Tác giả:

ại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường…

Chương 14: Đau… sợ hãi …. “Đồ phù thủy, đồ cáo già”

Sẽ Mãi Bên NhauTác giả: Jung Nấmại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường… – Cô…Cô…gi…giết…. ch…cha mình ? – Giọng nó run lên , con gái lại có thể giết cha mình ư ?– Thì sao ? Ông ta đâu phải bố ruột tôi ?– “Không phải bố ruột tôi ’’ – câu nói ấy vang lên trong đầu nó , hình ảnh Linh cầm con dao đâm thẳng vào người đàn ông đó hiện lên trong đầu nó , nó k nghĩ đc gì nữa– Cô … cô vừa làm gì vậy hả – Hắn hét lên . Linh đã gọi cho hắn , sợ run lên trong điện thoại và hét tên nó, hắn đã vội đến– Tôi…tôi không làm gì cả – nó run run nói , vẫn chưa kịp ổn định lại tinh thần – Tin tôi đi– Không làm gì ? cô nói dễ nghe nhỉ ? cô nghĩ tôi tin cô sao ? Ở đây chỉ có cô vs Linh, chả nhẽ cô ấy lại giết bố minh hay sao ? Còn nữa , cô nói k vậy cái dao ở gần cô là gì ? Vết máu trên tay cô là gì ? Hả – Hắn lớn tiếng quát – Tôi thật thất vọng về cô đấy , không ngờ cô mưu mô quỷ kế như vậy , đồ phù thủy, đồ cáo già. Cô mau biến đi !– Đau… Đấy là cảm giác duy nhất trong nó lúc này . “Đồ phù thủy, đồ cáo già’’ 6 tiếng đó cứ vang vọng trong đầu nó lúc này… Hắn đã chửi nó… chửi nó vì 1 ng con gái khác… ng đã nói yêu nó , chờ nó đây sao ? Nó thấy khó thở , tim nó như ngừng đập . Nó giương ánh mắt đáng thương lên nhìn hắn– Tôi nói cô mau biến đi – hắn gầm lên – Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa đồ giả nai– Hết … hết thật rồi… nó cố lê thân mình ra khỏi phòng bệnh , dùng hết sức lấy cái điện thoai gọi cho Gia Bảo – Hai…em…– Hân … em bị sao vậy ? – Đầu dây bên kia vang lên đầy lo lắng– Em…hai…bênh viện X đường Y phố Z… – nó cố gắng lấy hết sức của mình để nói cho Bảo– Hân…hân ….- Bảo gọi hết sức nhưng k đcTại nhà nó… – Bảo … Hân sao vậy ? – Diệp đang ngồi gần Bảo , lên tiếng hỏi– Nó… hình như bị gì đó … Mau … đến đó thôi – Bảo đứng dậy– Chờ Tôi với – Diệp có linh cảm chẳng lành– Đc rồi … Nhật Anh em ở nhà nha , em đang ốm mà– Vâng em biết rồi10 phút sau Bảo đã có mặt tại bệnh viện , điên cuồng tìm kiếm nó– Hân … hân à – Bảo hét lên mặc kệ những cái nhìn của mọi ng trong bệnh viện– Kia kìa – Diệp hét lên khi thấy cái váy trắng của nó– Hân … hân – Bảo đau đớn , nó đang nằm quằn quại dưới sàn , khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi– Hai… về nhà – nó cố cười– Đc rồi về nhà … – Bảo bế nó lên , kéo tay Diệp lại – Hình như chuyện đó xảy ra ở phòng kia , vào xem sao đã– Khánh …mày …. Mày vừa lm gì Hân vậy ? – Bảo hét lên– Đi mà hỏi em gái của mày kìa … Chà ngủ rồi sao ? Xem ra hôm nay cô ta đã trút đc gánh nặng mà ngủ ngon rồi nhỉ ? Nhìn xem … cô ta đã hứa vs tao cái gì và lm cái gì ? Đúng là cáo già – Hắn nhếch mép– Chát… 5 ngón tay của Diệp hằn lên má hắn – Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra … Nhưng tôi dám khẳng định với anh là Hân không giết người– Vậy cô nghĩ là Linh sao ? Cô nghĩ ng như Linh lại có thể độc ác như con cáo già đó sao – hắn cười , khinh bỉ , chỉ nó

– Cô…Cô…gi…giết…. ch…cha mình ? – Giọng nó run lên , con gái lại có thể giết cha mình ư ?

