Tác giả:

Bình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…

Chương 12

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…      Sáng sớm,ông mặt trời vươn vai ngáp dài một cái rồi tỏa ánh nắng ấm áp.Bé Nha nhà ta vẫn đang say giấc nồng.Và vẫn như thường lệ,mẹ gọi không nghe.Cho tới khi ông anh con bé xông lên lôi cổ nó mới chịu dậy.Xuống nhà,nó với cặp đi luôn.Mẹ nó gọi giật lại:-Nha không ăn sáng hả con?-Con đi đây sắp muộn rồi.-Cầm lấy vừa đi vừa uống.Mẹ nó đưa nó hộp sữa.-Thanks mama.Con đi học đây.Đang đi thì “Bộp” thằng Hải vỗ vai nó làm nó giật hết cả mình.Hải toe toét “Chào người đẹp,đi muộn thế lên anh chở”.Nó không khách khí leo luôn lên xe Hải ngồi.Thằng bé vừa đi vừa kêu than:-Dạo này mày mập lên hay sao mà nặng thế.Nặng như con heo.Chở mày tới trường chắc tao chớt quá.“Bốp” nó đập vào lưng thằng bé:-Là ai bảo tao lên hả.Đừng kêu ca nữa,trường ngay đây mà.Sao lai gái không kêu,lai bạn mỗi xíu mà kêu như sắp chết thế.Thằng Hải nhăn nhó,đúng là làm người tốt nó tội thế đấy,đã mất công lai lại còn bị nó cho ăn đập.Rõ khổ:-Lai người yêu có tình yêu làm động lực chứ lai mày toàn thấy lực cản thôi. Về nhà giảm cân đi má.Đợi vài hôm nữa không chỉ thành heo đâu mà thành voi đấy.-Mày thật sự chán sống.-Ấy, ngồi yên đi mày còn lắc lư nữa là xe tao không chở được đâu.Nó chẳng thèm quan tâm tới Hải nữa.Ngước lên nhìn trời.Hôm nay trời đẹp quá.Nó bất giác mỉm cười.Ngày mới tốt lành. ………………Trưa,nó lon ton theo hai đứa kia ra căng tin rồi ngồi ăn.Hai đứa kia nháy mắt với nhau,biểu cảm gương mặt theo kiểu “Hình như bé Nha có chuyện”.-Này,con kia sao hôm nay mày im thế? Miệng hỏng à.Há ra tao coi.Bạn Hải xì tai hỏi.-Mồm mày mới hỏng đấy.Như Ý gắt lên rồi quay sang nó “Nhiễm cúm anh kia chưa tỉnh hả em? Lát chị dẫn đi ăn kem là hết liền”.-Kem cái đầu mày đấy.Nha nó chỉ thích chè thôi.Hải quát.-Tao không có sao.Chắc tại tao mệt ấy mà.À, mà mai sang nhà tao chơi đi, mai nghỉ ở nhà chán lắm.Nó nói tiện thể bỏ miếng cơm cuộn vào mồm.-Ờ, biết rồi.Hai đứa kia đáp.………………Về nhà nó nằm vật ra giường.Hôm nay,nó không có gặp anh ấy.Nó nhớ nụ cười, ánh mắt ấm áp ấy.Nó nhớ gương mặt ấy.Làm sao đây khi hình bóng anh đã ở sâu trong trái tim này.Nghĩ miên man một lúc,nó tự đập vào đầu mình:-Nha ơi là Nha.Tỉnh lại đi mày,người ta là hot boy đấy,mày đừng ảo tưởng nữa nào.-Nha ơi,ra siêu thị mua cho mẹ ít đồ nào.Mẹ nó gọi.-Vâng, con xuống đây. 

     Sáng
sớm,ông mặt trời vươn vai ngáp dài một cái rồi tỏa ánh nắng ấm áp.Bé Nha nhà ta
vẫn đang say giấc nồng.Và vẫn như thường lệ,mẹ gọi không nghe.Cho tới khi ông
anh con bé xông lên lôi cổ nó mới chịu dậy.Xuống nhà,nó với cặp đi luôn.Mẹ nó
gọi giật lại:

-Nha không ăn sáng hả con?

-Con đi đây sắp muộn rồi.

