Tiểu Thư Lá Cây và Căn Bệnh Về Giấc Mơ…. Í o,í o, í o,…..Tiếng xe cấp cứu đầy sợ hãi vang lên và đi qua trong sự ngây thơ của cô bé 2 tuổi và sự thất thần của ông Ji.Ông chủ bà chủ còn trẻ lắm, mà sao đã lên thiên rồi !!!!! Vậy còn bao công việc cần lo,hơn nữa còn có đứa con thơ 2 tuổi vì bận quá mà chưa nâng nưu âu yếm nó một lần,thật tội làm sao !!!!!!.....Mọi hi vọng còn đâu……… “ MẸ ƠI ! CHA ƠI !!!!!!!!!!!!” Tiếng kêu thất thanh vang lên giữa căn phòng ngủ rộng rãi……. “Hộc…Hộc,phù…phù”.Tôi bật dậy,trong sự sợ hãi ,mặt đổ mồ hôi và hình như có cả những giọt nước mắt lăn xuống gò má.Quản gia Ji cũng lo sợ chạy vội lên phòng tôi và lấy khăn lau mặt cho tôi…….Ông ấy trấn an tinh thần tôi: -Cô chủ…….Bệnh lại bị tái phát ? Cô lại gặp ác mộng à !!!!!! -Cha à !!!!!!!! *ôm lấy quản gia Ji và khóc nức nở* -Cô chủ ! Cô bình tĩnh đi nào ! -Con sợ,cái cảnh khoảng hơn mười mấy năm trước về ba mẹ con lại hiện trong giấc mơ của con.Biến giấc mơ đẹp thành cơn ác mộng không thể không kinh hoàng hơn…
Chương 25: Chasu_Sowo muốn đám cưới
Tiểu Thư Lá Cây Và Chàng Công Tử Ấm ÁpTác giả: Bắp NgôTiểu Thư Lá Cây và Căn Bệnh Về Giấc Mơ…. Í o,í o, í o,…..Tiếng xe cấp cứu đầy sợ hãi vang lên và đi qua trong sự ngây thơ của cô bé 2 tuổi và sự thất thần của ông Ji.Ông chủ bà chủ còn trẻ lắm, mà sao đã lên thiên rồi !!!!! Vậy còn bao công việc cần lo,hơn nữa còn có đứa con thơ 2 tuổi vì bận quá mà chưa nâng nưu âu yếm nó một lần,thật tội làm sao !!!!!!.....Mọi hi vọng còn đâu……… “ MẸ ƠI ! CHA ƠI !!!!!!!!!!!!” Tiếng kêu thất thanh vang lên giữa căn phòng ngủ rộng rãi……. “Hộc…Hộc,phù…phù”.Tôi bật dậy,trong sự sợ hãi ,mặt đổ mồ hôi và hình như có cả những giọt nước mắt lăn xuống gò má.Quản gia Ji cũng lo sợ chạy vội lên phòng tôi và lấy khăn lau mặt cho tôi…….Ông ấy trấn an tinh thần tôi: -Cô chủ…….Bệnh lại bị tái phát ? Cô lại gặp ác mộng à !!!!!! -Cha à !!!!!!!! *ôm lấy quản gia Ji và khóc nức nở* -Cô chủ ! Cô bình tĩnh đi nào ! -Con sợ,cái cảnh khoảng hơn mười mấy năm trước về ba mẹ con lại hiện trong giấc mơ của con.Biến giấc mơ đẹp thành cơn ác mộng không thể không kinh hoàng hơn… Mọi chuyện của Iji và Lee đã êm đẹp xong xuôi,Iji và tôi lại có thể đi sắm rồi làm mọi việc thường ngày vẫn làm.Hôm nay tôi và Iji đi mua sắm ở chỗ siêu thị gần đó,ở nơi siêu thị này rất tiện nghi luôn,cái gì cũng có,từ quần áo tới đồ ăn,khu vui chơi,phòng xông hơi,...Thật sự nơi đó như trung tâm thành thị nơi tôi ở vậy!Cần gì tôi cũng đều ra đấy mua với ông Ji.Sáng hôm nay Iji gọi tôi dậy sớm và bảo rằng cần mua vài đồ lót,quần áo và vài đồ dùng cá nhân cho cô ấy,vì cô ấy chuyển tới nhà tôi nhưng mang ít đồ,bắt buộc bây giờ phải đi mua.Tôi rất sẵn sàng để đi,nhưng thay vì đi xe ô tô như mọi ngày thì chúng tôi sẽ di chuyển bằng xe "căng hải",có nghĩa là "hai cẳng" chọn đi bộ vì đi bộ rất tốt,giúp lưu thông đường huyết.Vừa ngắm được thành phố,cây xanh lại vừa đỡ bị mỡ tích mỡ ở vùng đùi bụng,tăng cường sức khoẻ,thật quá tốt cho chị em còn gì!! =)))))))Bình thường đi xe ô tô thì không ngắm được gì nhiều,chỉ thấy mỗi cây và bụi bay qua.Hôm nay đi bộ mới thấy đường phố rất đẹp,cây xanh mát,hoa thơm cỏ lá chăng khắp lối vào siêu thị,các gian hàng xếp dài ra đường phố.Thật giản dị nhưng cũng rất đẹp!!!Trong lúc di chuyển vào trong siêu thị,tôi thấy một quán bán đồ cưới,tôi thích lắm nên sấn vào xem,chiếc váy cưới trắng thật tuyệt vời,nhìn là đã thấy hạnh phúc rồi!!
