Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…
Chương 22: Tình bạn mãi không phai
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Cô hất Mạnh ra rồi đuổi theo Nhung, nhưng Nhung thì cứ chạy hai tay bịt màng nhĩ lại không muốn nghe tiếng nói, tiếng giải thích của cô.-Á!-Nhung, mày có sao không?-Cô nhanh chống chạy lại đỡ cô, do chiếc váy tím dài và cái đôi giày cao gót của Nhung làm Nhung vấp ngã xuống đường.-Tránh xa tao ra- Nhung gằn lên, nước mắt rơi trên mi, quệt nước mắt Nhung lấy lại bình tĩnh đối mặt với cô.-Mày nghe này, nghe tao nói, tao và Mạnh không có gì hết! Mày tin tao- Mặc cho Nhung tránh xa cô cỡ nào, cô cũng ôm lấy Nhung. Một tình bạn hiện ra trước mặt mọi người. Nhung và cô thân nhau tình nhỏ có gì cũng cho nhau. Một tình bạn đáng ngưỡng mộ! Mà giờ chỉ vì ''cái ôm không nên nhìn'' mà tình bạn lại bị rạng nứt...Nhưng hiện tại cũng đang ôm cô đang khóc nứt nở trên vai.-Ngoan nào!- Cô thấy Nhung khóc cũng rất buồn, người bạn như chị em ruột của mình phải rơi lệ, thật là...haizz. Cô biết Nhung có tình cảm với Mạnh từ đầu năm lớp 10. Đơn phương người ta lâu như vậy mà không dám nói, dù gì cũng được gần 2 năm rồi! Nhiều lần cô muốn giúp mà Nhung không có chịu, cứ giấu trong lòng! Nếu biết Mnah5 thích cô nữa có lẽ sẽ là cú soock lớn cho Nhung. Thật tội cô bạn nhỏ này của cô quá...-Mày giải thích đi- Nhung lâu nước mắt rồi ngước mắt lên nhìn cô. Cô và Nhung ngồi xuống vệ đường.-Ừ, tao và Mạnh chả là gì cả? mày hiểu không? cái ôm...-Ôm như vậy mà không có gì? Mày nghĩ tao là đứa trẻ lên ba?- Nhung bức xúc nói-Khoan đã, tao bực nha! Mày có nghe tao kể hết không?- Cô trợn mắt thực sự là bây giờ rất nhức đầu, một phần vì Nhung một phần vì.....-Được, mày nói đi- Nhung im lặng lắng nghe cô nói.-Cái ôm đó là tình anh em- Cô nói-Anh em? -Nhung một lần nữa ngạc nhiên nhìn cô.-Ừm... anh em nhé!- Cô gật đầu-Vậy sao....-Đúng là Mạnh thích tao, nhưng tao đã từ chối vì tao biết mày thích hắn và tao cũng chẳng yêu Mạnh, lúc nảy là do cái ôm anh em thôi_cô cốc đầu Nhung._Thiệt? _Nhung nghi ngờ._100000% à nha_Cô cười._Được, tao tin mày_Nhung mỉm cười chúng ta lại làm bạn nữa rồi! Tình Bạn mãi không phai._Tạo sẽ giúp mày chinh phục Mạnh, lần này không được từ chối nhé!_ cô cười tin ranh_Nhưng..hình như thầy Nguyên c*̃ng thấy_Nhung nói hơi e ngại._Hả?????~~~~~~~~~~~Lâu quá Ích Ân không trò chuyện với mọi người, vậy mọi người có chuyện gì nói với Ích Ân không nè? Mọi người thích nhân vật nào nhất? Bình luận trả lời nhé! Cảm ơn mọi người nhé ^^
Cô hất Mạnh ra rồi đuổi theo Nhung, nhưng Nhung thì cứ chạy hai tay bịt màng nhĩ lại không muốn nghe tiếng nói, tiếng giải thích của cô.
-Á!
-Nhung, mày có sao không?-Cô nhanh chống chạy lại đỡ cô, do chiếc váy tím dài và cái đôi giày cao gót của Nhung làm Nhung vấp ngã xuống đường.
-Tránh xa tao ra- Nhung gằn lên, nước mắt rơi trên mi, quệt nước mắt Nhung lấy lại bình tĩnh đối mặt với cô.
-Mày nghe này, nghe tao nói, tao và Mạnh không có gì hết! Mày tin tao- Mặc cho Nhung tránh xa cô cỡ nào, cô cũng ôm lấy Nhung. Một tình bạn hiện ra trước mặt mọi người. Nhung và cô thân nhau tình nhỏ có gì cũng cho nhau. Một tình bạn đáng ngưỡng mộ! Mà giờ chỉ vì ''cái ôm không nên nhìn'' mà tình bạn lại bị rạng nứt...Nhưng hiện tại cũng đang ôm cô đang khóc nứt nở trên vai.-Ngoan nào!- Cô thấy Nhung khóc cũng rất buồn, người bạn như chị em ruột của mình phải rơi lệ, thật là...haizz. Cô biết Nhung có tình cảm với Mạnh từ đầu năm lớp 10. Đơn phương người ta lâu như vậy mà không dám nói, dù gì cũng được gần 2 năm rồi! Nhiều lần cô muốn giúp mà Nhung không có chịu, cứ giấu trong lòng! Nếu biết Mnah5 thích cô nữa có lẽ sẽ là cú soock lớn cho Nhung. Thật tội cô bạn nhỏ này của cô quá...