-Cầm lấy vừa đi vừa uống.Mẹ nó đưa nó hộp sữa.

-Thanks mama.Con đi học đây.

Đang đi thì “Bộp” thằng Hải vỗ vai nó làm nó giật hết
cả mình.Hải toe toét “Chào người đẹp,đi muộn thế lên anh chở”.Nó không khách
khí leo luôn lên xe Hải ngồi.Thằng bé vừa đi vừa kêu than:

-Dạo này mày mập lên hay sao mà nặng thế.Nặng như con
heo.Chở mày tới trường chắc tao chớt quá.

“Bốp” nó đập vào lưng thằng bé:

-Là ai bảo tao lên hả.Đừng kêu ca nữa,trường ngay đây
mà.Sao lai gái không kêu,lai bạn mỗi xíu mà kêu như sắp chết thế.

Thằng Hải nhăn nhó,đúng là làm người tốt nó tội thế
đấy,đã mất công lai lại còn bị nó cho ăn đập.Rõ khổ:

-Lai người yêu có tình yêu làm động lực chứ lai mày
toàn thấy lực cản thôi. Về nhà giảm cân đi má.Đợi vài hôm nữa không chỉ thành
heo đâu mà thành voi đấy.

-Mày thật sự chán sống.

-Ấy, ngồi yên đi mày còn lắc lư nữa là xe tao không
chở được đâu.

Nó chẳng thèm quan tâm tới Hải nữa.Ngước lên nhìn
trời.Hôm nay trời đẹp quá.Nó bất giác mỉm cười.Ngày mới tốt lành.

 ………………

Trưa,nó lon ton theo hai đứa kia ra căng tin rồi ngồi
ăn.Hai đứa kia nháy mắt với nhau,biểu cảm gương mặt theo kiểu “Hình như bé Nha
có chuyện”.

-Này,con kia sao hôm nay mày im thế? Miệng hỏng à.Há ra
tao coi.Bạn Hải xì tai hỏi.

-Mồm mày mới hỏng đấy.Như Ý gắt lên rồi quay sang nó
“Nhiễm cúm anh kia chưa tỉnh hả em? Lát chị dẫn đi ăn kem là hết liền”.

-Kem cái đầu mày đấy.Nha nó chỉ thích chè thôi.Hải
quát.

-Tao không có sao.Chắc tại tao mệt ấy mà.À, mà mai
sang nhà tao chơi đi, mai nghỉ ở nhà chán lắm.Nó nói tiện thể bỏ miếng cơm cuộn
vào mồm.

-Ờ, biết rồi.Hai đứa kia đáp.

………………

Về nhà nó nằm vật ra giường.Hôm nay,nó không có gặp
anh ấy.Nó nhớ nụ cười, ánh mắt ấm áp ấy.Nó nhớ gương mặt ấy.Làm sao đây khi hình bóng anh đã ở sâu trong trái tim này.Nghĩ miên man một lúc,nó tự đập vào đầu
mình:

-Nha ơi là Nha.Tỉnh lại đi mày,người ta là hot boy
đấy,mày đừng ảo tưởng nữa nào.

-Nha ơi,ra siêu thị mua cho mẹ ít đồ nào.Mẹ nó gọi.

-Vâng, con xuống đây. 

