Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 34: Thì ra tôi thích cậu…

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Nhưng bước chân vội vã, những con người bon chen …tiếng gọi ,tiếng hét , vài tiếng khóc…Tất cả nó đều không nghe thấy…bây giờ trong mắt nó chỉ có người đó… chỉ tồn tại người đó….” đừng để ai đó ra đi rồi mới mong họ đừng biến mất… khi đó người bị tổn thương nhất chính là con đấy, bé yêu”Câu nói của mẹ chợt vang lên trong suy nghĩ… phải nó sai rồi…nó không hề nhận ra người đó rất quan trọngKhông hề nhận ra người đó đa chiếm một vị trí quan trọng trong tim…-Vi…buông thằng Phong ra chúng ta phải đưa nó đi bệnh việnTuấn Anh sốt sắng-Vi…Phương kéo nó ra , chiếc băng ca trắng nhanh chóng đưa Phong đi cấp cứu, nó ở cùng anh…Không nói, cũng không khóc nữa… đơn giản chỉ ngồi đó nắm chặt tay người kia…-Tôi tin cậu … ai đó khẽ thì thầmPhương , Linh nhìn chú mục vào nó…lần trước người con trai đó ôm nó trong lòng quần áo lấm lem toàn máu là máu…lần này là nó…Đây có phải là một vòng tuần hoàn do chúa muốn thử thách hai con người này???Trước cửa phòng phẫu thuật, người con gái ngồi im nhìn chiếc đèn đỏ vẫn sáng rực ở trước cửa phòng phẫu thuật….nó đặt cược mọi niềm tin vào người ấy…” -Mỏi chân à?-…nếu mày bước thêm một bước tao với mày không còn là bạn…-Được chúng ta sẽ không là bạn…-Kết hôn cùng tôi…….-không sao…có tôi ở đây rồi…”Từng dòng hồi ức hiện về khiến ai đó càng đau lòng…Cạch…Chợt 1 y tá vội chạy ra…-Ai là người nhà của bệnh nhân? Bệnh nhân mất máu quá nhiều cần được truyền máu gấp. Ai nhóm máu AB theo tôiAB nhóm máu cực kỳ hiếm…mọi người nhìn nhau…-Tôi có máu nhóm ABNó bật dậy khỏi ghế-Vi..không được mày vừa mới phẫu thuật. … Phương can ngăn nhưng bị ai đó gạt phăng đi-…. không quan trọng miễn người đó được cứu sống.Đôi tay phương buông thõng, cái này người ta hay gọi là sức mạnh tình yêu đó sao…Vì người mình yêu mà hi sinh bản thân!Lát sau nó quay lại với một miếng bông gòn sát trùng còn rịt chặt tại chỗ kim châmHơn 2 giờ sau…ca phẫu thuật hoàn tất Phong được đưa đến phòng hồi sức-Về nghỉ đi mày mệt lắm rồi. Tuấn Anh vỗ vai nó-Tao đợi cậu ta tỉnh…-Nhưng …-Để nó ở lại đi…Phương nói rồi kéo Tuấn Anh ra ngoài…Ai đó nhìn cái người nằm trên giường mà sót…-Đồ ngốc…-Đại ngốc… thế mà dám khoác lác mình thông minh cơ…-Này ….-Thực ra thì cậu cũng không đáng ghét lắm…hôm đó tôi cũng nóng quá mà đòi tuyệt giao với cậu . Xin lỗi nhé…-Phong…-Phong này ….tôi ngốc quá phải không? ???…thật ra thì tôi thích cậu.-Thật đấy… tôi cũng mới biết thôi…mau tỉnh lại Phong nhé….!Ai đó vẫn độc thoại một mình…Nhưng nói ra thì nhẹ lòng lắm chứ….Nó kéo chăn đắp cho anh rồi thơ thẩn ngắm người nào đó…

Nhưng bước chân vội vã, những con người bon chen …tiếng gọi ,tiếng hét , vài tiếng khóc…

Tất cả nó đều không nghe thấy…bây giờ trong mắt nó chỉ có người đó… chỉ tồn tại người đó….

” đừng để ai đó ra đi rồi mới mong họ đừng biến mất… khi đó người bị tổn thương nhất chính là con đấy, bé yêu”

Câu nói của mẹ chợt vang lên trong suy nghĩ… phải nó sai rồi…nó không hề nhận ra người đó rất quan trọng

Không hề nhận ra người đó đa chiếm một vị trí quan trọng trong tim…

-Vi…buông thằng Phong ra chúng ta phải đưa nó đi bệnh viện

Tuấn Anh sốt sắng

-Vi…

Phương kéo nó ra , chiếc băng ca trắng nhanh chóng đưa Phong đi cấp cứu, nó ở cùng anh…

Không nói, cũng không khóc nữa… đơn giản chỉ ngồi đó nắm chặt tay người kia…

-Tôi tin cậu … ai đó khẽ thì thầm

Phương , Linh nhìn chú mục vào nó…lần trước người con trai đó ôm nó trong lòng quần áo lấm lem toàn máu là máu…lần này là nó…

Đây có phải là một vòng tuần hoàn do chúa muốn thử thách hai con người này???

Trước cửa phòng phẫu thuật, người con gái ngồi im nhìn chiếc đèn đỏ vẫn sáng rực ở trước cửa phòng phẫu thuật….nó đặt cược mọi niềm tin vào người ấy…

” -Mỏi chân à?

-…nếu mày bước thêm một bước tao với mày không còn là bạn…

-Được chúng ta sẽ không là bạn…

-Kết hôn cùng tôi…

….

