Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 23: Khoảng cách

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… -ừ, lúc ấy dường như thầy ấy rất tức giận á -Nhung nói, Cộng thêm cái mặt thảm thương-Sao...thầy ấy biết tao ở đó- Cô thầm nghĩ.-Tao nói! - Bingo tác hại là đây, chính người bạn thân này.-Mày....-Tại thầy gọi hỏi chớ bộ, sự cố ngoài ý muốn- Nhung khẳng định-Haizz chẳng thầy ấy cũng nghĩ như mày, nghĩ tao đang yêu Mạnh- Cô nói rồi ngước nhìn lên bầu trời đêm tĩnh mịch.*****************Sáng hôm sau, cô lại đi học trễ! Cô chạy tăng tốc hơn vì hôm nay thầy về nước thì sẽ đi làm lại mà làm lại sẽ bắt viết kiểm điểm nên chạy nhanh lên thôi 123 tăng tốc nào !!!!!!-Phù! Mệt thật!- Cô tỉnh ngủ, bắt đầu rón rén vào lớp. Uả thầy kìa? Cô định núp thì thấy anh lướt qua người cô, tay cầm sấp tài liệu bước đi không nói gì. Nếu là thường ngày là cô bắt viết bảng kiểm điểm rồi cơ mà? Hụt hẫng quá, cô chán ngán bắt đầu vào lớp, ngày đầu mà đã ... haizz vậy thôi! Vào lớp cô bắt gặp hình dáng của ai đó quen thuộc, lục tung trí nhớ thì cô mới nhớ hôm nay cô có tiếng Anh của anh. Cô bước vào lớp nhưng khác với hằng ngày anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh, gớm máu.-Ra ngoài, lên phòng hiệu trưởng xin giấy vào lớp cho tôi. Không có, khỏi vào-Những lời nói như con dao nhọn đâm vào tim cô, cô có làm gì đâu chứ! Sao anh lại....đối xử với cô như vậy thật là bất công mà, cô lặng lẽ bước đi, anh quay lại mỉm cười với mọi người giảng bài cho học sinh. Tuyết Nhung thấy vậy hơi lo cho cô vì hôm nay thầy hiệu trưởng đâu có làm việc, thầy lên phòng giáo dục họp hội rồi. ca này cô khó sống !~ Cô đi lên thì thấy phòng đống cửa, gõ cửa chẳng ai mở, hỏi các cô thu ngân thì các cô nói thầy đã đi họp. Hừ...lại trêu cô! Cô đi về lớp....-Thầy ơi, không có thầy hiểu trưởng- Cô nói mong chờ sự hy vọng.-Không, vậy ở ngoài đó đi, hôm nay có bài quan trọng...em cứ ở ngoài nghe giảng hoặc đi về- Anh nói, khiến đầu cô nổ tung. Cô làm gì? Mà anh có hành động như vậy! Cô đành đi về vậy...Nhưng cô cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô thật là xa quá không như lúc trước. Có phải là do chuyện hôm qua? Hay là do... Anh có người khác? Tất cả đều không thể biết được...*** Ích Ân sẽ viết tiếp chương 24 nhanh nhất để mọi người đọc^^ Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Thầy giáo khó tính! Lại làm khó tôi nữa sao? Nhé !!!

-ừ, lúc ấy dường như thầy ấy rất tức giận á -Nhung nói, Cộng thêm cái mặt thảm thương

-Sao...thầy ấy biết tao ở đó- Cô thầm nghĩ.

-Tao nói! - Bingo tác hại là đây, chính người bạn thân này.

-Mày....

-Tại thầy gọi hỏi chớ bộ, sự cố ngoài ý muốn- Nhung khẳng định

-Haizz chẳng thầy ấy cũng nghĩ như mày, nghĩ tao đang yêu Mạnh- Cô nói rồi ngước nhìn lên bầu trời đêm tĩnh mịch.

*****************

Sáng hôm sau, cô lại đi học trễ! Cô chạy tăng tốc hơn vì hôm nay thầy về nước thì sẽ đi làm lại mà làm lại sẽ bắt viết kiểm điểm nên chạy nhanh lên thôi 123 tăng tốc nào !!!!!!

-Phù! Mệt thật!- Cô tỉnh ngủ, bắt đầu rón rén vào lớp. Uả thầy kìa? Cô định núp thì thấy anh lướt qua người cô, tay cầm sấp tài liệu bước đi không nói gì. Nếu là thường ngày là cô bắt viết bảng kiểm điểm rồi cơ mà? Hụt hẫng quá, cô chán ngán bắt đầu vào lớp, ngày đầu mà đã ... haizz vậy thôi! Vào lớp cô bắt gặp hình dáng của ai đó quen thuộc, lục tung trí nhớ thì cô mới nhớ hôm nay cô có tiếng Anh của anh. Cô bước vào lớp nhưng khác với hằng ngày anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh, gớm máu.

