Tác giả:

Trường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng…

Chương 51

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… _,Tặng em một nụ cười mỗi ngày, tặng em một vòng tay ấm áp, tặng em một hạnh phúc tuyệt vời, tặng em một người thầy tốt, và...tặng Em một người chồng tương lai,đấy thấy chưa anh tặng em nhiều như thế con gì?_Anh nói xong, cả nhà ai c*̃ng mỉm cười không ngừng._Hừ... em c*̃ng tặng anh như vậy thôi!_Cô bĩu môi._Nhưng chưa tới sinh nhật c*̉a Anh!_Anh nhếch môi. Rồi đưa ra cho cô một cây bông hồng._Đó là quà c*̉a em, khi nào về em phải mở từng cánh hoa ra, sẽ có món quà bí mật._Anh nói_Hai đứa này muốn để cho bốn ông bà già này và hai người bạn trẻ kia ganh tị với hai người sao_Bà Kim đá đểu với anh, khiến cô c*́i gầm mặt xuống ửng đỏ cả mặt._Thôi, Quân nó 18tuổi rồi, đợi nó thi tốt nghiệp xong gã cho nó đi luôn_Bà Hạ nói._Mẹ..._Mẹ con gì, ngày xưa tôi c*̃ng lấy chồng sớm như cô. Và sinh ra cô sau nhiều tháng đấy_Bà Hạ trách móc. Cả gia đình nói chuyện với nhau vui vẻ, 9h mọi người đi về bà Kim cứ đòi qua ngủ với cô. Nhưng ông Nguy không cho khiến bà liếc nhìn ông._Lần trước con chưa đi shopping với ta đấy!_ bà Kim lại lấy tính trẻ con ra._Vậy thì sáng mình đi luôn nhé!_Không! Đợi khi con về nhà mình rồi chúng ta đi luôn._Bà thật là vui tính mà....Về đến nhà, cô cầm cây hồng ấy vào nhà, c*̀ng tất cả món quà đó. Nằm lên chiếc giường thân yêu. Từ từ cất những món quà qua một bên. Sau đó cầm cánh hồng lên nghiên cứu. Anh có lừa mình không ta? Vì sao cái hoa nhỉ như thế có thể chứa được thứ gì?, gấu bông không được, đồ ăn càng không, đồng hồ c*̃ng không, vì những thứ đó quá lớn không chen chúc vài cánh hoa đó được. Đành tách nhẹ cánh hoa ra, một cánh hai cánh ba cánh... có cái thứ gì đó nhỏ nhỏ chiếu vào mắt cô. Cô thầm nghĩ... chả lẽ là đèn pin thu nhỏ c*̉a doremon? Nhưng đó là hoạt hình còn đây là thực tế cơ mà?. Cô mở toạt cái bông ra trong sự tò mò. Một chiếc nhẫn kim cương từ từ hé lộ trong cánh hoa cuối ra. Cô há miệng, ngạc nhiên, hạnh phúc. Đây là chiếc nhẫn kim cương mà. Trong lúc ngạc nhiên thì tiếng điện thoại cô lại vang lên. Cô vớ tay.lấy nhìn vào màn hình hiện thị tên thì đó là anh, cô nhấn nút nghe áp vào tai mình._Đã mở quà chưa?_Tiếng anh trong đêm tĩnh mịch._Rồi ạ!_Thích không?_Giọng điệu anh nhẹ tênh._Thích lắm!_Vậy đeo vào đi_Anh nói._Nhưng anh tặng em có nghĩa là cầu hôn. Mà cầu hôn phải nói lời ngọt ngào và trao nhẫn cho em chứ!_Cô không hài lòng chu môi nói._Em thay anh đeo nó đi_Nhưng còn lời ngọt ngào?_Ngủ đi, Anh yêu em_Anh nói xong rồi cô nghe cảm thấy thật hạnh phúc._Vâng em c*̃ng yêu anh. Ngủ ngon!_Cô nói xong rồi tất máy, đeo nó vào ngón áp út c*̉a mình trong hạnh phúc và say ngủ lúc nào c*̃ng không hay biết.Gió thổi rì rào, thoảng từng cơn mát lạnh vào phòng. Mặc dù lạnh nhưng hai trái tim c*̉a hai người vẫn luôn có nhau!

_,Tặng em một nụ cười mỗi ngày, tặng em một vòng tay ấm áp, tặng em một hạnh phúc tuyệt vời, tặng em một người thầy tốt, và...tặng Em một người chồng tương lai,đấy thấy chưa anh tặng em nhiều như thế con gì?_Anh nói xong, cả nhà ai c*̃ng mỉm cười không ngừng.

_Hừ... em c*̃ng tặng anh như vậy thôi!_Cô bĩu môi.

