Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 26
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… 13-2-2015Nghỉ tết rồi là nghỉ tết rồi, lần này bé Thanh lên xăng luôn khỏi lo, từ giờ đến tết up đều đều là đến tết khỏi cần tặng thêm gì O^O/cmt đi! đi! đi! Để ủng hộ bé!!!Chương 26. Tình trường si mêSáng hôm nay khi anh thức dậy, quả thực tâm trạng anh không hề vui vẻ, thoải mái mà nói thẳng ra là vô cùng tồi tệ.Nhưng anh đã cố, đã rất cố gắng để xử sự như chẳng có gì xảy ra. Không sao hết, chỉ cần có em mà thôi.Sau bữa sáng, anh đưa em đến trường. Ngay khi em xuống khỏi xe, anh đã phóng ngay đi mà không cố nhẫn nại để được nụ cười của em sưởi ấm. Bởi anh đang có một rắc rối, rất rất rắc rối. Và anh sẽ giải quyết nó “một mình” vậy nên hãy yên tâm và cười nhé người anh yêu.Phải, anh đã không nói lấy một lời, thậm chí còn không quay đầu lại nhìn em. Anh xin lỗi nhưng… nếu anh nói, anh quay đầu lại thì cái lòng kiên định “sắc đá” của anh cũng sẽ vỡ vụn mất.Anh lái xe thẳng đến “nơi bí mất”. Nơi mà người con gái anh yêu trước kia đang chờ anh.Có thể anh sẽ không bao giờ dám nói ra điều đó như đây có thể là lúc thích hợp nhất để em hiểu thêm về con người thật của anh. Anh yêu em rất rất nhiều, nhiều hơn cả tình cảm anh dành cho chính anh.Lam Ngọc, Thanh Tiết Lam Ngọc, người phụ nữa đã buông tay 4 năm trước.Giờ cô gái ấy đang đứng trước mắt anh, ngồi trên chiếc ghế dài tại phòng làm việc chính của anh. Và ngay khi mở cửa anh đã thấy mái tóc màu nâu đen mềm mại đó. Nhưng anh đã không còn xao lòng, dù chỉ là nửa nhịp.Nhận biết được sự hiện diện của anh, cô ấy quay lại cười nhẹ rồi nói với cái giọng thản nhiên :- Chào anh, lâu quá không gặp, anh khỏe chứ?Anh vẫn im lặng tiến đến bên bàn làm việc, lúc này anh đang rất thất vọng. Thất vọng về người phụ nữ này không hề thay đổi giống như 4 năm về trước.- Anh Lâm, cho em vay 14 tỷ đi!- Cô ta cười- Cô cần tiền làm gì?- Sao lạnh lùng thế, em dùng nó để làm việc “tốt” mà.- Cô đi về đi, tôi không có.- Vậy anh có tiến cho con nhỏ họ Lâm đó mà, cho em có tí tiền bẩn mà bày đặt làm cao.
13-2-2015
Nghỉ tết rồi là nghỉ tết rồi, lần này bé Thanh lên xăng luôn khỏi lo, từ giờ đến tết up đều đều là đến tết khỏi cần tặng thêm gì O^O/
cmt đi! đi! đi! Để ủng hộ bé!!!
Chương 26. Tình trường si mê
Sáng hôm nay
khi anh thức dậy, quả thực tâm trạng anh không hề vui vẻ, thoải mái mà nói thẳng
ra là vô cùng tồi tệ.
Nhưng anh đã
cố, đã rất cố gắng để xử sự như chẳng có gì xảy ra. Không sao hết, chỉ cần có
em mà thôi.
Sau bữa sáng,
anh đưa em đến trường. Ngay khi em xuống khỏi xe, anh đã phóng ngay đi mà không
cố nhẫn nại để được nụ cười của em sưởi ấm. Bởi anh đang có một rắc rối, rất rất
rắc rối. Và anh sẽ giải quyết nó “một mình” vậy nên hãy yên tâm và cười nhé người
anh yêu.
Phải, anh đã
không nói lấy một lời, thậm chí còn không quay đầu lại nhìn em. Anh xin lỗi
nhưng… nếu anh nói, anh quay đầu lại thì cái lòng kiên định “sắc đá” của anh
cũng sẽ vỡ vụn mất.
Anh lái xe thẳng
đến “nơi bí mất”. Nơi mà người con gái anh yêu trước kia đang chờ anh.
