8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…
Chương 32: Không thể nào …
Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Hôm sau hai kẻ liều mạng đi đăng ký kết hôn thật kiến bàn dân thiên hạ xôn xao hẳn.Để hai anh chị có nơi riêng tư lãng mạng bạn Hải Vi của chúng ta chính thức gia nhập hội những người vô gia cư…Ai đó than thở….-Linh… mày có phải bạn tao không?-có . bạn Linh trả lời trắc nịch-Vậy mày cho tao ở nhờ nhà mày một tháng thôi ha… ở khách sạn anh tao không yên tâm….nha mày nha…-À…Đư…-Linh cho tao ở rồi mày ạ… tao xin lỗi. Nhưng mày chậm chân rồi. Phương từ đâu nhảy vào chặn họng LinhLinh ngơ ngác, Phương cười ẩn ý đánh mắt về phía hội trưởng-À đúng rồi… xin lỗi mày nha Vi…Có đứa tiu ngỉuNói đoạn nó nhìn Tuấn Anh và Hiếu…-Hai chúng mày…-Tuấn Anh tốt bụng…Có kẻ nhíu mày…. ai đó cười mà sau lưng toát mồ hôi lạnhLinh đưa tay lên cổ làm động tác cắt yết hầu khiến ai đó càng sợ . Bèn giở thủ đoạn để tẩu thoát-Alo…nói to lên…-……Túâ…n. ….-im nào tao nghe điện thoại đã….-Alo…cái gì cơ . Ồn ào quá. …Nói rồi bạn Tuấn Anh bỏ ra ngoàiTrên mặt ai đó đã xuất hiện những vạch đen , nhịn …phải nhịn….Ai đó lại tươi cười quay sang bạn Hiếu-Hiếu đẹp trai ( Lai cờ hó )… galang ( như thằng tăng động) … bạn cho bạn Vi ở cùng nha….Hiếu lắc đầu” bạn rất tốt nhưng tớ rất tiếc, tớ chỉ có một cái mạng để lo cho vk cho con thôi mong bạn thông cảm”-Tui ở trung cư mà… có một phòng thôi…Mắt nó giật giật…. cái lũ này…-hu hu chúng mày lỡ lòng nào để tao phải ở đầu đường xó chợ thế hả… tụi bay không thương tao…huhu…Ai đó giả vờ giận dỗiAi đó cười nham hiểm– Có chuyện gì thế? ?? Gia Khánh bước vào lớp nhìn nó đang bù lu bù loa lên mà phát hoảng– Khánh ơi! !!!!!!– Vi nhi ai bắt nạt cậu hả?Nó giả vờ quệt nước mắt ra vẻ đáng thương lắm ý… có đứa mặt đen xì…-Tháng này cậu rảnh không???– sao thế??? Nói tôi nghe nào.-Khánh, có phải cậu lo quá nhiều rồi không? Chuyện của Vi tôi sẽ lo không phiền cậu …Khánh đè lén cơn giận. Anh không là gì của con bé cả còn người ta là hôn phu, anh lấy tư cách gì mà quản…nó phụng phịu vì bị ai đó kéo về chỗ…Tan trường có đứa giận bỏ đi trước….đứa cùng bàn nhũng nhẵng đi theo sau…-Em giận giai thế..Có đứa bơ…-này… có đứa bơ tiếp tính chọc đứa cùng bàn thì…-Vi ….. cẩn thận em….Ai đó đẩy nó sang một bên, nó nghe thấy 1 tiếng va chạm lớn vội vàng ngước nhìn…Không … không thể nào… không thể nào…-Phong ơi. …..
Hôm sau hai kẻ liều mạng đi đăng ký kết hôn thật kiến bàn dân thiên hạ xôn xao hẳn.
Để hai anh chị có nơi riêng tư lãng mạng bạn Hải Vi của chúng ta chính thức gia nhập hội những người vô gia cư…
Ai đó than thở….
-Linh… mày có phải bạn tao không?
-có . bạn Linh trả lời trắc nịch
-Vậy mày cho tao ở nhờ nhà mày một tháng thôi ha… ở khách sạn anh tao không yên tâm….nha mày nha…
-À…Đư…
-Linh cho tao ở rồi mày ạ… tao xin lỗi. Nhưng mày chậm chân rồi. Phương từ đâu nhảy vào chặn họng Linh
Linh ngơ ngác, Phương cười ẩn ý đánh mắt về phía hội trưởng
-À đúng rồi… xin lỗi mày nha Vi…
Có đứa tiu ngỉu
Nói đoạn nó nhìn Tuấn Anh và Hiếu…
-Hai chúng mày…
-Tuấn Anh tốt bụng…
Có kẻ nhíu mày…. ai đó cười mà sau lưng toát mồ hôi lạnh
Linh đưa tay lên cổ làm động tác cắt yết hầu khiến ai đó càng sợ . Bèn giở thủ đoạn để tẩu thoát
-Alo…nói to lên…
-……Túâ…n. ….
-im nào tao nghe điện thoại đã….
-Alo…cái gì cơ . Ồn ào quá. …
Nói rồi bạn Tuấn Anh bỏ ra ngoài
Trên mặt ai đó đã xuất hiện những vạch đen , nhịn …phải nhịn….
Ai đó lại tươi cười quay sang bạn Hiếu
-Hiếu đẹp trai ( Lai cờ hó )… galang ( như thằng tăng động) … bạn cho bạn Vi ở cùng nha….
