Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 27: Đừng xa anh, xin em đấy…

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Ai đó hoảng hốt đỡ lấy nó, đôi tay nhuốm màu đỏ tươi của máu. Đôi mắt lục bảo hoang mang…Anh không sợ chết nhưng anh sợ người con gái đó rời xa anh, anh sợ không được nhìn thấy người con gái đó mỗi ngày, không được thấy nụ cười của người đó, không được thấy khuôn mặt người đó khi tức giận hay nhí nhảnh nhìn anh cười ….-Vi … cố lên em…cố lên tôi sẽ đưa em đi bệnh viện. ..nhanh thôi…-Muốn đi? E rằng không dễ vậy đâu cậu nhóc. Để con bé lại và cút đi.Đôi mắt lục bảo hẳn lên những tia máu đỏ lè dọc ,nghiêng ,đan chéo rất đáng sợTrần Anh Phong lúc này không còn là anh nữa, con quỷ trong anh thức sự đã thức tỉnh che mờ lí trí của anh…. biến anh thành một kẻ khát máu.Nhìn sâu vào đôi mắt ấy chỉ thấy một màu đen u tịch bủa vây.-Muốn mang cô ấy đi à ? Bước qua xác tao đã-Không tự lượng sức.1 kẻ bịt mặt kinh khỉnh nhìn anh rồi nóiAi đó giận giữ , máu trong huyết quản đã sôi sùng sục.Chúng làm mèo nhỏ bị thươngLăng mạ anhCoi thường anh…Đáng chết. Nếu chúng muốn chết anh cũng không ngại tiễn chúng một đoạn2 tên lao vào tấn công anh như vũ bão nhưng chúng đã quá khinh thường địch . Trần Anh Phong anh đâu phải hữu danh vô thực. Anh bước vào giang hồ từ nhỏ đôi tay đã nhuốm đầy máu tươi …. còn phải kiêng dè gì nữa sao.Trần Anh Phong nhếch môi cười, khuôn mặt ác quỷ thâm trầm khó đoán.Đôi mắt màu xanh lục bảo sâu hun hút, nhìn sâu vào đó chỉ thấy sự u ám của bóng tối****************Crắc….………Á…..Á……Tiếng hét chói tai vang lên, một tên sát thủ nằm sõng soài ra đất vật vã ôm cánh tay đã bị phếMấy tên còn lại nhìn anh kiêng dèBây giờ trong đầu anh chỉ có giết và giết….-Ph….Phon…PhongTiếng gọi thều thào yếu ớt của người con gái làm anh sực tỉnhAnh nhất thời quên mất cô còn đang ở đó chờ anh….Vết thương vẫn không ngừng rỉ máu, nết không cầm máu ngay con mèo nhỏ của anh sẽ chết vì mất máu mất…Lũ sát thủ cố gắng trì hoãn thời gian để nó mất máu mà chết. Thật ti tiệnTrần Anh Phong càng ngày càng sốt ruột….-Thằng ranh, không đùa với mày nữa kết thúc thôi. Một tên sát thủ đưa họng súng về phía PhongPằng….Viên đạn sượt qua tai Phong rồi lao thẳng vào giữa tâm mi của tên cầm súng, một người con gái mặc đồ đen cầm khẩu súng lục bạc chạy đến-Đi đi, đưa con bé tới bệnh viện, ở đây tôi sẽ sử lý.Phong hơi ngây ra vì bất ngờ.-Còn không mau điPhong vội vã bế nó đi, anh chạy vụt qua khánh khi anh đang chạy từ khu phía tây sang…-Vi….Khánh kinh ngạc nhìn người con gái đã mất ý thức nằm trong vòng tay Phong. Máu … là máu …trên người con bé toàn máu…******Trần Anh Phong đặt nó vào xe rồi lao như điên tới bệnh viện theo ngay sau là xe của KhánhPhong cầm chặt tay nó…bàn tay nhỏ lạnh ngắt khiến anh giật mình-Cố lên Vi, anh cần em…. đừng xa anh, xin em đấy…..

