Tác giả:

- Sao, anh thấy em thế nào? - Xoay người để anh nhìn em nào. - Stanley, anh soi em từ đầu đến chân suốt nửa tiếng đồng hồ rồi, em không đứng vững nổi trên cái bục này nữa. - Anh sẽ giảm bớt độ dài; sẽ là phạm thượng nếu che đi cặp chân như chân em! - Stanley! - Em muốn biết ý kiến của anh, em thân mến, có hay không nào? Xoay tiếp để anh nhìn em từ chính diện xem. Đúng như anh nghĩ, anh không thấy điểm nào khác biệt giữa kiểu cổ trễ vai với kiểu lưng rủ ôm sát; ít ra trong trường hợp làm giây bẩn, em chỉ việc lộn mặt lại... mặt trước mặt sau, cũng thế cả! - Stanley! - Cái ý tưởng mua một chiếc váy cưới hạ giá này làm anh sởn da gà. Tại sao không phải trên Internet một khi em đã hạ quyết tâm làm thế? Em muốn biết ý kiến của anh, anh nói rồi đấy. - Xin lỗi nếu em không thể sắm cho mình thứ tốt hơn với đồng lương kỹ thuật viên đồ họa. - Nhà hình họa chứ, công chúa của anh! Có Chúa chứng giám, anh ghê sợ cái thuật ngữ sặc mùi thế kỷ XXI ấy. - Em làm việc trên máy tính, Stanley ạ, chứ không…

Chương 23

Mọi Điều Ta Chưa NóiTác giả: Marc LevyTruyện Phương Tây- Sao, anh thấy em thế nào? - Xoay người để anh nhìn em nào. - Stanley, anh soi em từ đầu đến chân suốt nửa tiếng đồng hồ rồi, em không đứng vững nổi trên cái bục này nữa. - Anh sẽ giảm bớt độ dài; sẽ là phạm thượng nếu che đi cặp chân như chân em! - Stanley! - Em muốn biết ý kiến của anh, em thân mến, có hay không nào? Xoay tiếp để anh nhìn em từ chính diện xem. Đúng như anh nghĩ, anh không thấy điểm nào khác biệt giữa kiểu cổ trễ vai với kiểu lưng rủ ôm sát; ít ra trong trường hợp làm giây bẩn, em chỉ việc lộn mặt lại... mặt trước mặt sau, cũng thế cả! - Stanley! - Cái ý tưởng mua một chiếc váy cưới hạ giá này làm anh sởn da gà. Tại sao không phải trên Internet một khi em đã hạ quyết tâm làm thế? Em muốn biết ý kiến của anh, anh nói rồi đấy. - Xin lỗi nếu em không thể sắm cho mình thứ tốt hơn với đồng lương kỹ thuật viên đồ họa. - Nhà hình họa chứ, công chúa của anh! Có Chúa chứng giám, anh ghê sợ cái thuật ngữ sặc mùi thế kỷ XXI ấy. - Em làm việc trên máy tính, Stanley ạ, chứ không… Mười lăm phút nữa đã trôi qua, bầu không khí yên lặng lại lần nữa bao trùm căn hộ của Julia. Tiếng cạch nhỏ tiếp theo đó là tiếng cọt kẹt của nắp hòm bật mở. Anthony bước từ trong hòm ra, phủi bụi trên vai áo và tiến đến trước gương để chỉnh lại nút cà vạt. Ông đặt chiếc khung lồng ảnh mình vào đúng chỗ trên giá sách, rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt.Ông rời khỏi căn hộ rồi đi xuống phố. Một chiếc ô tô đậu phía trước tòa nhà đang chờ sẵn.- Xin chào, Wallace, ông nói khi ngồi vào ghế phía sau.- Rất mừng được gặp lại ngài, thưa ngài, viên thư ký riêng của ông đáp.- Các nhân viên vận chuyển đã được báo trước chưa?- Chiếc xe tải đang đậu ngay đằng sau xe ta.- Tuyệt lắm, Anthony đáp.- Tôi đưa ngài về bệnh viện chứ, thưa ngài?- Không, như thế này tôi đã đủ mất thời gian rồi. Chúng ta ghé về qua nhà trước đã rồi ra sân bay, tôi phải thay va li. Anh cũng sẽ chuẩn bị hành lý riêng, tôi sẽ dẫn anh theo, tôi mất cái thú đi du lịch một mình rồi.- Tôi có thể hỏi chúng ta đi đâu không thưa ngài?- Tôi sẽ giải thích anh nghe trên đường đi. Anh phải nhớ cầm theo hộ chiếu đấy nhé.Chiếc ô tô rẽ sang Greenwich Street. Đến ngã tư kế tiếp, cửa kính hạ xuống và một chiếc điều khiển từ xa màu trắng hạ cánh xuống rãnh nước ven đường.

