Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 23: Trả giá- 2

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… -Tashi. Anh không cần phải nói nhiều với loại người này như vậy. Chúng ta cứ lên vào việc chính thì hơn. Phương cùng Tuấn Anh bước đến cả hai không ngần ngại tặng cái nhìn khinh rẻ cô chị gái bé nhỏ của nóĐã đến lúc hạ màn kịch gia đình bi đát xuống.Nó bước đến đặt trước mặt ông Minh một xấp hồ sơ. Giọng nói lạnh nhạt vang vào tận óc ổng, khiến con cáo già gian sảo như ông cũng phải run sợ-Chúng mày làm sao có đủ cổ phần, tao không tin số giấy tờ này nhất định là giả … lũ chó má chúng mày muốn lật đổ tao sao? Đi chết điHoàng Hạo Minh như con lợn bị trọc tiết điên cuồng gào thét điên cuồng chửi rủa-Anh Hoàng thật xin lỗi… Tôi tới trễ…Một người đàn ông trung niên bước vào, khuôn mặt phúc hậu, tươi cười nhưng trong đôi mắt vẫn không dấu nổi vẻ ngang tàng. Theo sau ông là một người con trai… một người rất quen…Trần Anh Phong mặc một bộ âu phục màu đen thoạt nhìn cũng biết đó là hàng may tay tỉ mỉ , cả bộ âu phục tôn nên dáng người chuẩn không cần chỉnhTừ người con trai ấy toát ra một khí chất phi phàm, khiến mọi người không khỏi ngỡ ngàng trước phong thái hiên ngang ngạo mạn của người con trai đóKhuôn mặt anh như tỏa ra hào quang thu hút mọi ánh nhìn.Nó chưa bao giờ nhìn anh lâu như lúc này…người con trai đó có một đôi mày đậm ngang bướng, đôi mắt xanh lục bảo kiên định, khuôn mặt anh tuấn có những đường nét góc cạnh nam tính đầy quyến rũAnh khẽ cười khi chạm ánh mắt chăm chú của nó. Thiên nhẹ buông tay nó rồi bước về phía trước chào hỏi-Chào chủ tịch Trần-Ấy khách sáo gì nữa chưa….Ba Phong- ông Lâm vỗ vai Thiên rồi nói vọng tới chỗ nó-Chào con nhé MIKAGE!Mọi người lại được phen nhốn nháo bàn tán…riêng Hoàng Hạo Minh cảm thấy như rơi xuống địa ngục. Điều ông nghĩ là sự thật….vợ trước của ông là một mỏ vàng lớn vậy mà ông từ bỏ…Là gia tộc danh giá, có được vị trí đứng đầu gia tộc ấy có lẽ bây giờ ông không còn là một chủ tịch công ty nhỏ nhoi nữa-Trần chủ tịch ông vừa gọi Hoàng tiểu thư đây là MIKAGE???-Ồ vâng. Con dâu tương lai của tôi chính là nữ chủ nhân dấu mặt của gia tộc Mikage lừng danh.Như nhớ ra cái gì đó Sukiro lên tiếng hỏi-Chủ tịch … ông Hoàng Hạo Minh nghi ngờ chúng tôi làm giả giấy tờ về số cổ phần công ty Trần thị, ngài có thể lên tiếng lấy lại công bằng giúp chúng tôi?-Oh…anh Hoàng thân mến, sao anh lại nghi ngờ chứ. Chẳng phải tôi đã kí rất rõ sao? Số cổ phần này là do thằng Phong nhà tôi tặng cho con bé mà.Chủ tịch Lâm vừa giúp nó đâm một đòn chí mạng vào người cha bất nhân, trong lòng nó có chút hả hêCả người ông Minh mềm nhũn,gần như phải tựa cả vào người Nhã Lam để đứng vững. Lam cũng chả khá hơn ông Minh, đôi mắt trợn to như không tin những gì mình nghe thấy nhìn thấyMột vòng tay mạnh mẽ ôm lấy eo nó kéo lạiMùi bạc hà nâng nâng….– Ông ta mất tập đoàn rồi…cũng thân bại danh liệt, bây giờ đến lượt em.Yêu nghiệt thì thầm…phải rồi bây giờ đến lượt nó phải trả giá….– Mọi người đã diễn xong chưa…..