-không sao…có tôi ở đây rồi…”

Từng dòng hồi ức hiện về khiến ai đó càng đau lòng…

Cạch…

Chợt 1 y tá vội chạy ra…

-Ai là người nhà của bệnh nhân? Bệnh nhân mất máu quá nhiều cần được truyền máu gấp. Ai nhóm máu AB theo tôi

AB nhóm máu cực kỳ hiếm…mọi người nhìn nhau…

-Tôi có máu nhóm AB

Nó bật dậy khỏi ghế

-Vi..không được mày vừa mới phẫu thuật. … Phương can ngăn nhưng bị ai đó gạt phăng đi

-…. không quan trọng miễn người đó được cứu sống.

Đôi tay phương buông thõng, cái này người ta hay gọi là sức mạnh tình yêu đó sao…

Vì người mình yêu mà hi sinh bản thân!

Lát sau nó quay lại với một miếng bông gòn sát trùng còn rịt chặt tại chỗ kim châm

Hơn 2 giờ sau…ca phẫu thuật hoàn tất Phong được đưa đến phòng hồi sức

-Về nghỉ đi mày mệt lắm rồi. Tuấn Anh vỗ vai nó

-Tao đợi cậu ta tỉnh…

-Nhưng …

-Để nó ở lại đi…Phương nói rồi kéo Tuấn Anh ra ngoài…

Ai đó nhìn cái người nằm trên giường mà sót…

-Đồ ngốc…

-Đại ngốc… thế mà dám khoác lác mình thông minh cơ…

-Này ….

-Thực ra thì cậu cũng không đáng ghét lắm…hôm đó tôi cũng nóng quá mà đòi tuyệt giao với cậu . Xin lỗi nhé…

-Phong…

-Phong này ….tôi ngốc quá phải không? ???…thật ra thì tôi thích cậu.

-Thật đấy… tôi cũng mới biết thôi…mau tỉnh lại Phong nhé….!

Ai đó vẫn độc thoại một mình…

Nhưng nói ra thì nhẹ lòng lắm chứ….

Nó kéo chăn đắp cho anh rồi thơ thẩn ngắm người nào đó…

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Nhưng bước chân vội vã, những con người bon chen …tiếng gọi ,tiếng hét , vài tiếng khóc…Tất cả nó đều không nghe thấy…bây giờ trong mắt nó chỉ có người đó… chỉ tồn tại người đó….” đừng để ai đó ra đi rồi mới mong họ đừng biến mất… khi đó người bị tổn thương nhất chính là con đấy, bé yêu”Câu nói của mẹ chợt vang lên trong suy nghĩ… phải nó sai rồi…nó không hề nhận ra người đó rất quan trọngKhông hề nhận ra người đó đa chiếm một vị trí quan trọng trong tim…-Vi…buông thằng Phong ra chúng ta phải đưa nó đi bệnh việnTuấn Anh sốt sắng-Vi…Phương kéo nó ra , chiếc băng ca trắng nhanh chóng đưa Phong đi cấp cứu, nó ở cùng anh…Không nói, cũng không khóc nữa… đơn giản chỉ ngồi đó nắm chặt tay người kia…-Tôi tin cậu … ai đó khẽ thì thầmPhương , Linh nhìn chú mục vào nó…lần trước người con trai đó ôm nó trong lòng quần áo lấm lem toàn máu là máu…lần này là nó…Đây có phải là một vòng tuần hoàn do chúa muốn thử thách hai con người này???Trước cửa phòng phẫu thuật, người con gái ngồi im nhìn chiếc đèn đỏ vẫn sáng rực ở trước cửa phòng phẫu thuật….nó đặt cược mọi niềm tin vào người ấy…” -Mỏi chân à?-…nếu mày bước thêm một bước tao với mày không còn là bạn…-Được chúng ta sẽ không là bạn…-Kết hôn cùng tôi…….-không sao…có tôi ở đây rồi…”Từng dòng hồi ức hiện về khiến ai đó càng đau lòng…Cạch…Chợt 1 y tá vội chạy ra…-Ai là người nhà của bệnh nhân? Bệnh nhân mất máu quá nhiều cần được truyền máu gấp. Ai nhóm máu AB theo tôiAB nhóm máu cực kỳ hiếm…mọi người nhìn nhau…-Tôi có máu nhóm ABNó bật dậy khỏi ghế-Vi..không được mày vừa mới phẫu thuật. … Phương can ngăn nhưng bị ai đó gạt phăng đi-…. không quan trọng miễn người đó được cứu sống.Đôi tay phương buông thõng, cái này người ta hay gọi là sức mạnh tình yêu đó sao…Vì người mình yêu mà hi sinh bản thân!Lát sau nó quay lại với một miếng bông gòn sát trùng còn rịt chặt tại chỗ kim châmHơn 2 giờ sau…ca phẫu thuật hoàn tất Phong được đưa đến phòng hồi sức-Về nghỉ đi mày mệt lắm rồi. Tuấn Anh vỗ vai nó-Tao đợi cậu ta tỉnh…-Nhưng …-Để nó ở lại đi…Phương nói rồi kéo Tuấn Anh ra ngoài…Ai đó nhìn cái người nằm trên giường mà sót…-Đồ ngốc…-Đại ngốc… thế mà dám khoác lác mình thông minh cơ…-Này ….-Thực ra thì cậu cũng không đáng ghét lắm…hôm đó tôi cũng nóng quá mà đòi tuyệt giao với cậu . Xin lỗi nhé…-Phong…-Phong này ….tôi ngốc quá phải không? ???…thật ra thì tôi thích cậu.-Thật đấy… tôi cũng mới biết thôi…mau tỉnh lại Phong nhé….!Ai đó vẫn độc thoại một mình…Nhưng nói ra thì nhẹ lòng lắm chứ….Nó kéo chăn đắp cho anh rồi thơ thẩn ngắm người nào đó…

Chương 34: Thì ra tôi thích cậu…