– Thì sao ? Ông ta đâu phải bố ruột tôi ?

– “Không phải bố ruột tôi ’’ – câu nói ấy vang lên trong đầu nó , hình ảnh Linh cầm con dao đâm thẳng vào người đàn ông đó hiện lên trong đầu nó , nó k nghĩ đc gì nữa

– Cô … cô vừa làm gì vậy hả – Hắn hét lên . Linh đã gọi cho hắn , sợ run lên trong điện thoại và hét tên nó, hắn đã vội đến

– Tôi…tôi không làm gì cả – nó run run nói , vẫn chưa kịp ổn định lại tinh thần – Tin tôi đi

– Không làm gì ? cô nói dễ nghe nhỉ ? cô nghĩ tôi tin cô sao ? Ở đây chỉ có cô vs Linh, chả nhẽ cô ấy lại giết bố minh hay sao ? Còn nữa , cô nói k vậy cái dao ở gần cô là gì ? Vết máu trên tay cô là gì ? Hả – Hắn lớn tiếng quát – Tôi thật thất vọng về cô đấy , không ngờ cô mưu mô quỷ kế như vậy , đồ phù thủy, đồ cáo già. Cô mau biến đi !

– Đau… Đấy là cảm giác duy nhất trong nó lúc này . “Đồ phù thủy, đồ cáo già’’ 6 tiếng đó cứ vang vọng trong đầu nó lúc này… Hắn đã chửi nó… chửi nó vì 1 ng con gái khác… ng đã nói yêu nó , chờ nó đây sao ? Nó thấy khó thở , tim nó như ngừng đập . Nó giương ánh mắt đáng thương lên nhìn hắn

– Tôi nói cô mau biến đi – hắn gầm lên – Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa đồ giả nai

– Hết … hết thật rồi… nó cố lê thân mình ra khỏi phòng bệnh , dùng hết sức lấy cái điện thoai gọi cho Gia Bảo – Hai…em…

– Hân … em bị sao vậy ? – Đầu dây bên kia vang lên đầy lo lắng

– Em…hai…bênh viện X đường Y phố Z… – nó cố gắng lấy hết sức của mình để nói cho Bảo

– Hân…hân ….- Bảo gọi hết sức nhưng k đc

Tại nhà nó… – Bảo … Hân sao vậy ? – Diệp đang ngồi gần Bảo , lên tiếng hỏi

– Nó… hình như bị gì đó … Mau … đến đó thôi – Bảo đứng dậy

– Chờ Tôi với – Diệp có linh cảm chẳng lành

– Đc rồi … Nhật Anh em ở nhà nha , em đang ốm mà

– Vâng em biết rồi

10 phút sau Bảo đã có mặt tại bệnh viện , điên cuồng tìm kiếm nó

– Hân … hân à – Bảo hét lên mặc kệ những cái nhìn của mọi ng trong bệnh viện

– Kia kìa – Diệp hét lên khi thấy cái váy trắng của nó

– Hân … hân – Bảo đau đớn , nó đang nằm quằn quại dưới sàn , khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi

– Hai… về nhà – nó cố cười

– Đc rồi về nhà … – Bảo bế nó lên , kéo tay Diệp lại – Hình như chuyện đó xảy ra ở phòng kia , vào xem sao đã

– Khánh …mày …. Mày vừa lm gì Hân vậy ? – Bảo hét lên

– Đi mà hỏi em gái của mày kìa … Chà ngủ rồi sao ? Xem ra hôm nay cô ta đã trút đc gánh nặng mà ngủ ngon rồi nhỉ ? Nhìn xem … cô ta đã hứa vs tao cái gì và lm cái gì ? Đúng là cáo già – Hắn nhếch mép

– Chát… 5 ngón tay của Diệp hằn lên má hắn – Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra … Nhưng tôi dám khẳng định với anh là Hân không giết người

– Vậy cô nghĩ là Linh sao ? Cô nghĩ ng như Linh lại có thể độc ác như con cáo già đó sao – hắn cười , khinh bỉ , chỉ nó