-Tashi. Anh không cần phải nói nhiều với loại người này như vậy. Chúng ta cứ lên vào việc chính thì hơn. Phương cùng Tuấn Anh bước đến cả hai không ngần ngại tặng cái nhìn khinh rẻ cô chị gái bé nhỏ của nó

Đã đến lúc hạ màn kịch gia đình bi đát xuống.

Nó bước đến đặt trước mặt ông Minh một xấp hồ sơ. Giọng nói lạnh nhạt vang vào tận óc ổng, khiến con cáo già gian sảo như ông cũng phải run sợ

-Chúng mày làm sao có đủ cổ phần, tao không tin số giấy tờ này nhất định là giả … lũ chó má chúng mày muốn lật đổ tao sao? Đi chết đi

Hoàng Hạo Minh như con lợn bị trọc tiết điên cuồng gào thét điên cuồng chửi rủa

-Anh Hoàng thật xin lỗi… Tôi tới trễ…

Một người đàn ông trung niên bước vào, khuôn mặt phúc hậu, tươi cười nhưng trong đôi mắt vẫn không dấu nổi vẻ ngang tàng. Theo sau ông là một người con trai… một người rất quen…

Trần Anh Phong mặc một bộ âu phục màu đen thoạt nhìn cũng biết đó là hàng may tay tỉ mỉ , cả bộ âu phục tôn nên dáng người chuẩn không cần chỉnh

Từ người con trai ấy toát ra một khí chất phi phàm, khiến mọi người không khỏi ngỡ ngàng trước phong thái hiên ngang ngạo mạn của người con trai đó

Khuôn mặt anh như tỏa ra hào quang thu hút mọi ánh nhìn.

Nó chưa bao giờ nhìn anh lâu như lúc này…người con trai đó có một đôi mày đậm ngang bướng, đôi mắt xanh lục bảo kiên định, khuôn mặt anh tuấn có những đường nét góc cạnh nam tính đầy quyến rũ

Anh khẽ cười khi chạm ánh mắt chăm chú của nó. Thiên nhẹ buông tay nó rồi bước về phía trước chào hỏi

-Chào chủ tịch Trần

-Ấy khách sáo gì nữa chưa….

Ba Phong- ông Lâm vỗ vai Thiên rồi nói vọng tới chỗ nó

-Chào con nhé MIKAGE!

Mọi người lại được phen nhốn nháo bàn tán…riêng Hoàng Hạo Minh cảm thấy như rơi xuống địa ngục. Điều ông nghĩ là sự thật….vợ trước của ông là một mỏ vàng lớn vậy mà ông từ bỏ…Là gia tộc danh giá, có được vị trí đứng đầu gia tộc ấy có lẽ bây giờ ông không còn là một chủ tịch công ty nhỏ nhoi nữa

-Trần chủ tịch ông vừa gọi Hoàng tiểu thư đây là MIKAGE???

-Ồ vâng. Con dâu tương lai của tôi chính là nữ chủ nhân dấu mặt của gia tộc Mikage lừng danh.

Như nhớ ra cái gì đó Sukiro lên tiếng hỏi

-Chủ tịch … ông Hoàng Hạo Minh nghi ngờ chúng tôi làm giả giấy tờ về số cổ phần công ty Trần thị, ngài có thể lên tiếng lấy lại công bằng giúp chúng tôi?

-Oh…anh Hoàng thân mến, sao anh lại nghi ngờ chứ. Chẳng phải tôi đã kí rất rõ sao? Số cổ phần này là do thằng Phong nhà tôi tặng cho con bé mà.

Chủ tịch Lâm vừa giúp nó đâm một đòn chí mạng vào người cha bất nhân, trong lòng nó có chút hả hê

Cả người ông Minh mềm nhũn,gần như phải tựa cả vào người Nhã Lam để đứng vững. Lam cũng chả khá hơn ông Minh, đôi mắt trợn to như không tin những gì mình nghe thấy nhìn thấy

Một vòng tay mạnh mẽ ôm lấy eo nó kéo lại

Mùi bạc hà nâng nâng….

– Ông ta mất tập đoàn rồi…cũng thân bại danh liệt, bây giờ đến lượt em.

Yêu nghiệt thì thầm…phải rồi bây giờ đến lượt nó phải trả giá….

– Mọi người đã diễn xong chưa…..