Em Thích AnhTác giả: Gà siêu chípBình minh vừa hé, ánh nắng rực rỡ chạy nhảy,trượt trên con đường chân mây xuống trần gian.Cây cối rùng mình làm vương vãi những giọt sương đêm.     Phố sá tấp nập người,từng hàng quán bắt đầu mở cửa.Mùi chả quế, mùi thịt nướng,mùi bánh ngọt,mùi khói xe cộ…và hàng nghìn thứ mùi hòa vào nhau, lan tỏa,đánh thức thị giác con người.Khi tất cả mọi người chuẩn bị đón chào ngày mới thì đâu đó có một kẻ lười biếng vẫn đang say giấc.      Khò khò…khò khò…Trên chiếc giường nho nhỏ có con bé con con_chủ nhân của tiếng ngáy.Tóc tai bù xù,chăn ga hỗn độn,còn dáng ngủ khỏi nói, người nằm úp, hai tay dang ngang,hai chân dang ngang nốt, tiện thể cuộn thêm vòng chăn. Đây gọi là bức người đẹp ngủ mơ bất quá nhân vật chính không phải mĩ nhân gì.Đang ngủ thì:  -Nha ơi, Nha. Dậy đi con muộn rồi.   Nó lấy hai tay che tai lại, mắt vẫn nhắm nghiền,miệng lẩm bẩm : “Gì nữa vậy,mới sáng sớm” rồi ngủ tiếp.   Thấy nó không đáp lại mẹ nó lại mở volume độ to hết cỡ:  -Nha, có dậy không hả?  -Mẹ, để con.Ông anh nó…      Sáng sớm,ông mặt trời vươn vai ngáp dài một cái rồi tỏa ánh nắng ấm áp.Bé Nha nhà ta vẫn đang say giấc nồng.Và vẫn như thường lệ,mẹ gọi không nghe.Cho tới khi ông anh con bé xông lên lôi cổ nó mới chịu dậy.Xuống nhà,nó với cặp đi luôn.Mẹ nó gọi giật lại:-Nha không ăn sáng hả con?-Con đi đây sắp muộn rồi.-Cầm lấy vừa đi vừa uống.Mẹ nó đưa nó hộp sữa.-Thanks mama.Con đi học đây.Đang đi thì “Bộp” thằng Hải vỗ vai nó làm nó giật hết cả mình.Hải toe toét “Chào người đẹp,đi muộn thế lên anh chở”.Nó không khách khí leo luôn lên xe Hải ngồi.Thằng bé vừa đi vừa kêu than:-Dạo này mày mập lên hay sao mà nặng thế.Nặng như con heo.Chở mày tới trường chắc tao chớt quá.“Bốp” nó đập vào lưng thằng bé:-Là ai bảo tao lên hả.Đừng kêu ca nữa,trường ngay đây mà.Sao lai gái không kêu,lai bạn mỗi xíu mà kêu như sắp chết thế.Thằng Hải nhăn nhó,đúng là làm người tốt nó tội thế đấy,đã mất công lai lại còn bị nó cho ăn đập.Rõ khổ:-Lai người yêu có tình yêu làm động lực chứ lai mày toàn thấy lực cản thôi. Về nhà giảm cân đi má.Đợi vài hôm nữa không chỉ thành heo đâu mà thành voi đấy.-Mày thật sự chán sống.-Ấy, ngồi yên đi mày còn lắc lư nữa là xe tao không chở được đâu.Nó chẳng thèm quan tâm tới Hải nữa.Ngước lên nhìn trời.Hôm nay trời đẹp quá.Nó bất giác mỉm cười.Ngày mới tốt lành. ………………Trưa,nó lon ton theo hai đứa kia ra căng tin rồi ngồi ăn.Hai đứa kia nháy mắt với nhau,biểu cảm gương mặt theo kiểu “Hình như bé Nha có chuyện”.-Này,con kia sao hôm nay mày im thế? Miệng hỏng à.Há ra tao coi.Bạn Hải xì tai hỏi.-Mồm mày mới hỏng đấy.Như Ý gắt lên rồi quay sang nó “Nhiễm cúm anh kia chưa tỉnh hả em? Lát chị dẫn đi ăn kem là hết liền”.-Kem cái đầu mày đấy.Nha nó chỉ thích chè thôi.Hải quát.-Tao không có sao.Chắc tại tao mệt ấy mà.À, mà mai sang nhà tao chơi đi, mai nghỉ ở nhà chán lắm.Nó nói tiện thể bỏ miếng cơm cuộn vào mồm.-Ờ, biết rồi.Hai đứa kia đáp.………………Về nhà nó nằm vật ra giường.Hôm nay,nó không có gặp anh ấy.Nó nhớ nụ cười, ánh mắt ấm áp ấy.Nó nhớ gương mặt ấy.Làm sao đây khi hình bóng anh đã ở sâu trong trái tim này.Nghĩ miên man một lúc,nó tự đập vào đầu mình:-Nha ơi là Nha.Tỉnh lại đi mày,người ta là hot boy đấy,mày đừng ảo tưởng nữa nào.-Nha ơi,ra siêu thị mua cho mẹ ít đồ nào.Mẹ nó gọi.-Vâng, con xuống đây. 

Chương 12