Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 50

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Anh vội ôm sát cô vào lòng, sợ cô hoảng hốt. Cô cảm thấy hiện tại rất hạnh phúc mặc dù trong cái ánh đèn tối thui này. Nhân viên c*̉a nhà hàng đã đi chỉnh sửa lại điện trong nhà hàng. Một bàn tay nào đó dường như nắm chặt tay cô. Cứ ngỡ là bạn bè c*̉a cô, nên cô khẽ kêu._Chờ có điện sẽ sáng, đừng sợ_Cô nói cho người bên kia nghe. Người đó không đáp. Cứ nắm bàn tay nhỏ nhắn c*̉a cô kéo về phía đó. Cô chống cự, và liên tục hỏi ai vậy? Nhưng không có tiếng trả lời. Cô sờ được thứ gì đó trên tay kẻ đó. Mà cô chưa hình dung ra được. Người đó buông tay cô ra, rồi tiến lại anh dúi vào cho anh một tờ giấy ghi chú nhỏ, rồi bỏ đi. Sau khi người đó bỏ đi thì hai phút sau, đèn lại sáng lên. Nhà hàng đã thông báo về sự cố bất ngờ và mong gia đình thông cảm cho sự cố ấy mà tiếp tục vui chơi. Anh nhìn tờ giấy trong tay mình."Sẽ có thời gian nhất định MT"_ chỉ câu ngắn gọn như thế thôi c*̃ng khiến anh suy nghĩ kỹ hơn. Lén không cho cô biết mặc dù cô đang dò hỏi anh, nhưng anh vẫn giữ đềm đạm vẫn tươi vui với mọi người nhưng lại luôn suy nghĩ câu hàm ý đó. Cô nhìn xung quanh, nhìn xem ai có thể là người ban nảy kéo cô đi, nhưng vô ích vì cô chả thấy ai đứng gần mình. Chỉ có anh và cô đứng ở đó. Vậy chắc có lẽ người khác nhầm người cứ tưởng bạn mình nên kéo đây mà. Mặc kệ cô không quan tâm, cô vui đùa với mọi người, vì hôm nay là ngày vui c*̉a cô mà. Lớn thêm một tuổi nữa rồi!..._Làm rất tốt, đây là c*̉a anh_Cảm ơn cậu chủ_Ừ_người đàn ông đó được kêu là cậu chủ? Tức là người đó có mối quan hệ và làm ăn với nhà hàng Thế Giới....Đồng hồ đã điểm 8h tối bên mọi người đều xin phép ra về. Chỉ còn gia đình và Nhung Huy thôi. Cả nhà lại ở lại thêm một chút nữa để có cái không khí gia đình hơn. Cô hí hoái mở quà c*̉a mọi người. Đầu tiên là Nhung và Huy, hai người này tặng chi cô một cặp áo cặp rất dáng yêu, nhưng cô bắt đầu nhăn nhó quay sang Nhung và Huy._Từ khi nào mà hai người trở nên keo thế, hai người mà tặng chỉ một cặp áo_Cô bĩu môi trách móc._Quân Quân hư. Quà người khác tặng không nên nói vậy biết chưa. Phải qúy tấm lòng người tặng._Bà Hạ nghiêm khắc nói._Con biết rồi!_Mặt cô xụ xuống._Hahahaha_mọi người không khỏi buồn cười mà bật cười ra thành tiếng vui vẻ._Mở quà c*̉a mẹ đi_Bà Kim nói, cô gật đầu rồi tách hộp quà ra, là một bộ trang sức làm bằng đá quý rất đẹp._ đẹp quá! Con cảm ơn mẹ_Cô thốt lên, bà Kim cười vui vẻ. Cô từ mở ra hết tất cả món quà, chỉ còn quà duy nhất là chưa có đó là quà c*̉a Anh._Sao em không thấy quà c*̉a Anh?_Cô quay sang anh._Anh tặng rồi đấy, rất nhiều là đành khác à nha!_Anh nói thế làm cho cô không khỏi phải khó hiểu! Tặng? Tặng rồi? Ở đâu? Sao cô chưa từng hay biết

Anh vội ôm sát cô vào lòng, sợ cô hoảng hốt. Cô cảm thấy hiện tại rất hạnh phúc mặc dù trong cái ánh đèn tối thui này. Nhân viên c*̉a nhà hàng đã đi chỉnh sửa lại điện trong nhà hàng. Một bàn tay nào đó dường như nắm chặt tay cô. Cứ ngỡ là bạn bè c*̉a cô, nên cô khẽ kêu.

