Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 45: Hạo Thiên
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Hông Duyên, hạng con gái dưới mức bình thường, nhưng em biết không, anh trai của cô ta, kẻ thù của anh.- Em đã bỏ Hạo Thiên rồi sao?- Vâng, so với thằng đểu đó thì anh tốt hơn nhiều- Cả hai chúng mày đều cùng một dạng với nhau kia mà, đứng dìm hàng nhau thế chứ!- Vậy em không nghĩ cần phải trả thù kẻ đã làm em mất mặt sao!Con ả đỏm đảnh đứng lên, tiến đến chỗ ngồi của anh, ngồi xuống, thậm chí ả còn dửa đầu vào vai anh :- Làm thế nào hả anh!- Đừng gọi tao là anh, nghe kinh quá!- Sao em lại không nhờ anh của em nhỉ, anh của em việc gì mà không thể làm được!Ả giật mình, ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc :- Làm sao anh biết anh trai em?- Thì anh em đã từng cứu anh nhưng giờ có nói anh em cũng chẳng nhớ anh là ai đâu!- Anh nói dối trắng trợn.Anh vuốt tóc con nhỏ này để nó nghe lời dụ dỗ của anh. Và nó đã mắc bẫy, nó ngẩng đầu lên chuẩn bị cho một nụ hôn nóng bỏng, mơ đi, anh lản tránh :- Vậy làm thế nào để trả thù Hạo Thiên?- Tất nhiên là có rồi, đầu tiên em sẽ…Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của thằng “Trời Đánh” lúc đó là anh thấy vui rồi, anh sẽ cho toàn bộ đàn ông trên thế giới này biết em là của anh. Tiểu tình yêu là của Triệu Tử Lâm.
Hông Duyên, hạng con gái dưới mức bình thường, nhưng em biết không, anh trai của cô ta, kẻ thù của anh.
- Em đã bỏ Hạo Thiên rồi sao?
- Vâng, so với thằng đểu đó thì anh tốt hơn nhiều- Cả hai chúng mày đều cùng một dạng với nhau kia mà, đứng dìm hàng nhau thế chứ!
- Vậy em không nghĩ cần phải trả thù kẻ đã làm em mất mặt sao!
Con ả đỏm đảnh đứng lên, tiến đến chỗ ngồi của anh, ngồi xuống, thậm chí ả còn dửa đầu vào vai anh :
- Làm thế nào hả anh!- Đừng gọi tao là anh, nghe kinh quá!
- Sao em lại không nhờ anh của em nhỉ, anh của em việc gì mà không thể làm được!
Ả giật mình, ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc :
- Làm sao anh biết anh trai em?
- Thì anh em đã từng cứu anh nhưng giờ có nói anh em cũng chẳng nhớ anh là ai đâu!- Anh nói dối trắng trợn.
Anh vuốt tóc con nhỏ này để nó nghe lời dụ dỗ của anh. Và nó đã mắc bẫy, nó ngẩng đầu lên chuẩn bị cho một nụ hôn nóng bỏng, mơ đi, anh lản tránh :
- Vậy làm thế nào để trả thù Hạo Thiên?
- Tất nhiên là có rồi, đầu tiên em sẽ…
Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của thằng “Trời Đánh” lúc đó là anh thấy vui rồi, anh sẽ cho toàn bộ đàn ông trên thế giới này biết em là của anh. Tiểu tình yêu là của Triệu Tử Lâm.
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Hông Duyên, hạng con gái dưới mức bình thường, nhưng em biết không, anh trai của cô ta, kẻ thù của anh.- Em đã bỏ Hạo Thiên rồi sao?- Vâng, so với thằng đểu đó thì anh tốt hơn nhiều- Cả hai chúng mày đều cùng một dạng với nhau kia mà, đứng dìm hàng nhau thế chứ!- Vậy em không nghĩ cần phải trả thù kẻ đã làm em mất mặt sao!Con ả đỏm đảnh đứng lên, tiến đến chỗ ngồi của anh, ngồi xuống, thậm chí ả còn dửa đầu vào vai anh :- Làm thế nào hả anh!- Đừng gọi tao là anh, nghe kinh quá!- Sao em lại không nhờ anh của em nhỉ, anh của em việc gì mà không thể làm được!Ả giật mình, ngẩng đầu lên đầy nghi hoặc :- Làm sao anh biết anh trai em?- Thì anh em đã từng cứu anh nhưng giờ có nói anh em cũng chẳng nhớ anh là ai đâu!- Anh nói dối trắng trợn.Anh vuốt tóc con nhỏ này để nó nghe lời dụ dỗ của anh. Và nó đã mắc bẫy, nó ngẩng đầu lên chuẩn bị cho một nụ hôn nóng bỏng, mơ đi, anh lản tránh :- Vậy làm thế nào để trả thù Hạo Thiên?- Tất nhiên là có rồi, đầu tiên em sẽ…Chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của thằng “Trời Đánh” lúc đó là anh thấy vui rồi, anh sẽ cho toàn bộ đàn ông trên thế giới này biết em là của anh. Tiểu tình yêu là của Triệu Tử Lâm.