Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 27
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… 14-2-2015Chương 27. Con của chúng taĐến tiến Đại số hôm nay vẫn không thấy anh xuất hiện. Mong là anh chưa biết là cái tin “vịt” mà Hạo Thiên vừa hùng hổ loan ra mà không được sự cho phép từ người bị hại. Em xin lỗi và đã không ngăn được cậu ấy. Em xin lỗi, anh không giận chứ?Đến tận tiết cuối cùng của buổi học anh mới xuất hiện và mang theo mình một trách nhiệm mới.Thầy chủ nhiệm lớp mới thay cho cô Phạm Hương nghỉ đẻ.Nhưng em nhận ra một điều khác lạ từ anh, từ nụ cười gắng gượng ấy, có chuyện gì sao?Bữa trưa bí mật tại phòng hiệu trưởng.- Anh Lâm, ăn ở đây có được không, dù sao cũng là phòng hiệu trưởng?Anh lại cười :- Vô tư đi, dù sao hiệu trưởng cũng không có đến!- Nhưng…- Thôi nào.Em đã không thể giữ được sự lo lắng mà cất tiếng hỏi anh :- Có chuyện gì rồi sao?- Chẳng có chuyện gì cả, thật đấy.Em bối rối chuyển đề tài :- Vậy con của em vẫn ổn chứ?- Em đưa tay xoa bụngTrông anh như vưa mắc nghẹn ấy, có thể là câu hỏi đến quá bất ngờ nhưng anh lại tiếp tục cười và chạm vào bụng em :- Là con của chúng ta chứ.Em cảm thấy lời nói đó thật ấm áp, em chưa bao giờ nghĩ anh sẽ nói như vậy. Em luôn sợ rằng anh coi đứa con trong bụng em là một gánh nặng :- Nhưng bụng em phải lớn lên rồi chứ, sao lại chẳng thấy gì vậy?Em vừa rứt lời thì đã thấy anh đứng hình, mặt ngơ ngác, mắt bơ phờ. Có chuyện gì không nên nói ở đây sao?
14-2-2015
Chương 27. Con của chúng ta
Đến tiến Đại
số hôm nay vẫn không thấy anh xuất hiện. Mong là anh chưa biết là cái tin “vịt”
mà Hạo Thiên vừa hùng hổ loan ra mà không được sự cho phép từ người bị hại. Em
xin lỗi và đã không ngăn được cậu ấy. Em xin lỗi, anh không giận chứ?
Đến tận tiết
cuối cùng của buổi học anh mới xuất hiện và mang theo mình một trách nhiệm mới.
Thầy chủ nhiệm
lớp mới thay cho cô Phạm Hương nghỉ đẻ.
Nhưng em nhận
ra một điều khác lạ từ anh, từ nụ cười gắng gượng ấy, có chuyện gì sao?
Bữa trưa bí mật
tại phòng hiệu trưởng.
-
Anh
Lâm, ăn ở đây có được không, dù sao cũng là phòng hiệu trưởng?
Anh lại cười
:
-
Vô
tư đi, dù sao hiệu trưởng cũng không có đến!
-
Nhưng…
-
Thôi
nào.
Em đã không
thể giữ được sự lo lắng mà cất tiếng hỏi anh :
-
Có
chuyện gì rồi sao?
-
Chẳng
có chuyện gì cả, thật đấy.
Em bối rối
chuyển đề tài :
-
Vậy
con của em vẫn ổn chứ?- Em đưa tay xoa bụng
Trông anh như
vưa mắc nghẹn ấy, có thể là câu hỏi đến quá bất ngờ nhưng anh lại tiếp tục cười
và chạm vào bụng em :
-
Là
con của chúng ta chứ.
Em cảm thấy lời
nói đó thật ấm áp, em chưa bao giờ nghĩ anh sẽ nói như vậy. Em luôn sợ rằng anh
coi đứa con trong bụng em là một gánh nặng :
-
Nhưng
bụng em phải lớn lên rồi chứ, sao lại chẳng thấy gì vậy?
Em vừa rứt lời
thì đã thấy anh đứng hình, mặt ngơ ngác, mắt bơ phờ. Có chuyện gì không nên nói
ở đây sao?
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… 14-2-2015Chương 27. Con của chúng taĐến tiến Đại số hôm nay vẫn không thấy anh xuất hiện. Mong là anh chưa biết là cái tin “vịt” mà Hạo Thiên vừa hùng hổ loan ra mà không được sự cho phép từ người bị hại. Em xin lỗi và đã không ngăn được cậu ấy. Em xin lỗi, anh không giận chứ?Đến tận tiết cuối cùng của buổi học anh mới xuất hiện và mang theo mình một trách nhiệm mới.Thầy chủ nhiệm lớp mới thay cho cô Phạm Hương nghỉ đẻ.Nhưng em nhận ra một điều khác lạ từ anh, từ nụ cười gắng gượng ấy, có chuyện gì sao?Bữa trưa bí mật tại phòng hiệu trưởng.- Anh Lâm, ăn ở đây có được không, dù sao cũng là phòng hiệu trưởng?Anh lại cười :- Vô tư đi, dù sao hiệu trưởng cũng không có đến!- Nhưng…- Thôi nào.Em đã không thể giữ được sự lo lắng mà cất tiếng hỏi anh :- Có chuyện gì rồi sao?- Chẳng có chuyện gì cả, thật đấy.Em bối rối chuyển đề tài :- Vậy con của em vẫn ổn chứ?- Em đưa tay xoa bụngTrông anh như vưa mắc nghẹn ấy, có thể là câu hỏi đến quá bất ngờ nhưng anh lại tiếp tục cười và chạm vào bụng em :- Là con của chúng ta chứ.Em cảm thấy lời nói đó thật ấm áp, em chưa bao giờ nghĩ anh sẽ nói như vậy. Em luôn sợ rằng anh coi đứa con trong bụng em là một gánh nặng :- Nhưng bụng em phải lớn lên rồi chứ, sao lại chẳng thấy gì vậy?Em vừa rứt lời thì đã thấy anh đứng hình, mặt ngơ ngác, mắt bơ phờ. Có chuyện gì không nên nói ở đây sao?