ại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường…
Chương 17: Đi anh – nhớ …
Sẽ Mãi Bên NhauTác giả: Jung Nấmại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường… Sáng hôm sau…Diệp đã về biệt thự thật muộn để tránh mặt Vũ . Cô muốn đi , không nói không rằng mà bỏ đi. Vũ thì dạo này không về biệt thự Phạm gia. Không biết anh đi đâu nhưng cả học viện cx k thấy có.– Diệp … Hân đến h rồi mau đi thôi – Giọng Bảo vang lên đầy yêu chiều khi đưa 2 đứa và Nhật Anh đến sân bay– Vâng – Đồng thanh– Hân … Diệp … – Nhật Anh thút thít– Thôi nào đừng mít ướt thế, mày như vậy sao bọn tao đi đc ? – Nó cố nở nụ cười thật tươi nhất– Mày có thể sang thăm bọn tao mà – Diệp tiếp lời – Mày như vậy ck mày xót mày lại bắt bọn tao ở nhà bây h– Con bé này – Nhật Anh nói giọng giận dỗi – Sang bên đấy nhớ k đc bỏ bữa , nhớ gọi điện về cho tao , k đc lm việc quá sức , phải mặc đủ ấm ,…. Đấy– Biết rồi thưa ma ma – Nó trêu đùa . Nó biết lúc này k phải là lúc để khóc– Mày nói như thể mẹ tao ý – Diệp tiếp lời– Tao cx ước vậy- Cả bọn phá lên cười .– Thôi đến h rồi mau lên máy bay đi – Bảo nói– Vâng. Bye 2 ng nhoa – Cả 2 đồng thanh– Đi bình an – bảo nói– Nhớ lời tao dặn –Nhật Anh khóc– Đc rồi mà , rồi chúng nó sẽ quên thôi ,. Em cứ như vậy cả 2 đứa nó cả anh đều đau đấy – Bảo ôm Nhật Anh từ đằng sauTrong khi đó ở bar The Death …– Anh đừng uống nữa – Su giật chai rượu từ tay hắn– Kệ anh . Chú mày không đi tiễn Kill à– Chị ấy không cho em đi– Chú mày nghe lời nhỉ ?– Không phải chuyện của anh – Su nói rồi dốc ngửa chai rượu trên tay . – Chả nhẽ tôi phải nói rằng chị Kill sợ anh có chuyện nên bắt tôi ở nhà trông anh sao đồ vô tâm – Su nghĩ3 tháng sau… Tại bar The Death… Vũ dốc ngc chai rượu trên tay. Cô ấy đi rồi, Diệp đi thật rồi. Tất cả là do anh sao ? Mấy tháng nay anh điên cuồng tìm kiếm cô . Cuối cùng thì anh cũng biết được sự thật ,nhưng tại sao khi biết thì cô lại biến mất ? Chưa kịp nói xin lỗi thì cô đã đi , Vũ càng điên cuồng tìm kiếm lại càng nhớ đến cô .Khánh thì còn tệ hại hơn. 3 tháng sau khi nó đi ,hắn như 1 cái xác không hồn . Không cười, ít nói, điên cuồng đánh nhau và uống rượu . Hắn luôn nghĩ mình yêu Linh , nhưng sao khi ở bên Linh hắn luôn nghĩ đến nó. Nỗi nhớ nó ngày càng tăng lên từ sau khi nó đi . Nhiều lúc ở bên Linh , hắn đã tưởng nhầm Linh là nó. Hắn nhớ , nhớ nó đến phát điên, nhớ từng hơi thở của nó .Một vì sao đang bay ngang qua nói với anh rằng :”Em đã đi rất xa”Ngôi sao kia như đang một mìnhNhư chính anh đang ở đâyTừng cơn mưa đang rơi rơi nhanh nhớ đến những lần đôi ta tay nắm tayBước chung một đường , có em bên cạnh anhThời gian trôi , còn lại tôiChiếc hôn theo mưa cuốn trôiNụ cười em , với cánh tay ôm đôi vai gầyĐược gần em , được yêu em với anh là một giấc mơĐừng xa anh , đừng quên anh em nhé ![I love you – Only C]
Sáng hôm sau…
Diệp đã về biệt thự thật muộn để tránh mặt Vũ . Cô muốn đi , không nói không rằng mà bỏ đi. Vũ thì dạo này không về biệt thự Phạm gia. Không biết anh đi đâu nhưng cả học viện cx k thấy có.