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… -Tashi. Anh không cần phải nói nhiều với loại người này như vậy. Chúng ta cứ lên vào việc chính thì hơn. Phương cùng Tuấn Anh bước đến cả hai không ngần ngại tặng cái nhìn khinh rẻ cô chị gái bé nhỏ của nóĐã đến lúc hạ màn kịch gia đình bi đát xuống.Nó bước đến đặt trước mặt ông Minh một xấp hồ sơ. Giọng nói lạnh nhạt vang vào tận óc ổng, khiến con cáo già gian sảo như ông cũng phải run sợ-Chúng mày làm sao có đủ cổ phần, tao không tin số giấy tờ này nhất định là giả … lũ chó má chúng mày muốn lật đổ tao sao? Đi chết điHoàng Hạo Minh như con lợn bị trọc tiết điên cuồng gào thét điên cuồng chửi rủa-Anh Hoàng thật xin lỗi… Tôi tới trễ…Một người đàn ông trung niên bước vào, khuôn mặt phúc hậu, tươi cười nhưng trong đôi mắt vẫn không dấu nổi vẻ ngang tàng. Theo sau ông là một người con trai… một người rất quen…Trần Anh Phong mặc một bộ âu phục màu đen thoạt nhìn cũng biết đó là hàng may tay tỉ mỉ , cả bộ âu phục tôn nên dáng người chuẩn không cần chỉnhTừ người con trai ấy toát ra một khí chất phi phàm, khiến mọi người không khỏi ngỡ ngàng trước phong thái hiên ngang ngạo mạn của người con trai đóKhuôn mặt anh như tỏa ra hào quang thu hút mọi ánh nhìn.Nó chưa bao giờ nhìn anh lâu như lúc này…người con trai đó có một đôi mày đậm ngang bướng, đôi mắt xanh lục bảo kiên định, khuôn mặt anh tuấn có những đường nét góc cạnh nam tính đầy quyến rũAnh khẽ cười khi chạm ánh mắt chăm chú của nó. Thiên nhẹ buông tay nó rồi bước về phía trước chào hỏi-Chào chủ tịch Trần-Ấy khách sáo gì nữa chưa….Ba Phong- ông Lâm vỗ vai Thiên rồi nói vọng tới chỗ nó-Chào con nhé MIKAGE!Mọi người lại được phen nhốn nháo bàn tán…riêng Hoàng Hạo Minh cảm thấy như rơi xuống địa ngục. Điều ông nghĩ là sự thật….vợ trước của ông là một mỏ vàng lớn vậy mà ông từ bỏ…Là gia tộc danh giá, có được vị trí đứng đầu gia tộc ấy có lẽ bây giờ ông không còn là một chủ tịch công ty nhỏ nhoi nữa-Trần chủ tịch ông vừa gọi Hoàng tiểu thư đây là MIKAGE???-Ồ vâng. Con dâu tương lai của tôi chính là nữ chủ nhân dấu mặt của gia tộc Mikage lừng danh.Như nhớ ra cái gì đó Sukiro lên tiếng hỏi-Chủ tịch … ông Hoàng Hạo Minh nghi ngờ chúng tôi làm giả giấy tờ về số cổ phần công ty Trần thị, ngài có thể lên tiếng lấy lại công bằng giúp chúng tôi?-Oh…anh Hoàng thân mến, sao anh lại nghi ngờ chứ. Chẳng phải tôi đã kí rất rõ sao? Số cổ phần này là do thằng Phong nhà tôi tặng cho con bé mà.Chủ tịch Lâm vừa giúp nó đâm một đòn chí mạng vào người cha bất nhân, trong lòng nó có chút hả hêCả người ông Minh mềm nhũn,gần như phải tựa cả vào người Nhã Lam để đứng vững. Lam cũng chả khá hơn ông Minh, đôi mắt trợn to như không tin những gì mình nghe thấy nhìn thấyMột vòng tay mạnh mẽ ôm lấy eo nó kéo lạiMùi bạc hà nâng nâng….– Ông ta mất tập đoàn rồi…cũng thân bại danh liệt, bây giờ đến lượt em.Yêu nghiệt thì thầm…phải rồi bây giờ đến lượt nó phải trả giá….– Mọi người đã diễn xong chưa…..

Chương 23: Trả giá- 2