Mọi chuyện của Iji và Lee đã êm đẹp xong xuôi,Iji và tôi lại có thể đi sắm rồi làm mọi việc thường ngày vẫn làm.Hôm nay tôi và Iji đi mua sắm ở chỗ siêu thị gần đó,ở nơi siêu thị này rất tiện nghi luôn,cái gì cũng có,từ quần áo tới đồ ăn,khu vui chơi,phòng xông hơi,...Thật sự nơi đó như trung tâm thành thị nơi tôi ở vậy!Cần gì tôi cũng đều ra đấy mua với ông Ji.Sáng hôm nay Iji gọi tôi dậy sớm và bảo rằng cần mua vài đồ lót,quần áo và vài đồ dùng cá nhân cho cô ấy,vì cô ấy chuyển tới nhà tôi nhưng mang ít đồ,bắt buộc bây giờ phải đi mua.Tôi rất sẵn sàng để đi,nhưng thay vì đi xe ô tô như mọi ngày thì chúng tôi sẽ di chuyển bằng xe "căng hải",có nghĩa là "hai cẳng" chọn đi bộ vì đi bộ rất tốt,giúp lưu thông đường huyết.Vừa ngắm được thành phố,cây xanh lại vừa đỡ bị mỡ tích mỡ ở vùng đùi bụng,tăng cường sức khoẻ,thật quá tốt cho chị em còn gì!! =)))))))Bình thường đi xe ô tô thì không ngắm được gì nhiều,chỉ thấy mỗi cây và bụi bay qua.Hôm nay đi bộ mới thấy đường phố rất đẹp,cây xanh mát,hoa thơm cỏ lá chăng khắp lối vào siêu thị,các gian hàng xếp dài ra đường phố.Thật giản dị nhưng cũng rất đẹp!!!Trong lúc di chuyển vào trong siêu thị,tôi thấy một quán bán đồ cưới,tôi thích lắm nên sấn vào xem,chiếc váy cưới trắng thật tuyệt vời,nhìn là đã thấy hạnh phúc rồi!!
Tiểu Thư Lá Cây Và Chàng Công Tử Ấm ÁpTác giả: Bắp NgôTiểu Thư Lá Cây và Căn Bệnh Về Giấc Mơ…. Í o,í o, í o,…..Tiếng xe cấp cứu đầy sợ hãi vang lên và đi qua trong sự ngây thơ của cô bé 2 tuổi và sự thất thần của ông Ji.Ông chủ bà chủ còn trẻ lắm, mà sao đã lên thiên rồi !!!!! Vậy còn bao công việc cần lo,hơn nữa còn có đứa con thơ 2 tuổi vì bận quá mà chưa nâng nưu âu yếm nó một lần,thật tội làm sao !!!!!!.....Mọi hi vọng còn đâu……… “ MẸ ƠI ! CHA ƠI !!!!!!!!!!!!” Tiếng kêu thất thanh vang lên giữa căn phòng ngủ rộng rãi……. “Hộc…Hộc,phù…phù”.Tôi bật dậy,trong sự sợ hãi ,mặt đổ mồ hôi và hình như có cả những giọt nước mắt lăn xuống gò má.Quản gia Ji cũng lo sợ chạy vội lên phòng tôi và lấy khăn lau mặt cho tôi…….Ông ấy trấn an tinh thần tôi: -Cô chủ…….Bệnh lại bị tái phát ? Cô lại gặp ác mộng à !!!!!! -Cha à !!!!!!!! *ôm lấy quản gia Ji và khóc nức nở* -Cô chủ ! Cô bình tĩnh đi nào ! -Con sợ,cái cảnh khoảng hơn mười mấy năm trước về ba mẹ con lại hiện trong giấc mơ của con.Biến giấc mơ đẹp thành cơn ác mộng không thể không kinh hoàng hơn… Mọi chuyện của Iji và Lee đã êm đẹp xong xuôi,Iji và tôi lại có thể đi sắm rồi làm mọi việc thường ngày vẫn làm.Hôm nay tôi và Iji đi mua sắm ở chỗ siêu thị gần đó,ở nơi siêu thị này rất tiện nghi luôn,cái gì cũng có,từ quần áo tới đồ ăn,khu vui chơi,phòng xông hơi,...Thật sự nơi đó như trung tâm thành thị nơi tôi ở vậy!Cần gì tôi cũng đều ra đấy mua với ông Ji.Sáng hôm nay Iji gọi tôi dậy sớm và bảo rằng cần mua vài đồ lót,quần áo và vài đồ dùng cá nhân cho cô ấy,vì cô ấy chuyển tới nhà tôi nhưng mang ít đồ,bắt buộc bây giờ phải đi mua.Tôi rất sẵn sàng để đi,nhưng thay vì đi xe ô tô như mọi ngày thì chúng tôi sẽ di chuyển bằng xe "căng hải",có nghĩa là "hai cẳng" chọn đi bộ vì đi bộ rất tốt,giúp lưu thông đường huyết.Vừa ngắm được thành phố,cây xanh lại vừa đỡ bị mỡ tích mỡ ở vùng đùi bụng,tăng cường sức khoẻ,thật quá tốt cho chị em còn gì!! =)))))))Bình thường đi xe ô tô thì không ngắm được gì nhiều,chỉ thấy mỗi cây và bụi bay qua.Hôm nay đi bộ mới thấy đường phố rất đẹp,cây xanh mát,hoa thơm cỏ lá chăng khắp lối vào siêu thị,các gian hàng xếp dài ra đường phố.Thật giản dị nhưng cũng rất đẹp!!!Trong lúc di chuyển vào trong siêu thị,tôi thấy một quán bán đồ cưới,tôi thích lắm nên sấn vào xem,chiếc váy cưới trắng thật tuyệt vời,nhìn là đã thấy hạnh phúc rồi!!