Ai đó hoảng hốt đỡ lấy nó, đôi tay nhuốm màu đỏ tươi của máu. Đôi mắt lục bảo hoang mang…

Anh không sợ chết nhưng anh sợ người con gái đó rời xa anh, anh sợ không được nhìn thấy người con gái đó mỗi ngày, không được thấy nụ cười của người đó, không được thấy khuôn mặt người đó khi tức giận hay nhí nhảnh nhìn anh cười ….

-Vi … cố lên em…cố lên tôi sẽ đưa em đi bệnh viện. ..nhanh thôi…

-Muốn đi? E rằng không dễ vậy đâu cậu nhóc. Để con bé lại và cút đi.

Đôi mắt lục bảo hẳn lên những tia máu đỏ lè dọc ,nghiêng ,đan chéo rất đáng sợ

Trần Anh Phong lúc này không còn là anh nữa, con quỷ trong anh thức sự đã thức tỉnh che mờ lí trí của anh…. biến anh thành một kẻ khát máu.

Nhìn sâu vào đôi mắt ấy chỉ thấy một màu đen u tịch bủa vây.

-Muốn mang cô ấy đi à ? Bước qua xác tao đã

-Không tự lượng sức.

1 kẻ bịt mặt kinh khỉnh nhìn anh rồi nói

Ai đó giận giữ , máu trong huyết quản đã sôi sùng sục.

Chúng làm mèo nhỏ bị thương

Lăng mạ anh

Coi thường anh…

Đáng chết. Nếu chúng muốn chết anh cũng không ngại tiễn chúng một đoạn

2 tên lao vào tấn công anh như vũ bão nhưng chúng đã quá khinh thường địch . Trần Anh Phong anh đâu phải hữu danh vô thực. Anh bước vào giang hồ từ nhỏ đôi tay đã nhuốm đầy máu tươi …. còn phải kiêng dè gì nữa sao.

Trần Anh Phong nhếch môi cười, khuôn mặt ác quỷ thâm trầm khó đoán.

Đôi mắt màu xanh lục bảo sâu hun hút, nhìn sâu vào đó chỉ thấy sự u ám của bóng tối

****************

Crắc….

………Á…..Á……

Tiếng hét chói tai vang lên, một tên sát thủ nằm sõng soài ra đất vật vã ôm cánh tay đã bị phế

Mấy tên còn lại nhìn anh kiêng dè

Bây giờ trong đầu anh chỉ có giết và giết….

-Ph….Phon…Phong

Tiếng gọi thều thào yếu ớt của người con gái làm anh sực tỉnh

Anh nhất thời quên mất cô còn đang ở đó chờ anh….

Vết thương vẫn không ngừng rỉ máu, nết không cầm máu ngay con mèo nhỏ của anh sẽ chết vì mất máu mất…

Lũ sát thủ cố gắng trì hoãn thời gian để nó mất máu mà chết. Thật ti tiện

Trần Anh Phong càng ngày càng sốt ruột….

-Thằng ranh, không đùa với mày nữa kết thúc thôi. Một tên sát thủ đưa họng súng về phía Phong

Pằng….

Viên đạn sượt qua tai Phong rồi lao thẳng vào giữa tâm mi của tên cầm súng, một người con gái mặc đồ đen cầm khẩu súng lục bạc chạy đến

-Đi đi, đưa con bé tới bệnh viện, ở đây tôi sẽ sử lý.

Phong hơi ngây ra vì bất ngờ.

-Còn không mau đi

Phong vội vã bế nó đi, anh chạy vụt qua khánh khi anh đang chạy từ khu phía tây sang…

-Vi….Khánh kinh ngạc nhìn người con gái đã mất ý thức nằm trong vòng tay Phong. Máu … là máu …trên người con bé toàn máu…

******

Trần Anh Phong đặt nó vào xe rồi lao như điên tới bệnh viện theo ngay sau là xe của Khánh

Phong cầm chặt tay nó…bàn tay nhỏ lạnh ngắt khiến anh giật mình

-Cố lên Vi, anh cần em…. đừng xa anh, xin em đấy…..