-Mày giải thích đi- Nhung lâu nước mắt rồi ngước mắt lên nhìn cô. Cô và Nhung ngồi xuống vệ đường.
-Ừ, tao và Mạnh chả là gì cả? mày hiểu không? cái ôm...
-Ôm như vậy mà không có gì? Mày nghĩ tao là đứa trẻ lên ba?- Nhung bức xúc nói
-Khoan đã, tao bực nha! Mày có nghe tao kể hết không?- Cô trợn mắt thực sự là bây giờ rất nhức đầu, một phần vì Nhung một phần vì.....
-Được, mày nói đi- Nhung im lặng lắng nghe cô nói.
-Cái ôm đó là tình anh em- Cô nói
-Anh em? -Nhung một lần nữa ngạc nhiên nhìn cô.
-Ừm... anh em nhé!- Cô gật đầu
-Vậy sao....
-Đúng là Mạnh thích tao, nhưng tao đã từ chối vì tao biết mày thích hắn và tao cũng chẳng yêu Mạnh, lúc nảy là do cái ôm anh em thôi_cô cốc đầu Nhung.
_Thiệt? _Nhung nghi ngờ.
_100000% à nha_Cô cười.
_Được, tao tin mày_Nhung mỉm cười chúng ta lại làm bạn nữa rồi! Tình Bạn mãi không phai.
_Tạo sẽ giúp mày chinh phục Mạnh, lần này không được từ chối nhé!_ cô cười tin ranh
_Nhưng..hình như thầy Nguyên c*̃ng thấy_Nhung nói hơi e ngại.
_Hả?????
~~~~~~~~~~~
Lâu quá Ích Ân không trò chuyện với mọi người, vậy mọi người có chuyện gì nói với Ích Ân không nè? Mọi người thích nhân vật nào nhất? Bình luận trả lời nhé! Cảm ơn mọi người nhé ^^
Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Cô hất Mạnh ra rồi đuổi theo Nhung, nhưng Nhung thì cứ chạy hai tay bịt màng nhĩ lại không muốn nghe tiếng nói, tiếng giải thích của cô.-Á!-Nhung, mày có sao không?-Cô nhanh chống chạy lại đỡ cô, do chiếc váy tím dài và cái đôi giày cao gót của Nhung làm Nhung vấp ngã xuống đường.-Tránh xa tao ra- Nhung gằn lên, nước mắt rơi trên mi, quệt nước mắt Nhung lấy lại bình tĩnh đối mặt với cô.-Mày nghe này, nghe tao nói, tao và Mạnh không có gì hết! Mày tin tao- Mặc cho Nhung tránh xa cô cỡ nào, cô cũng ôm lấy Nhung. Một tình bạn hiện ra trước mặt mọi người. Nhung và cô thân nhau tình nhỏ có gì cũng cho nhau. Một tình bạn đáng ngưỡng mộ! Mà giờ chỉ vì ''cái ôm không nên nhìn'' mà tình bạn lại bị rạng nứt...Nhưng hiện tại cũng đang ôm cô đang khóc nứt nở trên vai.-Ngoan nào!- Cô thấy Nhung khóc cũng rất buồn, người bạn như chị em ruột của mình phải rơi lệ, thật là...haizz. Cô biết Nhung có tình cảm với Mạnh từ đầu năm lớp 10. Đơn phương người ta lâu như vậy mà không dám nói, dù gì cũng được gần 2 năm rồi! Nhiều lần cô muốn giúp mà Nhung không có chịu, cứ giấu trong lòng! Nếu biết Mnah5 thích cô nữa có lẽ sẽ là cú soock lớn cho Nhung. Thật tội cô bạn nhỏ này của cô quá...-Mày giải thích đi- Nhung lâu nước mắt rồi ngước mắt lên nhìn cô. Cô và Nhung ngồi xuống vệ đường.-Ừ, tao và Mạnh chả là gì cả? mày hiểu không? cái ôm...-Ôm như vậy mà không có gì? Mày nghĩ tao là đứa trẻ lên ba?- Nhung bức xúc nói-Khoan đã, tao bực nha! Mày có nghe tao kể hết không?- Cô trợn mắt thực sự là bây giờ rất nhức đầu, một phần vì Nhung một phần vì.....-Được, mày nói đi- Nhung im lặng lắng nghe cô nói.-Cái ôm đó là tình anh em- Cô nói-Anh em? -Nhung một lần nữa ngạc nhiên nhìn cô.-Ừm... anh em nhé!- Cô gật đầu-Vậy sao....-Đúng là Mạnh thích tao, nhưng tao đã từ chối vì tao biết mày thích hắn và tao cũng chẳng yêu Mạnh, lúc nảy là do cái ôm anh em thôi_cô cốc đầu Nhung._Thiệt? _Nhung nghi ngờ._100000% à nha_Cô cười._Được, tao tin mày_Nhung mỉm cười chúng ta lại làm bạn nữa rồi! Tình Bạn mãi không phai._Tạo sẽ giúp mày chinh phục Mạnh, lần này không được từ chối nhé!_ cô cười tin ranh_Nhưng..hình như thầy Nguyên c*̃ng thấy_Nhung nói hơi e ngại._Hả?????~~~~~~~~~~~Lâu quá Ích Ân không trò chuyện với mọi người, vậy mọi người có chuyện gì nói với Ích Ân không nè? Mọi người thích nhân vật nào nhất? Bình luận trả lời nhé! Cảm ơn mọi người nhé ^^