Có thể anh sẽ
không bao giờ dám nói ra điều đó như đây có thể là lúc thích hợp nhất để em hiểu
thêm về con người thật của anh. Anh yêu em rất rất nhiều, nhiều hơn cả tình cảm
anh dành cho chính anh.
Lam Ngọc,
Thanh Tiết Lam Ngọc, người phụ nữa đã buông tay 4 năm trước.
Giờ cô gái ấy
đang đứng trước mắt anh, ngồi trên chiếc ghế dài tại phòng làm việc chính của
anh. Và ngay khi mở cửa anh đã thấy mái tóc màu nâu đen mềm mại đó. Nhưng anh
đã không còn xao lòng, dù chỉ là nửa nhịp.
Nhận biết được
sự hiện diện của anh, cô ấy quay lại cười nhẹ rồi nói với cái giọng thản nhiên
:
-
Chào
anh, lâu quá không gặp, anh khỏe chứ?
Anh vẫn im lặng
tiến đến bên bàn làm việc, lúc này anh đang rất thất vọng. Thất vọng về người
phụ nữ này không hề thay đổi giống như 4 năm về trước.
-
Anh
Lâm, cho em vay 14 tỷ đi!- Cô ta cười
-
Cô
cần tiền làm gì?
-
Sao
lạnh lùng thế, em dùng nó để làm việc “tốt” mà.
-
Cô
đi về đi, tôi không có.
-
Vậy
anh có tiến cho con nhỏ họ Lâm đó mà, cho em có tí tiền bẩn mà bày đặt làm cao.
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… 13-2-2015Nghỉ tết rồi là nghỉ tết rồi, lần này bé Thanh lên xăng luôn khỏi lo, từ giờ đến tết up đều đều là đến tết khỏi cần tặng thêm gì O^O/cmt đi! đi! đi! Để ủng hộ bé!!!Chương 26. Tình trường si mêSáng hôm nay khi anh thức dậy, quả thực tâm trạng anh không hề vui vẻ, thoải mái mà nói thẳng ra là vô cùng tồi tệ.Nhưng anh đã cố, đã rất cố gắng để xử sự như chẳng có gì xảy ra. Không sao hết, chỉ cần có em mà thôi.Sau bữa sáng, anh đưa em đến trường. Ngay khi em xuống khỏi xe, anh đã phóng ngay đi mà không cố nhẫn nại để được nụ cười của em sưởi ấm. Bởi anh đang có một rắc rối, rất rất rắc rối. Và anh sẽ giải quyết nó “một mình” vậy nên hãy yên tâm và cười nhé người anh yêu.Phải, anh đã không nói lấy một lời, thậm chí còn không quay đầu lại nhìn em. Anh xin lỗi nhưng… nếu anh nói, anh quay đầu lại thì cái lòng kiên định “sắc đá” của anh cũng sẽ vỡ vụn mất.Anh lái xe thẳng đến “nơi bí mất”. Nơi mà người con gái anh yêu trước kia đang chờ anh.Có thể anh sẽ không bao giờ dám nói ra điều đó như đây có thể là lúc thích hợp nhất để em hiểu thêm về con người thật của anh. Anh yêu em rất rất nhiều, nhiều hơn cả tình cảm anh dành cho chính anh.Lam Ngọc, Thanh Tiết Lam Ngọc, người phụ nữa đã buông tay 4 năm trước.Giờ cô gái ấy đang đứng trước mắt anh, ngồi trên chiếc ghế dài tại phòng làm việc chính của anh. Và ngay khi mở cửa anh đã thấy mái tóc màu nâu đen mềm mại đó. Nhưng anh đã không còn xao lòng, dù chỉ là nửa nhịp.Nhận biết được sự hiện diện của anh, cô ấy quay lại cười nhẹ rồi nói với cái giọng thản nhiên :- Chào anh, lâu quá không gặp, anh khỏe chứ?Anh vẫn im lặng tiến đến bên bàn làm việc, lúc này anh đang rất thất vọng. Thất vọng về người phụ nữ này không hề thay đổi giống như 4 năm về trước.- Anh Lâm, cho em vay 14 tỷ đi!- Cô ta cười- Cô cần tiền làm gì?- Sao lạnh lùng thế, em dùng nó để làm việc “tốt” mà.- Cô đi về đi, tôi không có.- Vậy anh có tiến cho con nhỏ họ Lâm đó mà, cho em có tí tiền bẩn mà bày đặt làm cao.