Chương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì…
Chương 46: Anh đã từng nhưng chưa thế
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Anh đã từng thích một cô gái nhưng đó không phải tình yêu, anh đã từng từ chối bao người tình và anh chưa từng yêu ai như em, một thứ tình yêu đúng nghĩaHôm qua, lần đâu tiên anh thấy em giận, nhưng anh lại thích thấy em giận, trông rất đáng yêu, cưng lắm cơ.Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu chầm chậm. Sau cơn hoảng vụ zombie Gạo và cái mi đầu tiên tuyệt vời giờ chắc anh chỉ còn mong chờ kế hoạch cái thai thành công mĩ mãn. Sau đó anh sẽ đền bù cho em một cái thai mới! Chịu không! Chịu liền ấy chứ!Sáng sớm hôm sau.Sau nụ “mi” đó em vẫn không chịu chuyển về phòng chúng ta. Thế là giấc mơ nụ hôn chào buổi sáng của anh hỏng bét.Anh uể oải xuống nhà và anh luôn biết, em đang ở trong bếp. Mùi thơm phức của tô phở lan tỏa khắp phòng. Nhưng hôm nay anh sẽ không ăn sáng. Anh đang rất háo hức đế trường để xem kế hoạch của mình thế nào.Nhưng em quá mạnh. Anh vẫn phải ăn tô phở đó. Anh đưa em đến trường, không đỗ lại nơi nào xa xa trường cả, phóng thẳng vào luôn.Với “quyền lực” mà anh có thì việc đẩy tiết đại số lên đầu chỉ là chuyện con kiến.Và em biết không, không thể tin được, thằng zombie Gạo đó, nó, đang cười hạnh phúc, nhìn mà tếu!Kế hoạch của anh đã thanh công một nửa rồi đấy!
Anh đã từng thích một cô gái nhưng đó không phải tình yêu, anh đã từng từ chối bao người tình và anh chưa từng yêu ai như em, một thứ tình yêu đúng nghĩa
Hôm qua, lần đâu tiên anh thấy em giận, nhưng anh lại thích thấy em giận, trông rất đáng yêu, cưng lắm cơ.
Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu chầm chậm. Sau cơn hoảng vụ zombie Gạo và cái mi đầu tiên tuyệt vời giờ chắc anh chỉ còn mong chờ kế hoạch cái thai thành công mĩ mãn. Sau đó anh sẽ đền bù cho em một cái thai mới! Chịu không! Chịu liền ấy chứ!
Sáng sớm hôm sau.
Sau nụ “mi” đó em vẫn không chịu chuyển về phòng chúng ta. Thế là giấc mơ nụ hôn chào buổi sáng của anh hỏng bét.
Anh uể oải xuống nhà và anh luôn biết, em đang ở trong bếp. Mùi thơm phức của tô phở lan tỏa khắp phòng. Nhưng hôm nay anh sẽ không ăn sáng. Anh đang rất háo hức đế trường để xem kế hoạch của mình thế nào.
Nhưng em quá mạnh. Anh vẫn phải ăn tô phở đó. Anh đưa em đến trường, không đỗ lại nơi nào xa xa trường cả, phóng thẳng vào luôn.
Với “quyền lực” mà anh có thì việc đẩy tiết đại số lên đầu chỉ là chuyện con kiến.
Và em biết không, không thể tin được, thằng zombie Gạo đó, nó, đang cười hạnh phúc, nhìn mà tếu!
Kế hoạch của anh đã thanh công một nửa rồi đấy!
Bác Sĩ Bảo CướiTác giả: Lam Thanh ThanhChương 1: Anh sẽ bắt được em! Em nhỏ nhắn như một nhành hoa mai trong sương giá. Mềm mại như cánh hồng nhưng c*̃ng cứng cỏi như thân mai. Em là niềm tự hòa c*̉a gia đình, một vẻ đẹp mĩ miều nhưng không khoa chương. Hiền lành, nhân từ và đầy đức hi sinh. Em vẫn còn là cô thiếu nữ 16 tuổi ngây ngô không thể nào thấu hiểu trần đời. Và em, một bé thỏ con lạc lỗi trong khu rừng lạ. Em thật đen đủi khi gặp anh! - Lâm Minh Ngọc! Cô đã có thai! Em nhìn tôi kinh ngạc còn mẹ em, bà Châu Hương Mai thì vô c*̃ng hoản hốt và dần chuyển sang giận dữ. Bà trông có vẻ không mấy có thể bình tĩnh lại ngay. Bà còn hỏi đi hỏi lại anh điều này có thật không. Em nghĩ anh sẽ trả lời sao khi mà nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn c*̉a em : - Điều này là hoàn toàn chính xác! Mẹ em, bà ấy nghe vậy ngất luôn, còn em, em vẫn dùng đôi mắt đau đớn đang ứ nước mắt nhìn anh. Em nghĩ em khóc thì… Anh đã từng thích một cô gái nhưng đó không phải tình yêu, anh đã từng từ chối bao người tình và anh chưa từng yêu ai như em, một thứ tình yêu đúng nghĩaHôm qua, lần đâu tiên anh thấy em giận, nhưng anh lại thích thấy em giận, trông rất đáng yêu, cưng lắm cơ.Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu chầm chậm. Sau cơn hoảng vụ zombie Gạo và cái mi đầu tiên tuyệt vời giờ chắc anh chỉ còn mong chờ kế hoạch cái thai thành công mĩ mãn. Sau đó anh sẽ đền bù cho em một cái thai mới! Chịu không! Chịu liền ấy chứ!Sáng sớm hôm sau.Sau nụ “mi” đó em vẫn không chịu chuyển về phòng chúng ta. Thế là giấc mơ nụ hôn chào buổi sáng của anh hỏng bét.Anh uể oải xuống nhà và anh luôn biết, em đang ở trong bếp. Mùi thơm phức của tô phở lan tỏa khắp phòng. Nhưng hôm nay anh sẽ không ăn sáng. Anh đang rất háo hức đế trường để xem kế hoạch của mình thế nào.Nhưng em quá mạnh. Anh vẫn phải ăn tô phở đó. Anh đưa em đến trường, không đỗ lại nơi nào xa xa trường cả, phóng thẳng vào luôn.Với “quyền lực” mà anh có thì việc đẩy tiết đại số lên đầu chỉ là chuyện con kiến.Và em biết không, không thể tin được, thằng zombie Gạo đó, nó, đang cười hạnh phúc, nhìn mà tếu!Kế hoạch của anh đã thanh công một nửa rồi đấy!