– Diệp … Hân đến h rồi mau đi thôi – Giọng Bảo vang lên đầy yêu chiều khi đưa 2 đứa và Nhật Anh đến sân bay
– Vâng – Đồng thanh
– Hân … Diệp … – Nhật Anh thút thít
– Thôi nào đừng mít ướt thế, mày như vậy sao bọn tao đi đc ? – Nó cố nở nụ cười thật tươi nhất
– Mày có thể sang thăm bọn tao mà – Diệp tiếp lời – Mày như vậy ck mày xót mày lại bắt bọn tao ở nhà bây h
– Con bé này – Nhật Anh nói giọng giận dỗi – Sang bên đấy nhớ k đc bỏ bữa , nhớ gọi điện về cho tao , k đc lm việc quá sức , phải mặc đủ ấm ,…. Đấy
– Biết rồi thưa ma ma – Nó trêu đùa . Nó biết lúc này k phải là lúc để khóc
– Mày nói như thể mẹ tao ý – Diệp tiếp lời
– Tao cx ước vậy- Cả bọn phá lên cười .
– Thôi đến h rồi mau lên máy bay đi – Bảo nói
– Vâng. Bye 2 ng nhoa – Cả 2 đồng thanh
– Đi bình an – bảo nói
– Nhớ lời tao dặn –Nhật Anh khóc
– Đc rồi mà , rồi chúng nó sẽ quên thôi ,. Em cứ như vậy cả 2 đứa nó cả anh đều đau đấy – Bảo ôm Nhật Anh từ đằng sau
Trong khi đó ở bar The Death …
– Anh đừng uống nữa – Su giật chai rượu từ tay hắn
– Kệ anh . Chú mày không đi tiễn Kill à
– Chị ấy không cho em đi
– Chú mày nghe lời nhỉ ?
– Không phải chuyện của anh – Su nói rồi dốc ngửa chai rượu trên tay . – Chả nhẽ tôi phải nói rằng chị Kill sợ anh có chuyện nên bắt tôi ở nhà trông anh sao đồ vô tâm – Su nghĩ
3 tháng sau… Tại bar The Death… Vũ dốc ngc chai rượu trên tay. Cô ấy đi rồi, Diệp đi thật rồi. Tất cả là do anh sao ? Mấy tháng nay anh điên cuồng tìm kiếm cô . Cuối cùng thì anh cũng biết được sự thật ,nhưng tại sao khi biết thì cô lại biến mất ? Chưa kịp nói xin lỗi thì cô đã đi , Vũ càng điên cuồng tìm kiếm lại càng nhớ đến cô .
Khánh thì còn tệ hại hơn. 3 tháng sau khi nó đi ,hắn như 1 cái xác không hồn . Không cười, ít nói, điên cuồng đánh nhau và uống rượu . Hắn luôn nghĩ mình yêu Linh , nhưng sao khi ở bên Linh hắn luôn nghĩ đến nó. Nỗi nhớ nó ngày càng tăng lên từ sau khi nó đi . Nhiều lúc ở bên Linh , hắn đã tưởng nhầm Linh là nó. Hắn nhớ , nhớ nó đến phát điên, nhớ từng hơi thở của nó .
Một vì sao đang bay ngang qua nói với anh rằng :”Em đã đi rất xa”
Ngôi sao kia như đang một mình
Như chính anh đang ở đây
Từng cơn mưa đang rơi rơi nhanh nhớ đến những lần đôi ta tay nắm tay
Bước chung một đường , có em bên cạnh anh
Thời gian trôi , còn lại tôi
Chiếc hôn theo mưa cuốn trôi
Nụ cười em , với cánh tay ôm đôi vai gầy
Được gần em , được yêu em với anh là một giấc mơ
Đừng xa anh , đừng quên anh em nhé !
