn dài , cô cứ từ từ mà thưởng thức -Nhỏ cười giễu cợt
Vừa lúc thấy hắn đi ngang qua , nhỏ bất giác cười nham hiểm rồi la lên , cố tình ngã xuống bể bơi của trường gần đó .
Nó thấy cảnh này thì nhếch mép cười để xem ả định làm gì , nhưng nó không ngờ rằng hắn ở sau nó từ lúc nào , đã thế còn nhảy xuống cứu ả lên không ngần ngại .
- ực ực ,,, - ả ho sặc sụa
-Nói tôi biết chuyện gì xảy ra - Hắn sốt ruột nhìn nhỏ
-Em không nói đâu - Nhỏ nhìn nó vờ sợ hãi
-Nói đi -Hắn lớn giọng
-Hôm qua ở sân thượng về , em vô tình nhìn thấy cô ấy cùng anh Kỳ Nam ôm nhau thân mật rồi còn nói gì mà sẽ chia tay anh sớm thôi . Vô tình Nhi nhìn thấy em , đến hôm nay cô ấy hẹn em ra đây bảo có chuyện muốn nói nhưng không ngờ cô ấy quát mắng em rằng nếu em nói ra chuyện này thì coi chừng , rồi cô ấy đẩy em xuống hồ hức hức - Nhỏ vừa kể vừa khóc lóc thảm thiết
-Con khốn - Nó tức giận hét lớn định đến cho ả 1 bạt tai thì 'CHÁT' phải hắn đã tát nó , 1 cái tát thô bạo bỏng rát .
-Tôi thật không ngờ cô lại là loại người như vậy , tôi thật sai lầm khi chọn cô - Hắn hét
-Vậy sao? Tôi cũng không ngờ là anh lại là loại người như vậy , anh nói yêu tôi thế mà chỉ vì vài lời nói vớ vẩn của cô ta mà anh đánh tôi . Được , vậy thì chia tay đi, đường ai nấy bước - Nó ôm má nói lớn nước mắt không tự chủ cứ thế lăn dài trên má nó
-Chia tay thì chia tay - Hắn nói to rồi đỡ nhỏ LyLy dậy
Nó thì giờ chẳng biết phải làm gì nữa rồi , chỉ biết chạy thật nhanh để không nhìn thấy hắn .
-Hai người phải cố gắng mà hạnh phúc nhé - Nó ngoái đầu lại rồi nhếch môi khinh bỉ
Hắn thì đứng chôn chân nhìn nó chạy thật xa, lòng đau như ngàn mũi tên đâm mà không để ý có 1 người đang nhếch môi cười thỏa mãn .
Lại 1 lần nữa Kỳ Nam lại bắt gặp nó , thấy bên má nó sưng đỏ , anh không khỏi lo lắng
.................................Cuộc nói chuyện giữa 2 người thật ngắn ngủi nhưng trong cuộc trò chuyện ấy là quyết định thay đổi cuộc đời nó ................................................
-Bao giờ em đi ? - Nam hỏi
-Mai anh ạ , phải cố quên thôi - Nó nói nhỏ
-Anh sẽ giúp em - Nam ôm nó
-Cảm ơn anh nhiều lắm , anh luôn là người ở cạnh em lúc em cần nhất - Nó ôm Nam thật chặt .