_Nhưng chưa tới sinh nhật c*̉a Anh!_Anh nhếch môi. Rồi đưa ra cho cô một cây bông hồng.

_Đó là quà c*̉a em, khi nào về em phải mở từng cánh hoa ra, sẽ có món quà bí mật._Anh nói

_Hai đứa này muốn để cho bốn ông bà già này và hai người bạn trẻ kia ganh tị với hai người sao_Bà Kim đá đểu với anh, khiến cô c*́i gầm mặt xuống ửng đỏ cả mặt.

_Thôi, Quân nó 18tuổi rồi, đợi nó thi tốt nghiệp xong gã cho nó đi luôn_Bà Hạ nói.

_Mẹ...

_Mẹ con gì, ngày xưa tôi c*̃ng lấy chồng sớm như cô. Và sinh ra cô sau nhiều tháng đấy_Bà Hạ trách móc. Cả gia đình nói chuyện với nhau vui vẻ, 9h mọi người đi về bà Kim cứ đòi qua ngủ với cô. Nhưng ông Nguy không cho khiến bà liếc nhìn ông.

_Lần trước con chưa đi shopping với ta đấy!_ bà Kim lại lấy tính trẻ con ra.

_Vậy thì sáng mình đi luôn nhé!

_Không! Đợi khi con về nhà mình rồi chúng ta đi luôn._Bà thật là vui tính mà.

...

Về đến nhà, cô cầm cây hồng ấy vào nhà, c*̀ng tất cả món quà đó. Nằm lên chiếc giường thân yêu. Từ từ cất những món quà qua một bên. Sau đó cầm cánh hồng lên nghiên cứu. Anh có lừa mình không ta? Vì sao cái hoa nhỉ như thế có thể chứa được thứ gì?, gấu bông không được, đồ ăn càng không, đồng hồ c*̃ng không, vì những thứ đó quá lớn không chen chúc vài cánh hoa đó được. Đành tách nhẹ cánh hoa ra, một cánh hai cánh ba cánh... có cái thứ gì đó nhỏ nhỏ chiếu vào mắt cô. Cô thầm nghĩ... chả lẽ là đèn pin thu nhỏ c*̉a doremon? Nhưng đó là hoạt hình còn đây là thực tế cơ mà?. Cô mở toạt cái bông ra trong sự tò mò. Một chiếc nhẫn kim cương từ từ hé lộ trong cánh hoa cuối ra. Cô há miệng, ngạc nhiên, hạnh phúc. Đây là chiếc nhẫn kim cương mà. Trong lúc ngạc nhiên thì tiếng điện thoại cô lại vang lên. Cô vớ tay.lấy nhìn vào màn hình hiện thị tên thì đó là anh, cô nhấn nút nghe áp vào tai mình.

_Đã mở quà chưa?_Tiếng anh trong đêm tĩnh mịch.

_Rồi ạ!

_Thích không?_Giọng điệu anh nhẹ tênh.

_Thích lắm!

_Vậy đeo vào đi_Anh nói.

_Nhưng anh tặng em có nghĩa là cầu hôn. Mà cầu hôn phải nói lời ngọt ngào và trao nhẫn cho em chứ!_Cô không hài lòng chu môi nói.

_Em thay anh đeo nó đi

_Nhưng còn lời ngọt ngào?

_Ngủ đi, Anh yêu em_Anh nói xong rồi cô nghe cảm thấy thật hạnh phúc.

_Vâng em c*̃ng yêu anh. Ngủ ngon!_Cô nói xong rồi tất máy, đeo nó vào ngón áp út c*̉a mình trong hạnh phúc và say ngủ lúc nào c*̃ng không hay biết.

Gió thổi rì rào, thoảng từng cơn mát lạnh vào phòng. Mặc dù lạnh nhưng hai trái tim c*̉a hai người vẫn luôn có nhau!

