Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 18: Dreelan victoria khánh liên

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… -Tôi?- Anh quay đầu lại hỏi. Cô gật đầu, anh mỉm cười sãi bước tiếp.-Nè... anh không nghe tôi hỏi à?- cô hỏi lại- Tôi? à tôi là Nguyên - Anh nói-Em là Victoria, tên việt là Khánh Liên, họ đầy đủ là Dreelan Victoria Khánh Liên_Cô giới thiệu cho anh biết._À, thật ra cô không cần giới thiệu nhiều như thế đâu, không có gì nữa tôi xin phép_Anh nói xong định cất bước đi, thì cái giọng chanh chưa ấy mang tính chất giả tạo ngoan hiền vang lên._Khoan, có thể nhảy c*̀ng tôi một bài không? _Cô ta yểu điệu hỏi, chiếc áo trễ vai lộ hẳn vòng 1bốc lửa kia._Xin lỗi, tôi không rảnh_Anh nói xong rồi cất bước đến chỗ ba mẹ c*̉a mình.Cô ta tức giận dậm chân, đôi môi nhếch lên._"Được lắm, anh sẽ phải là c*̉a tôi" _Cô nói thầm trong miệng . Bạn bè đang nhìn cô chầm chầm, cô cố gắng gượng cười rồi hòa nhập với mọi người.*************_Ba, con về trước_Anh nói nhỏ, do tiếng nhạc lấn ác vào tai._Mẹ, không cho con về con chưa giới thiệu về.mình cho bạn mẹ nghe mà_Tuy nói nhỏ nhưng bà Kim rất thính tai và đã nghe được. Anh đành ở lại nghe mẹ và ba nói chuyện. Anh chán ngán nhìn xung quanh. Khánh Liên đi ngang qua người anh, lướt nhẹ vào anh đôi vai lả lướt. Anh thật là bực mình mà! Cô ta cứ bám vào anh mãi._Bác Kim con có thể mời anh Nguyên khiêu vũ không? _Cô ta bước đến mẹ anh nịnh hót.._Ừ, nhân vật chính con cứ tự nhiên _ Bà Kim nhìn sắc mặt con trai biến sắc rồi mà vẫn cứ hí hửng bán con mình cho một cô gái lả lơi như thế, thật là....Vì không muốn mẹ buồn và mất mặt anh nhảy c*̀ng Khánh Liên. Cô ta được voi đòi tiên cứ ưỡn người về phía anh mãi mà không chút gì ngại ngùng. Mặc dù biết người nước ngoài rất phóng khoáng nhưng ....Cô ta thật _chả_biết_liêm_sĩ mà!Anh cứ nhảy mà không nhìn gì đến khánh Liên, cô ta tức giận lắm. Khi tiếng nhạc du dương chấm dứt cô nhướng người hôn vào môi anh. Anh giật mình, định đẩy cô ta ra nhưng....những ánh mắt c*̉a người khác cứ vây anh mãi. Chết thật!Họ còn lấy máy chụp,camera ra chụp. Ánh đèn Flash khiến anh bực bội đẩy hất người cô ta ra._Anh...thật quá đáng!_ cô ta tức giận gầm lên từng tiếng

-Tôi?- Anh quay đầu lại hỏi. Cô gật đầu, anh mỉm cười sãi bước tiếp.

-Nè... anh không nghe tôi hỏi à?- cô hỏi lại

- Tôi? à tôi là Nguyên - Anh nói

-Em là Victoria, tên việt là Khánh Liên, họ đầy đủ là Dreelan Victoria Khánh Liên_Cô giới thiệu cho anh biết.

_À, thật ra cô không cần giới thiệu nhiều như thế đâu, không có gì nữa tôi xin phép_Anh nói xong định cất bước đi, thì cái giọng chanh chưa ấy mang tính chất giả tạo ngoan hiền vang lên.

_Khoan, có thể nhảy c*̀ng tôi một bài không? _Cô ta yểu điệu hỏi, chiếc áo trễ vai lộ hẳn vòng 1bốc lửa kia.

_Xin lỗi, tôi không rảnh_Anh nói xong rồi cất bước đến chỗ ba mẹ c*̉a mình.Cô ta tức giận dậm chân, đôi môi nhếch lên.

_"Được lắm, anh sẽ phải là c*̉a tôi" _Cô nói thầm trong miệng . Bạn bè đang nhìn cô chầm chầm, cô cố gắng gượng cười rồi hòa nhập với mọi người.

*************

_Ba, con về trước_Anh nói nhỏ, do tiếng nhạc lấn ác vào tai.