Mười lăm phút nữa đã trôi qua, bầu không khí yên lặng lại lần nữa bao trùm căn hộ của Julia. Tiếng cạch nhỏ tiếp theo đó là tiếng cọt kẹt của nắp hòm bật mở. Anthony bước từ trong hòm ra, phủi bụi trên vai áo và tiến đến trước gương để chỉnh lại nút cà vạt. Ông đặt chiếc khung lồng ảnh mình vào đúng chỗ trên giá sách, rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt.

Ông rời khỏi căn hộ rồi đi xuống phố. Một chiếc ô tô đậu phía trước tòa nhà đang chờ sẵn.

- Xin chào, Wallace, ông nói khi ngồi vào ghế phía sau.

- Rất mừng được gặp lại ngài, thưa ngài, viên thư ký riêng của ông đáp.

- Các nhân viên vận chuyển đã được báo trước chưa?

- Chiếc xe tải đang đậu ngay đằng sau xe ta.

- Tuyệt lắm, Anthony đáp.

- Tôi đưa ngài về bệnh viện chứ, thưa ngài?

- Không, như thế này tôi đã đủ mất thời gian rồi. Chúng ta ghé về qua nhà trước đã rồi ra sân bay, tôi phải thay va li. Anh cũng sẽ chuẩn bị hành lý riêng, tôi sẽ dẫn anh theo, tôi mất cái thú đi du lịch một mình rồi.

- Tôi có thể hỏi chúng ta đi đâu không thưa ngài?

- Tôi sẽ giải thích anh nghe trên đường đi. Anh phải nhớ cầm theo hộ chiếu đấy nhé.

Chiếc ô tô rẽ sang Greenwich Street. Đến ngã tư kế tiếp, cửa kính hạ xuống và một chiếc điều khiển từ xa màu trắng hạ cánh xuống rãnh nước ven đường.

Mọi Điều Ta Chưa NóiTác giả: Marc LevyTruyện Phương Tây- Sao, anh thấy em thế nào? - Xoay người để anh nhìn em nào. - Stanley, anh soi em từ đầu đến chân suốt nửa tiếng đồng hồ rồi, em không đứng vững nổi trên cái bục này nữa. - Anh sẽ giảm bớt độ dài; sẽ là phạm thượng nếu che đi cặp chân như chân em! - Stanley! - Em muốn biết ý kiến của anh, em thân mến, có hay không nào? Xoay tiếp để anh nhìn em từ chính diện xem. Đúng như anh nghĩ, anh không thấy điểm nào khác biệt giữa kiểu cổ trễ vai với kiểu lưng rủ ôm sát; ít ra trong trường hợp làm giây bẩn, em chỉ việc lộn mặt lại... mặt trước mặt sau, cũng thế cả! - Stanley! - Cái ý tưởng mua một chiếc váy cưới hạ giá này làm anh sởn da gà. Tại sao không phải trên Internet một khi em đã hạ quyết tâm làm thế? Em muốn biết ý kiến của anh, anh nói rồi đấy. - Xin lỗi nếu em không thể sắm cho mình thứ tốt hơn với đồng lương kỹ thuật viên đồ họa. - Nhà hình họa chứ, công chúa của anh! Có Chúa chứng giám, anh ghê sợ cái thuật ngữ sặc mùi thế kỷ XXI ấy. - Em làm việc trên máy tính, Stanley ạ, chứ không… Mười lăm phút nữa đã trôi qua, bầu không khí yên lặng lại lần nữa bao trùm căn hộ của Julia. Tiếng cạch nhỏ tiếp theo đó là tiếng cọt kẹt của nắp hòm bật mở. Anthony bước từ trong hòm ra, phủi bụi trên vai áo và tiến đến trước gương để chỉnh lại nút cà vạt. Ông đặt chiếc khung lồng ảnh mình vào đúng chỗ trên giá sách, rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt.Ông rời khỏi căn hộ rồi đi xuống phố. Một chiếc ô tô đậu phía trước tòa nhà đang chờ sẵn.- Xin chào, Wallace, ông nói khi ngồi vào ghế phía sau.- Rất mừng được gặp lại ngài, thưa ngài, viên thư ký riêng của ông đáp.- Các nhân viên vận chuyển đã được báo trước chưa?- Chiếc xe tải đang đậu ngay đằng sau xe ta.- Tuyệt lắm, Anthony đáp.- Tôi đưa ngài về bệnh viện chứ, thưa ngài?- Không, như thế này tôi đã đủ mất thời gian rồi. Chúng ta ghé về qua nhà trước đã rồi ra sân bay, tôi phải thay va li. Anh cũng sẽ chuẩn bị hành lý riêng, tôi sẽ dẫn anh theo, tôi mất cái thú đi du lịch một mình rồi.- Tôi có thể hỏi chúng ta đi đâu không thưa ngài?- Tôi sẽ giải thích anh nghe trên đường đi. Anh phải nhớ cầm theo hộ chiếu đấy nhé.Chiếc ô tô rẽ sang Greenwich Street. Đến ngã tư kế tiếp, cửa kính hạ xuống và một chiếc điều khiển từ xa màu trắng hạ cánh xuống rãnh nước ven đường.

Chương 23