-Ra ngoài, lên phòng hiệu trưởng xin giấy vào lớp cho tôi. Không có, khỏi vào-Những lời nói như con dao nhọn đâm vào tim cô, cô có làm gì đâu chứ! Sao anh lại....đối xử với cô như vậy thật là bất công mà, cô lặng lẽ bước đi, anh quay lại mỉm cười với mọi người giảng bài cho học sinh. Tuyết Nhung thấy vậy hơi lo cho cô vì hôm nay thầy hiệu trưởng đâu có làm việc, thầy lên phòng giáo dục họp hội rồi. ca này cô khó sống !~ Cô đi lên thì thấy phòng đống cửa, gõ cửa chẳng ai mở, hỏi các cô thu ngân thì các cô nói thầy đã đi họp. Hừ...lại trêu cô! Cô đi về lớp....

-Thầy ơi, không có thầy hiểu trưởng- Cô nói mong chờ sự hy vọng.

-Không, vậy ở ngoài đó đi, hôm nay có bài quan trọng...em cứ ở ngoài nghe giảng hoặc đi về- Anh nói, khiến đầu cô nổ tung. Cô làm gì? Mà anh có hành động như vậy! Cô đành đi về vậy...Nhưng cô cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô thật là xa quá không như lúc trước. Có phải là do chuyện hôm qua? Hay là do... Anh có người khác? Tất cả đều không thể biết được...*** Ích Ân sẽ viết tiếp chương 24 nhanh nhất để mọi người đọc^^ Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Thầy giáo khó tính! Lại làm khó tôi nữa sao? Nhé !!!

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… -ừ, lúc ấy dường như thầy ấy rất tức giận á -Nhung nói, Cộng thêm cái mặt thảm thương-Sao...thầy ấy biết tao ở đó- Cô thầm nghĩ.-Tao nói! - Bingo tác hại là đây, chính người bạn thân này.-Mày....-Tại thầy gọi hỏi chớ bộ, sự cố ngoài ý muốn- Nhung khẳng định-Haizz chẳng thầy ấy cũng nghĩ như mày, nghĩ tao đang yêu Mạnh- Cô nói rồi ngước nhìn lên bầu trời đêm tĩnh mịch.*****************Sáng hôm sau, cô lại đi học trễ! Cô chạy tăng tốc hơn vì hôm nay thầy về nước thì sẽ đi làm lại mà làm lại sẽ bắt viết kiểm điểm nên chạy nhanh lên thôi 123 tăng tốc nào !!!!!!-Phù! Mệt thật!- Cô tỉnh ngủ, bắt đầu rón rén vào lớp. Uả thầy kìa? Cô định núp thì thấy anh lướt qua người cô, tay cầm sấp tài liệu bước đi không nói gì. Nếu là thường ngày là cô bắt viết bảng kiểm điểm rồi cơ mà? Hụt hẫng quá, cô chán ngán bắt đầu vào lớp, ngày đầu mà đã ... haizz vậy thôi! Vào lớp cô bắt gặp hình dáng của ai đó quen thuộc, lục tung trí nhớ thì cô mới nhớ hôm nay cô có tiếng Anh của anh. Cô bước vào lớp nhưng khác với hằng ngày anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh, gớm máu.-Ra ngoài, lên phòng hiệu trưởng xin giấy vào lớp cho tôi. Không có, khỏi vào-Những lời nói như con dao nhọn đâm vào tim cô, cô có làm gì đâu chứ! Sao anh lại....đối xử với cô như vậy thật là bất công mà, cô lặng lẽ bước đi, anh quay lại mỉm cười với mọi người giảng bài cho học sinh. Tuyết Nhung thấy vậy hơi lo cho cô vì hôm nay thầy hiệu trưởng đâu có làm việc, thầy lên phòng giáo dục họp hội rồi. ca này cô khó sống !~ Cô đi lên thì thấy phòng đống cửa, gõ cửa chẳng ai mở, hỏi các cô thu ngân thì các cô nói thầy đã đi họp. Hừ...lại trêu cô! Cô đi về lớp....-Thầy ơi, không có thầy hiểu trưởng- Cô nói mong chờ sự hy vọng.-Không, vậy ở ngoài đó đi, hôm nay có bài quan trọng...em cứ ở ngoài nghe giảng hoặc đi về- Anh nói, khiến đầu cô nổ tung. Cô làm gì? Mà anh có hành động như vậy! Cô đành đi về vậy...Nhưng cô cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô thật là xa quá không như lúc trước. Có phải là do chuyện hôm qua? Hay là do... Anh có người khác? Tất cả đều không thể biết được...*** Ích Ân sẽ viết tiếp chương 24 nhanh nhất để mọi người đọc^^ Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Thầy giáo khó tính! Lại làm khó tôi nữa sao? Nhé !!!

Chương 23: Khoảng cách