Sẽ Mãi Bên NhauTác giả: Jung Nấmại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường… – Cô…Cô…gi…giết…. ch…cha mình ? – Giọng nó run lên , con gái lại có thể giết cha mình ư ?– Thì sao ? Ông ta đâu phải bố ruột tôi ?– “Không phải bố ruột tôi ’’ – câu nói ấy vang lên trong đầu nó , hình ảnh Linh cầm con dao đâm thẳng vào người đàn ông đó hiện lên trong đầu nó , nó k nghĩ đc gì nữa– Cô … cô vừa làm gì vậy hả – Hắn hét lên . Linh đã gọi cho hắn , sợ run lên trong điện thoại và hét tên nó, hắn đã vội đến– Tôi…tôi không làm gì cả – nó run run nói , vẫn chưa kịp ổn định lại tinh thần – Tin tôi đi– Không làm gì ? cô nói dễ nghe nhỉ ? cô nghĩ tôi tin cô sao ? Ở đây chỉ có cô vs Linh, chả nhẽ cô ấy lại giết bố minh hay sao ? Còn nữa , cô nói k vậy cái dao ở gần cô là gì ? Vết máu trên tay cô là gì ? Hả – Hắn lớn tiếng quát – Tôi thật thất vọng về cô đấy , không ngờ cô mưu mô quỷ kế như vậy , đồ phù thủy, đồ cáo già. Cô mau biến đi !– Đau… Đấy là cảm giác duy nhất trong nó lúc này . “Đồ phù thủy, đồ cáo già’’ 6 tiếng đó cứ vang vọng trong đầu nó lúc này… Hắn đã chửi nó… chửi nó vì 1 ng con gái khác… ng đã nói yêu nó , chờ nó đây sao ? Nó thấy khó thở , tim nó như ngừng đập . Nó giương ánh mắt đáng thương lên nhìn hắn– Tôi nói cô mau biến đi – hắn gầm lên – Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa đồ giả nai– Hết … hết thật rồi… nó cố lê thân mình ra khỏi phòng bệnh , dùng hết sức lấy cái điện thoai gọi cho Gia Bảo – Hai…em…– Hân … em bị sao vậy ? – Đầu dây bên kia vang lên đầy lo lắng– Em…hai…bênh viện X đường Y phố Z… – nó cố gắng lấy hết sức của mình để nói cho Bảo– Hân…hân ….- Bảo gọi hết sức nhưng k đcTại nhà nó… – Bảo … Hân sao vậy ? – Diệp đang ngồi gần Bảo , lên tiếng hỏi– Nó… hình như bị gì đó … Mau … đến đó thôi – Bảo đứng dậy– Chờ Tôi với – Diệp có linh cảm chẳng lành– Đc rồi … Nhật Anh em ở nhà nha , em đang ốm mà– Vâng em biết rồi10 phút sau Bảo đã có mặt tại bệnh viện , điên cuồng tìm kiếm nó– Hân … hân à – Bảo hét lên mặc kệ những cái nhìn của mọi ng trong bệnh viện– Kia kìa – Diệp hét lên khi thấy cái váy trắng của nó– Hân … hân – Bảo đau đớn , nó đang nằm quằn quại dưới sàn , khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi– Hai… về nhà – nó cố cười– Đc rồi về nhà … – Bảo bế nó lên , kéo tay Diệp lại – Hình như chuyện đó xảy ra ở phòng kia , vào xem sao đã– Khánh …mày …. Mày vừa lm gì Hân vậy ? – Bảo hét lên– Đi mà hỏi em gái của mày kìa … Chà ngủ rồi sao ? Xem ra hôm nay cô ta đã trút đc gánh nặng mà ngủ ngon rồi nhỉ ? Nhìn xem … cô ta đã hứa vs tao cái gì và lm cái gì ? Đúng là cáo già – Hắn nhếch mép– Chát… 5 ngón tay của Diệp hằn lên má hắn – Tôi không biết đã có chuyện gì xảy ra … Nhưng tôi dám khẳng định với anh là Hân không giết người– Vậy cô nghĩ là Linh sao ? Cô nghĩ ng như Linh lại có thể độc ác như con cáo già đó sao – hắn cười , khinh bỉ , chỉ nó

Chương 14: Đau… sợ hãi …. “Đồ phù thủy, đồ cáo già”