_Chờ có điện sẽ sáng, đừng sợ_Cô nói cho người bên kia nghe. Người đó không đáp. Cứ nắm bàn tay nhỏ nhắn c*̉a cô kéo về phía đó. Cô chống cự, và liên tục hỏi ai vậy? Nhưng không có tiếng trả lời. Cô sờ được thứ gì đó trên tay kẻ đó. Mà cô chưa hình dung ra được. Người đó buông tay cô ra, rồi tiến lại anh dúi vào cho anh một tờ giấy ghi chú nhỏ, rồi bỏ đi. Sau khi người đó bỏ đi thì hai phút sau, đèn lại sáng lên. Nhà hàng đã thông báo về sự cố bất ngờ và mong gia đình thông cảm cho sự cố ấy mà tiếp tục vui chơi. Anh nhìn tờ giấy trong tay mình.

"Sẽ có thời gian nhất định MT"_ chỉ câu ngắn gọn như thế thôi c*̃ng khiến anh suy nghĩ kỹ hơn. Lén không cho cô biết mặc dù cô đang dò hỏi anh, nhưng anh vẫn giữ đềm đạm vẫn tươi vui với mọi người nhưng lại luôn suy nghĩ câu hàm ý đó. Cô nhìn xung quanh, nhìn xem ai có thể là người ban nảy kéo cô đi, nhưng vô ích vì cô chả thấy ai đứng gần mình. Chỉ có anh và cô đứng ở đó. Vậy chắc có lẽ người khác nhầm người cứ tưởng bạn mình nên kéo đây mà. Mặc kệ cô không quan tâm, cô vui đùa với mọi người, vì hôm nay là ngày vui c*̉a cô mà. Lớn thêm một tuổi nữa rồi!

...

_Làm rất tốt, đây là c*̉a anh

_Cảm ơn cậu chủ

_Ừ_người đàn ông đó được kêu là cậu chủ? Tức là người đó có mối quan hệ và làm ăn với nhà hàng Thế Giới.

...

Đồng hồ đã điểm 8h tối bên mọi người đều xin phép ra về. Chỉ còn gia đình và Nhung Huy thôi. Cả nhà lại ở lại thêm một chút nữa để có cái không khí gia đình hơn. Cô hí hoái mở quà c*̉a mọi người. Đầu tiên là Nhung và Huy, hai người này tặng chi cô một cặp áo cặp rất dáng yêu, nhưng cô bắt đầu nhăn nhó quay sang Nhung và Huy.

_Từ khi nào mà hai người trở nên keo thế, hai người mà tặng chỉ một cặp áo_Cô bĩu môi trách móc.

_Quân Quân hư. Quà người khác tặng không nên nói vậy biết chưa. Phải qúy tấm lòng người tặng._Bà Hạ nghiêm khắc nói.

_Con biết rồi!_Mặt cô xụ xuống.

_Hahahaha_mọi người không khỏi buồn cười mà bật cười ra thành tiếng vui vẻ.

_Mở quà c*̉a mẹ đi_Bà Kim nói, cô gật đầu rồi tách hộp quà ra, là một bộ trang sức làm bằng đá quý rất đẹp.

_ đẹp quá! Con cảm ơn mẹ_Cô thốt lên, bà Kim cười vui vẻ. Cô từ mở ra hết tất cả món quà, chỉ còn quà duy nhất là chưa có đó là quà c*̉a Anh.

_Sao em không thấy quà c*̉a Anh?_Cô quay sang anh.