[I love you – Only C]
Sẽ Mãi Bên NhauTác giả: Jung Nấmại một căn biệt thự sang trọng bậc nhất Việt Nam… – Mẹ…mẹ ơi…đừng….đừng….đừng bỏ con ….mẹ ….mẹ ơi…đừng…đừng….- nó hét lên, bên ngoài là tiếng gào thét của Bảo: – Hân …Hân …Hân ơi em sao vậy? Hân…Hân …. Nó bật dậy , cùng với đó là tiếng đạp cửa của Bảo(*tác giả : chắc tại sốt ruột quá đó mà …Thương em gái ghê *Bảo : chuyện ta mà *tác giả: có bóng dáng tự sướng quanh đây..-_-) – Hân! Em lại gặp ác mộng đó à ? – Bảo nói với vẻ lo lắng. – Hai ơi hic hic…mẹ…mẹ… – Nó vẫn còn sợ hãi . Giấc mơ đó , nó vẫn gặp mỗi đêm, nhưng khi gặp, nó vẫn không thể nào hết sợ. – Hai ở đây rồi , đừng lo – Ôm em gái vào lòng, Bảo khẽ an ủi . Chết tiệt , cái giấc mơ đó làm phiền em gái anh hoài. Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên nhìn anh trai , đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều : -Em k sao đâu. Hai xuống nhà trước đi. – Được rồi. Đồng phục hai treo trong tủ ấy. Hôm nay sẽ nhập học đó. – Em biết rồi – Nó nói rồi bước vào phòng tắm 15 phút sau… Bước ra phòng tắm là một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục trường… Sáng hôm sau…Diệp đã về biệt thự thật muộn để tránh mặt Vũ . Cô muốn đi , không nói không rằng mà bỏ đi. Vũ thì dạo này không về biệt thự Phạm gia. Không biết anh đi đâu nhưng cả học viện cx k thấy có.– Diệp … Hân đến h rồi mau đi thôi – Giọng Bảo vang lên đầy yêu chiều khi đưa 2 đứa và Nhật Anh đến sân bay– Vâng – Đồng thanh– Hân … Diệp … – Nhật Anh thút thít– Thôi nào đừng mít ướt thế, mày như vậy sao bọn tao đi đc ? – Nó cố nở nụ cười thật tươi nhất– Mày có thể sang thăm bọn tao mà – Diệp tiếp lời – Mày như vậy ck mày xót mày lại bắt bọn tao ở nhà bây h– Con bé này – Nhật Anh nói giọng giận dỗi – Sang bên đấy nhớ k đc bỏ bữa , nhớ gọi điện về cho tao , k đc lm việc quá sức , phải mặc đủ ấm ,…. Đấy– Biết rồi thưa ma ma – Nó trêu đùa . Nó biết lúc này k phải là lúc để khóc– Mày nói như thể mẹ tao ý – Diệp tiếp lời– Tao cx ước vậy- Cả bọn phá lên cười .– Thôi đến h rồi mau lên máy bay đi – Bảo nói– Vâng. Bye 2 ng nhoa – Cả 2 đồng thanh– Đi bình an – bảo nói– Nhớ lời tao dặn –Nhật Anh khóc– Đc rồi mà , rồi chúng nó sẽ quên thôi ,. Em cứ như vậy cả 2 đứa nó cả anh đều đau đấy – Bảo ôm Nhật Anh từ đằng sauTrong khi đó ở bar The Death …– Anh đừng uống nữa – Su giật chai rượu từ tay hắn– Kệ anh . Chú mày không đi tiễn Kill à– Chị ấy không cho em đi– Chú mày nghe lời nhỉ ?– Không phải chuyện của anh – Su nói rồi dốc ngửa chai rượu trên tay . – Chả nhẽ tôi phải nói rằng chị Kill sợ anh có chuyện nên bắt tôi ở nhà trông anh sao đồ vô tâm – Su nghĩ3 tháng sau… Tại bar The Death… Vũ dốc ngc chai rượu trên tay. Cô ấy đi rồi, Diệp đi thật rồi. Tất cả là do anh sao ? Mấy tháng nay anh điên cuồng tìm kiếm cô . Cuối cùng thì anh cũng biết được sự thật ,nhưng tại sao khi biết thì cô lại biến mất ? Chưa kịp nói xin lỗi thì cô đã đi , Vũ càng điên cuồng tìm kiếm lại càng nhớ đến cô .Khánh thì còn tệ hại hơn. 3 tháng sau khi nó đi ,hắn như 1 cái xác không hồn . Không cười, ít nói, điên cuồng đánh nhau và uống rượu . Hắn luôn nghĩ mình yêu Linh , nhưng sao khi ở bên Linh hắn luôn nghĩ đến nó. Nỗi nhớ nó ngày càng tăng lên từ sau khi nó đi . Nhiều lúc ở bên Linh , hắn đã tưởng nhầm Linh là nó. Hắn nhớ , nhớ nó đến phát điên, nhớ từng hơi thở của nó .Một vì sao đang bay ngang qua nói với anh rằng :”Em đã đi rất xa”Ngôi sao kia như đang một mìnhNhư chính anh đang ở đâyTừng cơn mưa đang rơi rơi nhanh nhớ đến những lần đôi ta tay nắm tayBước chung một đường , có em bên cạnh anhThời gian trôi , còn lại tôiChiếc hôn theo mưa cuốn trôiNụ cười em , với cánh tay ôm đôi vai gầyĐược gần em , được yêu em với anh là một giấc mơĐừng xa anh , đừng quên anh em nhé ![I love you – Only C]