_Mẹ, không cho con về con chưa giới thiệu về.mình cho bạn mẹ nghe mà_Tuy nói nhỏ nhưng bà Kim rất thính tai và đã nghe được. Anh đành ở lại nghe mẹ và ba nói chuyện. Anh chán ngán nhìn xung quanh. Khánh Liên đi ngang qua người anh, lướt nhẹ vào anh đôi vai lả lướt. Anh thật là bực mình mà! Cô ta cứ bám vào anh mãi.

_Bác Kim con có thể mời anh Nguyên khiêu vũ không? _Cô ta bước đến mẹ anh nịnh hót..

_Ừ, nhân vật chính con cứ tự nhiên _ Bà Kim nhìn sắc mặt con trai biến sắc rồi mà vẫn cứ hí hửng bán con mình cho một cô gái lả lơi như thế, thật là....

Vì không muốn mẹ buồn và mất mặt anh nhảy c*̀ng Khánh Liên. Cô ta được voi đòi tiên cứ ưỡn người về phía anh mãi mà không chút gì ngại ngùng. Mặc dù biết người nước ngoài rất phóng khoáng nhưng ....Cô ta thật _chả_biết_liêm_sĩ mà!

Anh cứ nhảy mà không nhìn gì đến khánh Liên, cô ta tức giận lắm. Khi tiếng nhạc du dương chấm dứt cô nhướng người hôn vào môi anh. Anh giật mình, định đẩy cô ta ra nhưng....những ánh mắt c*̉a người khác cứ vây anh mãi. Chết thật!Họ còn lấy máy chụp,camera ra chụp. Ánh đèn Flash khiến anh bực bội đẩy hất người cô ta ra.

_Anh...thật quá đáng!_ cô ta tức giận gầm lên từng tiếng

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… -Tôi?- Anh quay đầu lại hỏi. Cô gật đầu, anh mỉm cười sãi bước tiếp.-Nè... anh không nghe tôi hỏi à?- cô hỏi lại- Tôi? à tôi là Nguyên - Anh nói-Em là Victoria, tên việt là Khánh Liên, họ đầy đủ là Dreelan Victoria Khánh Liên_Cô giới thiệu cho anh biết._À, thật ra cô không cần giới thiệu nhiều như thế đâu, không có gì nữa tôi xin phép_Anh nói xong định cất bước đi, thì cái giọng chanh chưa ấy mang tính chất giả tạo ngoan hiền vang lên._Khoan, có thể nhảy c*̀ng tôi một bài không? _Cô ta yểu điệu hỏi, chiếc áo trễ vai lộ hẳn vòng 1bốc lửa kia._Xin lỗi, tôi không rảnh_Anh nói xong rồi cất bước đến chỗ ba mẹ c*̉a mình.Cô ta tức giận dậm chân, đôi môi nhếch lên._"Được lắm, anh sẽ phải là c*̉a tôi" _Cô nói thầm trong miệng . Bạn bè đang nhìn cô chầm chầm, cô cố gắng gượng cười rồi hòa nhập với mọi người.*************_Ba, con về trước_Anh nói nhỏ, do tiếng nhạc lấn ác vào tai._Mẹ, không cho con về con chưa giới thiệu về.mình cho bạn mẹ nghe mà_Tuy nói nhỏ nhưng bà Kim rất thính tai và đã nghe được. Anh đành ở lại nghe mẹ và ba nói chuyện. Anh chán ngán nhìn xung quanh. Khánh Liên đi ngang qua người anh, lướt nhẹ vào anh đôi vai lả lướt. Anh thật là bực mình mà! Cô ta cứ bám vào anh mãi._Bác Kim con có thể mời anh Nguyên khiêu vũ không? _Cô ta bước đến mẹ anh nịnh hót.._Ừ, nhân vật chính con cứ tự nhiên _ Bà Kim nhìn sắc mặt con trai biến sắc rồi mà vẫn cứ hí hửng bán con mình cho một cô gái lả lơi như thế, thật là....Vì không muốn mẹ buồn và mất mặt anh nhảy c*̀ng Khánh Liên. Cô ta được voi đòi tiên cứ ưỡn người về phía anh mãi mà không chút gì ngại ngùng. Mặc dù biết người nước ngoài rất phóng khoáng nhưng ....Cô ta thật _chả_biết_liêm_sĩ mà!Anh cứ nhảy mà không nhìn gì đến khánh Liên, cô ta tức giận lắm. Khi tiếng nhạc du dương chấm dứt cô nhướng người hôn vào môi anh. Anh giật mình, định đẩy cô ta ra nhưng....những ánh mắt c*̉a người khác cứ vây anh mãi. Chết thật!Họ còn lấy máy chụp,camera ra chụp. Ánh đèn Flash khiến anh bực bội đẩy hất người cô ta ra._Anh...thật quá đáng!_ cô ta tức giận gầm lên từng tiếng

Chương 18: Dreelan victoria khánh liên