_Anh tặng rồi đấy, rất nhiều là đành khác à nha!_Anh nói thế làm cho cô không khỏi phải khó hiểu! Tặng? Tặng rồi? Ở đâu? Sao cô chưa từng hay biết

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… Anh vội ôm sát cô vào lòng, sợ cô hoảng hốt. Cô cảm thấy hiện tại rất hạnh phúc mặc dù trong cái ánh đèn tối thui này. Nhân viên c*̉a nhà hàng đã đi chỉnh sửa lại điện trong nhà hàng. Một bàn tay nào đó dường như nắm chặt tay cô. Cứ ngỡ là bạn bè c*̉a cô, nên cô khẽ kêu._Chờ có điện sẽ sáng, đừng sợ_Cô nói cho người bên kia nghe. Người đó không đáp. Cứ nắm bàn tay nhỏ nhắn c*̉a cô kéo về phía đó. Cô chống cự, và liên tục hỏi ai vậy? Nhưng không có tiếng trả lời. Cô sờ được thứ gì đó trên tay kẻ đó. Mà cô chưa hình dung ra được. Người đó buông tay cô ra, rồi tiến lại anh dúi vào cho anh một tờ giấy ghi chú nhỏ, rồi bỏ đi. Sau khi người đó bỏ đi thì hai phút sau, đèn lại sáng lên. Nhà hàng đã thông báo về sự cố bất ngờ và mong gia đình thông cảm cho sự cố ấy mà tiếp tục vui chơi. Anh nhìn tờ giấy trong tay mình."Sẽ có thời gian nhất định MT"_ chỉ câu ngắn gọn như thế thôi c*̃ng khiến anh suy nghĩ kỹ hơn. Lén không cho cô biết mặc dù cô đang dò hỏi anh, nhưng anh vẫn giữ đềm đạm vẫn tươi vui với mọi người nhưng lại luôn suy nghĩ câu hàm ý đó. Cô nhìn xung quanh, nhìn xem ai có thể là người ban nảy kéo cô đi, nhưng vô ích vì cô chả thấy ai đứng gần mình. Chỉ có anh và cô đứng ở đó. Vậy chắc có lẽ người khác nhầm người cứ tưởng bạn mình nên kéo đây mà. Mặc kệ cô không quan tâm, cô vui đùa với mọi người, vì hôm nay là ngày vui c*̉a cô mà. Lớn thêm một tuổi nữa rồi!..._Làm rất tốt, đây là c*̉a anh_Cảm ơn cậu chủ_Ừ_người đàn ông đó được kêu là cậu chủ? Tức là người đó có mối quan hệ và làm ăn với nhà hàng Thế Giới....Đồng hồ đã điểm 8h tối bên mọi người đều xin phép ra về. Chỉ còn gia đình và Nhung Huy thôi. Cả nhà lại ở lại thêm một chút nữa để có cái không khí gia đình hơn. Cô hí hoái mở quà c*̉a mọi người. Đầu tiên là Nhung và Huy, hai người này tặng chi cô một cặp áo cặp rất dáng yêu, nhưng cô bắt đầu nhăn nhó quay sang Nhung và Huy._Từ khi nào mà hai người trở nên keo thế, hai người mà tặng chỉ một cặp áo_Cô bĩu môi trách móc._Quân Quân hư. Quà người khác tặng không nên nói vậy biết chưa. Phải qúy tấm lòng người tặng._Bà Hạ nghiêm khắc nói._Con biết rồi!_Mặt cô xụ xuống._Hahahaha_mọi người không khỏi buồn cười mà bật cười ra thành tiếng vui vẻ._Mở quà c*̉a mẹ đi_Bà Kim nói, cô gật đầu rồi tách hộp quà ra, là một bộ trang sức làm bằng đá quý rất đẹp._ đẹp quá! Con cảm ơn mẹ_Cô thốt lên, bà Kim cười vui vẻ. Cô từ mở ra hết tất cả món quà, chỉ còn quà duy nhất là chưa có đó là quà c*̉a Anh._Sao em không thấy quà c*̉a Anh?_Cô quay sang anh._Anh tặng rồi đấy, rất nhiều là đành khác à nha!_Anh nói thế làm cho cô không khỏi phải khó hiểu! Tặng? Tặng rồi? Ở đâu? Sao cô chưa từng hay biết

Chương 50