Hiếu lắc đầu” bạn rất tốt nhưng tớ rất tiếc, tớ chỉ có một cái mạng để lo cho vk cho con thôi mong bạn thông cảm”
-Tui ở trung cư mà… có một phòng thôi…
Mắt nó giật giật…. cái lũ này…
-hu hu chúng mày lỡ lòng nào để tao phải ở đầu đường xó chợ thế hả… tụi bay không thương tao…huhu…
Ai đó giả vờ giận dỗi
Ai đó cười nham hiểm
– Có chuyện gì thế? ?? Gia Khánh bước vào lớp nhìn nó đang bù lu bù loa lên mà phát hoảng
– Khánh ơi! !!!!!!
– Vi nhi ai bắt nạt cậu hả?
Nó giả vờ quệt nước mắt ra vẻ đáng thương lắm ý… có đứa mặt đen xì…
-Tháng này cậu rảnh không???
– sao thế??? Nói tôi nghe nào.
-Khánh, có phải cậu lo quá nhiều rồi không? Chuyện của Vi tôi sẽ lo không phiền cậu …
Khánh đè lén cơn giận. Anh không là gì của con bé cả còn người ta là hôn phu, anh lấy tư cách gì mà quản…nó phụng phịu vì bị ai đó kéo về chỗ…
Tan trường có đứa giận bỏ đi trước
….đứa cùng bàn nhũng nhẵng đi theo sau…
-Em giận giai thế..
Có đứa bơ…
-này… có đứa bơ tiếp tính chọc đứa cùng bàn thì…
-Vi ….. cẩn thận em….
Ai đó đẩy nó sang một bên, nó nghe thấy 1 tiếng va chạm lớn vội vàng ngước nhìn…
Không … không thể nào… không thể nào…
-Phong ơi. …..
Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Hôm sau hai kẻ liều mạng đi đăng ký kết hôn thật kiến bàn dân thiên hạ xôn xao hẳn.Để hai anh chị có nơi riêng tư lãng mạng bạn Hải Vi của chúng ta chính thức gia nhập hội những người vô gia cư…Ai đó than thở….-Linh… mày có phải bạn tao không?-có . bạn Linh trả lời trắc nịch-Vậy mày cho tao ở nhờ nhà mày một tháng thôi ha… ở khách sạn anh tao không yên tâm….nha mày nha…-À…Đư…-Linh cho tao ở rồi mày ạ… tao xin lỗi. Nhưng mày chậm chân rồi. Phương từ đâu nhảy vào chặn họng LinhLinh ngơ ngác, Phương cười ẩn ý đánh mắt về phía hội trưởng-À đúng rồi… xin lỗi mày nha Vi…Có đứa tiu ngỉuNói đoạn nó nhìn Tuấn Anh và Hiếu…-Hai chúng mày…-Tuấn Anh tốt bụng…Có kẻ nhíu mày…. ai đó cười mà sau lưng toát mồ hôi lạnhLinh đưa tay lên cổ làm động tác cắt yết hầu khiến ai đó càng sợ . Bèn giở thủ đoạn để tẩu thoát-Alo…nói to lên…-……Túâ…n. ….-im nào tao nghe điện thoại đã….-Alo…cái gì cơ . Ồn ào quá. …Nói rồi bạn Tuấn Anh bỏ ra ngoàiTrên mặt ai đó đã xuất hiện những vạch đen , nhịn …phải nhịn….Ai đó lại tươi cười quay sang bạn Hiếu-Hiếu đẹp trai ( Lai cờ hó )… galang ( như thằng tăng động) … bạn cho bạn Vi ở cùng nha….Hiếu lắc đầu” bạn rất tốt nhưng tớ rất tiếc, tớ chỉ có một cái mạng để lo cho vk cho con thôi mong bạn thông cảm”-Tui ở trung cư mà… có một phòng thôi…Mắt nó giật giật…. cái lũ này…-hu hu chúng mày lỡ lòng nào để tao phải ở đầu đường xó chợ thế hả… tụi bay không thương tao…huhu…Ai đó giả vờ giận dỗiAi đó cười nham hiểm– Có chuyện gì thế? ?? Gia Khánh bước vào lớp nhìn nó đang bù lu bù loa lên mà phát hoảng– Khánh ơi! !!!!!!– Vi nhi ai bắt nạt cậu hả?Nó giả vờ quệt nước mắt ra vẻ đáng thương lắm ý… có đứa mặt đen xì…-Tháng này cậu rảnh không???– sao thế??? Nói tôi nghe nào.-Khánh, có phải cậu lo quá nhiều rồi không? Chuyện của Vi tôi sẽ lo không phiền cậu …Khánh đè lén cơn giận. Anh không là gì của con bé cả còn người ta là hôn phu, anh lấy tư cách gì mà quản…nó phụng phịu vì bị ai đó kéo về chỗ…Tan trường có đứa giận bỏ đi trước….đứa cùng bàn nhũng nhẵng đi theo sau…-Em giận giai thế..Có đứa bơ…-này… có đứa bơ tiếp tính chọc đứa cùng bàn thì…-Vi ….. cẩn thận em….Ai đó đẩy nó sang một bên, nó nghe thấy 1 tiếng va chạm lớn vội vàng ngước nhìn…Không … không thể nào… không thể nào…-Phong ơi. …..