Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…
Chương 19: Về việt nam
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Anh bỏ đi, mắc kệ người ta nói.mình thế nào. Khánh Liên bặm môi tức giận, cô như vậy mà anh không có chút cảm giác gì sao? CHẳng nhẽ... có vấn đề sinh lí? Không được, không được tôi phải giành được trái tim anh! ******Anh bước ra ngoài nơi có hồ bơi xanh, hít thở một chút. Lúc nảy Khánh Liên hôn anh, sao anh lại không có cảm giác như hôn Hạ Quân? Bây giờ anh nhớ c*̣c kẹo bông xanh lá ấy quá, muốn ôm thật chặt, hôn thật sâu vào cái môi đỏ mọng cứ chu lên mà đấu võ mồm với anh. Anh lấy điện thoại định gọi cho cô. Nhưng cô không bật máy, cố lẽ có đã ngủ. Nhìn đồng hồ đã điểm 9h tối anh lặng lẽ vào trong đưa ba mẹ về.***********_Sao lúc nãy con cộc thế?_ Bà Kim hỏi._Con không thích loại đó _Anh cầm vô lăng lái xe_Ừ, con bé ấy thật....._Bà c*̃ng công nhận con bé Liên ấy hơi quá đáng, người gì chả thục nữ dù gì c*̃ng là con người Việt Nam mà chả giữ được cái gọi là '' thuần phong mỹ tục'' đây mà. Haizzz bà muốn có con dâu ngoan ngoãn cơ, à còn phải teen cơ đấy. Như thế mới thích hợp với bà chứ!*về đến nhà*_Mẹ tối nay con đi về Việt Nam nha_Anh nói nhìn thẳng vào mẹ._Sao về sớm vậy, con muốn mẹ buồn cơ à _Bà Kim buồn buồn._Mẹ...muốn con trễ hẹn với con dâu mẹ à?_Anh chọc bà, bà lắc mạnh ba anh._Ông ơi con mình....nói gì thế?_Bà Kim nghe không rõ, nửa khóc nữa cười._Nó nói sắp đem con dâu về cho bà_Ông nói trong lòng c*̃ng rất vui._Đi nhanh nhanh lên, vào soạn đồ mau _Bà Kim hối thúc mỉm cười. Anh gọi điện thoại đặt chuyến bay nhanh nhất.10h tối máy bay cất cánh. Anh ôm ba mẹ rồi đi về Việt Nam"Chờ anh nhé, kẹo bông xanh lá, thầy rất nhớ em,Hạ Quân"
Anh bỏ đi, mắc kệ người ta nói.mình thế nào. Khánh Liên bặm môi tức giận, cô như vậy mà anh không có chút cảm giác gì sao? CHẳng nhẽ... có vấn đề sinh lí? Không được, không được tôi phải giành được trái tim anh! ******
Anh bước ra ngoài nơi có hồ bơi xanh, hít thở một chút. Lúc nảy Khánh Liên hôn anh, sao anh lại không có cảm giác như hôn Hạ Quân? Bây giờ anh nhớ c*̣c kẹo bông xanh lá ấy quá, muốn ôm thật chặt, hôn thật sâu vào cái môi đỏ mọng cứ chu lên mà đấu võ mồm với anh. Anh lấy điện thoại định gọi cho cô. Nhưng cô không bật máy, cố lẽ có đã ngủ. Nhìn đồng hồ đã điểm 9h tối anh lặng lẽ vào trong đưa ba mẹ về.
***********
_Sao lúc nãy con cộc thế?_ Bà Kim hỏi.
_Con không thích loại đó _Anh cầm vô lăng lái xe
_Ừ, con bé ấy thật....._Bà c*̃ng công nhận con bé Liên ấy hơi quá đáng, người gì chả thục nữ dù gì c*̃ng là con người Việt Nam mà chả giữ được cái gọi là '' thuần phong mỹ tục'' đây mà. Haizzz bà muốn có con dâu ngoan ngoãn cơ, à còn phải teen cơ đấy. Như thế mới thích hợp với bà chứ!
*về đến nhà*
_Mẹ tối nay con đi về Việt Nam nha_Anh nói nhìn thẳng vào mẹ.
_Sao về sớm vậy, con muốn mẹ buồn cơ à _Bà Kim buồn buồn.
_Mẹ...muốn con trễ hẹn với con dâu mẹ à?_Anh chọc bà, bà lắc mạnh ba anh.
_Ông ơi con mình....nói gì thế?_Bà Kim nghe không rõ, nửa khóc nữa cười.
_Nó nói sắp đem con dâu về cho bà_Ông nói trong lòng c*̃ng rất vui.
_Đi nhanh nhanh lên, vào soạn đồ mau _Bà Kim hối thúc mỉm cười. Anh gọi điện thoại đặt chuyến bay nhanh nhất.
10h tối máy bay cất cánh. Anh ôm ba mẹ rồi đi về Việt Nam
"Chờ anh nhé, kẹo bông xanh lá, thầy rất nhớ em,Hạ Quân"
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Anh bỏ đi, mắc kệ người ta nói.mình thế nào. Khánh Liên bặm môi tức giận, cô như vậy mà anh không có chút cảm giác gì sao? CHẳng nhẽ... có vấn đề sinh lí? Không được, không được tôi phải giành được trái tim anh! ******Anh bước ra ngoài nơi có hồ bơi xanh, hít thở một chút. Lúc nảy Khánh Liên hôn anh, sao anh lại không có cảm giác như hôn Hạ Quân? Bây giờ anh nhớ c*̣c kẹo bông xanh lá ấy quá, muốn ôm thật chặt, hôn thật sâu vào cái môi đỏ mọng cứ chu lên mà đấu võ mồm với anh. Anh lấy điện thoại định gọi cho cô. Nhưng cô không bật máy, cố lẽ có đã ngủ. Nhìn đồng hồ đã điểm 9h tối anh lặng lẽ vào trong đưa ba mẹ về.***********_Sao lúc nãy con cộc thế?_ Bà Kim hỏi._Con không thích loại đó _Anh cầm vô lăng lái xe_Ừ, con bé ấy thật....._Bà c*̃ng công nhận con bé Liên ấy hơi quá đáng, người gì chả thục nữ dù gì c*̃ng là con người Việt Nam mà chả giữ được cái gọi là '' thuần phong mỹ tục'' đây mà. Haizzz bà muốn có con dâu ngoan ngoãn cơ, à còn phải teen cơ đấy. Như thế mới thích hợp với bà chứ!*về đến nhà*_Mẹ tối nay con đi về Việt Nam nha_Anh nói nhìn thẳng vào mẹ._Sao về sớm vậy, con muốn mẹ buồn cơ à _Bà Kim buồn buồn._Mẹ...muốn con trễ hẹn với con dâu mẹ à?_Anh chọc bà, bà lắc mạnh ba anh._Ông ơi con mình....nói gì thế?_Bà Kim nghe không rõ, nửa khóc nữa cười._Nó nói sắp đem con dâu về cho bà_Ông nói trong lòng c*̃ng rất vui._Đi nhanh nhanh lên, vào soạn đồ mau _Bà Kim hối thúc mỉm cười. Anh gọi điện thoại đặt chuyến bay nhanh nhất.10h tối máy bay cất cánh. Anh ôm ba mẹ rồi đi về Việt Nam"Chờ anh nhé, kẹo bông xanh lá, thầy rất nhớ em,Hạ Quân"