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Ai đó hoảng hốt đỡ lấy nó, đôi tay nhuốm màu đỏ tươi của máu. Đôi mắt lục bảo hoang mang…Anh không sợ chết nhưng anh sợ người con gái đó rời xa anh, anh sợ không được nhìn thấy người con gái đó mỗi ngày, không được thấy nụ cười của người đó, không được thấy khuôn mặt người đó khi tức giận hay nhí nhảnh nhìn anh cười ….-Vi … cố lên em…cố lên tôi sẽ đưa em đi bệnh viện. ..nhanh thôi…-Muốn đi? E rằng không dễ vậy đâu cậu nhóc. Để con bé lại và cút đi.Đôi mắt lục bảo hẳn lên những tia máu đỏ lè dọc ,nghiêng ,đan chéo rất đáng sợTrần Anh Phong lúc này không còn là anh nữa, con quỷ trong anh thức sự đã thức tỉnh che mờ lí trí của anh…. biến anh thành một kẻ khát máu.Nhìn sâu vào đôi mắt ấy chỉ thấy một màu đen u tịch bủa vây.-Muốn mang cô ấy đi à ? Bước qua xác tao đã-Không tự lượng sức.1 kẻ bịt mặt kinh khỉnh nhìn anh rồi nóiAi đó giận giữ , máu trong huyết quản đã sôi sùng sục.Chúng làm mèo nhỏ bị thươngLăng mạ anhCoi thường anh…Đáng chết. Nếu chúng muốn chết anh cũng không ngại tiễn chúng một đoạn2 tên lao vào tấn công anh như vũ bão nhưng chúng đã quá khinh thường địch . Trần Anh Phong anh đâu phải hữu danh vô thực. Anh bước vào giang hồ từ nhỏ đôi tay đã nhuốm đầy máu tươi …. còn phải kiêng dè gì nữa sao.Trần Anh Phong nhếch môi cười, khuôn mặt ác quỷ thâm trầm khó đoán.Đôi mắt màu xanh lục bảo sâu hun hút, nhìn sâu vào đó chỉ thấy sự u ám của bóng tối****************Crắc….………Á…..Á……Tiếng hét chói tai vang lên, một tên sát thủ nằm sõng soài ra đất vật vã ôm cánh tay đã bị phếMấy tên còn lại nhìn anh kiêng dèBây giờ trong đầu anh chỉ có giết và giết….-Ph….Phon…PhongTiếng gọi thều thào yếu ớt của người con gái làm anh sực tỉnhAnh nhất thời quên mất cô còn đang ở đó chờ anh….Vết thương vẫn không ngừng rỉ máu, nết không cầm máu ngay con mèo nhỏ của anh sẽ chết vì mất máu mất…Lũ sát thủ cố gắng trì hoãn thời gian để nó mất máu mà chết. Thật ti tiệnTrần Anh Phong càng ngày càng sốt ruột….-Thằng ranh, không đùa với mày nữa kết thúc thôi. Một tên sát thủ đưa họng súng về phía PhongPằng….Viên đạn sượt qua tai Phong rồi lao thẳng vào giữa tâm mi của tên cầm súng, một người con gái mặc đồ đen cầm khẩu súng lục bạc chạy đến-Đi đi, đưa con bé tới bệnh viện, ở đây tôi sẽ sử lý.Phong hơi ngây ra vì bất ngờ.-Còn không mau điPhong vội vã bế nó đi, anh chạy vụt qua khánh khi anh đang chạy từ khu phía tây sang…-Vi….Khánh kinh ngạc nhìn người con gái đã mất ý thức nằm trong vòng tay Phong. Máu … là máu …trên người con bé toàn máu…******Trần Anh Phong đặt nó vào xe rồi lao như điên tới bệnh viện theo ngay sau là xe của KhánhPhong cầm chặt tay nó…bàn tay nhỏ lạnh ngắt khiến anh giật mình-Cố lên Vi, anh cần em…. đừng xa anh, xin em đấy…..

Chương 27: Đừng xa anh, xin em đấy…