Thầy Giáo Khó Tính! Lại Làm Khó Tôi Nữa Sao?Tác giả: Ích ÂnTrường Green. Vào buổi sáng trong lành, từng chú chim ca ríu rít trên những tán lá xanh từng tia nắng chiếu xuyên xuống một hình bóng mảnh mai của một cô gái đang mặc đồ đầm phục cấp 3, hai tay xách bao nilong thật to nặng trĩu bước đi đầy nặng nề bước vào ngôi trường phía trước...nơi các học sinh đang vui vẻ cười nói với nhau- Một chiếc mô tô chạy thẳng vào đường cô đang đi lướt ngang qua khuôn mặt rạng ngời của cô gái ấy ... cô gái có đôi mắt to tròng long lanh sớm mai, đôi môi mỏng cùng làn da trắng như sứ, mồ hôi cô đang chạy xuống đôi má ửng hồng do tác động ánh nắng của cô,-Vâng cô ấy chính là Lê Hạ Quân năm nay 17 tuổi, luôn vui vẻ hòa đồng với mọi người nhưng có điều tính tình rất nóng nảy hay giận dõi vô cớ. Chợt người đi mô tô quay đầu lại nhìn cô cất tiếng hỏi. - Em có cần tôi giúp đỡ không? - người đàn ông cất tiếng nói trên môi nở nụ cười rất tươi tắn hút hồn bao nhiêu nữ sinh ở phía sau đang lao nhao chen lấn nhau. - Không ... em chả cần, em tự làm lấy - cô nói nhưng… _,Tặng em một nụ cười mỗi ngày, tặng em một vòng tay ấm áp, tặng em một hạnh phúc tuyệt vời, tặng em một người thầy tốt, và...tặng Em một người chồng tương lai,đấy thấy chưa anh tặng em nhiều như thế con gì?_Anh nói xong, cả nhà ai c*̃ng mỉm cười không ngừng._Hừ... em c*̃ng tặng anh như vậy thôi!_Cô bĩu môi._Nhưng chưa tới sinh nhật c*̉a Anh!_Anh nhếch môi. Rồi đưa ra cho cô một cây bông hồng._Đó là quà c*̉a em, khi nào về em phải mở từng cánh hoa ra, sẽ có món quà bí mật._Anh nói_Hai đứa này muốn để cho bốn ông bà già này và hai người bạn trẻ kia ganh tị với hai người sao_Bà Kim đá đểu với anh, khiến cô c*́i gầm mặt xuống ửng đỏ cả mặt._Thôi, Quân nó 18tuổi rồi, đợi nó thi tốt nghiệp xong gã cho nó đi luôn_Bà Hạ nói._Mẹ..._Mẹ con gì, ngày xưa tôi c*̃ng lấy chồng sớm như cô. Và sinh ra cô sau nhiều tháng đấy_Bà Hạ trách móc. Cả gia đình nói chuyện với nhau vui vẻ, 9h mọi người đi về bà Kim cứ đòi qua ngủ với cô. Nhưng ông Nguy không cho khiến bà liếc nhìn ông._Lần trước con chưa đi shopping với ta đấy!_ bà Kim lại lấy tính trẻ con ra._Vậy thì sáng mình đi luôn nhé!_Không! Đợi khi con về nhà mình rồi chúng ta đi luôn._Bà thật là vui tính mà....Về đến nhà, cô cầm cây hồng ấy vào nhà, c*̀ng tất cả món quà đó. Nằm lên chiếc giường thân yêu. Từ từ cất những món quà qua một bên. Sau đó cầm cánh hồng lên nghiên cứu. Anh có lừa mình không ta? Vì sao cái hoa nhỉ như thế có thể chứa được thứ gì?, gấu bông không được, đồ ăn càng không, đồng hồ c*̃ng không, vì những thứ đó quá lớn không chen chúc vài cánh hoa đó được. Đành tách nhẹ cánh hoa ra, một cánh hai cánh ba cánh... có cái thứ gì đó nhỏ nhỏ chiếu vào mắt cô. Cô thầm nghĩ... chả lẽ là đèn pin thu nhỏ c*̉a doremon? Nhưng đó là hoạt hình còn đây là thực tế cơ mà?. Cô mở toạt cái bông ra trong sự tò mò. Một chiếc nhẫn kim cương từ từ hé lộ trong cánh hoa cuối ra. Cô há miệng, ngạc nhiên, hạnh phúc. Đây là chiếc nhẫn kim cương mà. Trong lúc ngạc nhiên thì tiếng điện thoại cô lại vang lên. Cô vớ tay.lấy nhìn vào màn hình hiện thị tên thì đó là anh, cô nhấn nút nghe áp vào tai mình._Đã mở quà chưa?_Tiếng anh trong đêm tĩnh mịch._Rồi ạ!_Thích không?_Giọng điệu anh nhẹ tênh._Thích lắm!_Vậy đeo vào đi_Anh nói._Nhưng anh tặng em có nghĩa là cầu hôn. Mà cầu hôn phải nói lời ngọt ngào và trao nhẫn cho em chứ!_Cô không hài lòng chu môi nói._Em thay anh đeo nó đi_Nhưng còn lời ngọt ngào?_Ngủ đi, Anh yêu em_Anh nói xong rồi cô nghe cảm thấy thật hạnh phúc._Vâng em c*̃ng yêu anh. Ngủ ngon!_Cô nói xong rồi tất máy, đeo nó vào ngón áp út c*̉a mình trong hạnh phúc và say ngủ lúc nào c*̃ng không hay biết.Gió thổi rì rào, thoảng từng cơn mát lạnh vào phòng. Mặc dù lạnh nhưng hai trái tim c*̉a hai người vẫn luôn có nhau!

Chương 51