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Nó vừa chạy vừa khóc , cảm giác lúc này của nó chỉ duy nhất 1 từ diễn tả được thôi ' đau' . Nó cười chính bản thân mình , lại yêu hắn quá sâu đậm để đến bây giờ trở lên như vậy . Đúng lúc Kỳ Nam đi ra sau trường định hít thở không khí với lại trốn tụi fan của mình ở trường luôn , nhìn thấy nó khóc anh hốt hoảng chạy lại -Nhi sao vậy? - Kỳ Nam ôm nó hỏi han-Anh ấy không tin em - Nó khóc-Chuyện thế nào? kể anh nghe - Nam lo lắng-....................- Nó kể xong , Nam bực tức , tay nắm chặt thành nắm đấm -Để anh cho nó 1 bài học- Xin anh đấy , em không muốn ai biết chuyện này nữa cả , em không muốn mọi người lo lắng - Nó nhìn Nam khẩn cầu-Tuy hơi bất công với em nhưng nếu em đã vậy thì anh sẽ giúp em giữ bí mật , còn bây giờ lau nước mắt đi rồi anh đưa em vào lớp - Nam nhẹ nhàng lau nước mắt cho nóVào tới lớp thì nó nhìn thấy hắn , mặt mày ủ rũ , đúng lúc hắn quay ra thì nhìn thấy nó , 4 mắt nhìn nhau .Nó không nói gì, lạnh lùng bước đến chỗ ngồi , lấy cặp rồi bỏ ra khỏi lớp . Hắn ngồi đó đưa con mắt vô hồn về phía nó .-Nhi sao vậy? - Thiên thấy nó là lạ thì hỏi-à không có gì đâu , Nhi nói là cảm thấy hơi mệt nên nhờ em đưa về , thôi em đi nhé - Nam nói với Thiên nhưng mà mắt thì chỉ dán vào hắn thôi-Tại học viện Star-Từ ngày xảy ra truyện thì nó và hắn cũng chả còn liên lạc với nhau , ngồi chung 1 bàn, học chung 1 trường, vậy mà 2 người như ở 2 thế giới xa lạ . Hôm nay nó đi học , vô tình chạm mặt hắn , nó làm ngơ đi qua hắn như chưa từng quen biết . Hắn thì cũng hối hận lắm khi đã to tiếng với nó, định mở lời xin lỗi nhưng thấy nó như thế thì hắn cảm thấy bực mình , bởi thế lời xin lỗi ấy cũng không có cơ hội thổ lộ . Giowf học đầu tiên trôi qua nhanh chóng , nó lại ra sau trường nghe nhạc , nghĩ lại chuyện của nó và hắn .Được 1 lúc thì khách không mời lại đến .-Tôi phải khâm phục về trình độ diễn xuất của cô , quá xuất sắc -Nó nói khinh bỉ-Qúa khen rồi , kịch còn dài , cô cứ từ từ mà thưởng thức -Nhỏ cười giễu cợtVừa lúc thấy hắn đi ngang qua , nhỏ bất giác cười nham hiểm rồi la lên , cố tình ngã xuống bể bơi của trường gần đó .Nó thấy cảnh này thì nhếch mép cười để xem ả định làm gì , nhưng nó không ngờ rằng hắn ở sau nó từ lúc nào , đã thế còn nhảy xuống cứu ả lên không ngần ngại .- ực ực ,,, - ả ho sặc sụa-Nói tôi biết chuyện gì xảy ra - Hắn sốt ruột nhìn nhỏ-Em không nói đâu - Nhỏ nhìn nó vờ sợ hãi-Nói đi -Hắn lớn giọng-Hôm qua ở sân thượng về , em vô tình nhìn thấy cô ấy cùng anh Kỳ Nam ôm nhau thân mật rồi còn nói gì mà sẽ chia tay anh sớm thôi . Vô tình Nhi nhìn thấy em , đến hôm nay cô ấy hẹn em ra đây bảo có chuyện muốn nói nhưng không ngờ cô ấy quát mắng em rằng nếu em nói ra chuyện này thì coi chừng , rồi cô ấy đẩy em xuống hồ hức hức - Nhỏ vừa kể vừa khóc lóc thảm thiết-Con khốn - Nó tức giận hét lớn định đến cho ả 1 bạt tai thì 'CHÁT' phải hắn đã tát nó , 1 cái tát thô bạo bỏng rát .-Tôi thật không ngờ cô lại là loại người như vậy , tôi thật sai lầm khi chọn cô - Hắn hét-Vậy sao? Tôi cũng không ngờ là anh lại là loại người như vậy , anh nói yêu tôi thế mà chỉ vì vài lời nói vớ vẩn của cô ta mà anh đánh tôi . Được , vậy thì chia tay đi, đường ai nấy bước - Nó ôm má nói lớn nước mắt không tự chủ cứ thế lăn dài trên má nó-Chia tay thì chia tay - Hắn nói to rồi đỡ nhỏ LyLy dậyNó thì giờ chẳng biết phải làm gì nữa rồi , chỉ biết chạy thật nhanh để không nhìn thấy hắn .-Hai người phải cố gắng mà hạnh phúc nhé - Nó ngoái đầu lại rồi nhếch môi khinh bỉHắn thì đứng chôn chân nhìn nó chạy thật xa, lòng đau như ngàn mũi tên đâm mà không để ý có 1 người đang nhếch môi cười thỏa mãn .Lại 1 lần nữa Kỳ Nam lại bắt gặp nó , thấy bên má nó sưng đỏ , anh không khỏi lo lắng.................................Cuộc nói chuyện giữa 2 người thật ngắn ngủi nhưng trong cuộc trò chuyện ấy là quyết định thay đổi cuộc đời nó ................................................-Bao giờ em đi ? - Nam hỏi-Mai anh ạ , phải cố quên thôi - Nó nói nhỏ-Anh sẽ giúp em - Nam ôm nó-Cảm ơn anh nhiều lắm , anh luôn là người ở cạnh em lúc em cần nhất - Nó ôm Nam thật chặt .