Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 37: Vị khách bất ngờ …

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Phong nhăn mặt, kẻ nào dám phá hoại chuyện tốt của anh??? Đáng hận thật.-Tôi ra mở cửa!-Kệ nó… ai đó ngang ngược trả lờiKinh coong….kinh coong….Những tiếng chuông đáng ghét vẫn cứ vang mãi không rứt khiến nó sốt ruột-Dậy… ai đó bị nó đẩy mạnh xuống đất-A…anh đang là bệnh nhân đấy nhé… Ai đó uất ức nên tiếng-Tôi ra mở cửa. Nói đoạn có đứa bỏ ra ngoài mở cửa luôn để mặc ai kia đang phẫn uất than trách số phậnCạch ….-Phong! Sao giờ anh mới ra mở cửa anh không biết trời đang mưa à?Một cô gái lạ đứng trước mái hiên núi húi cầm túi lớn túi nhỏ…– Anh Phong sao anh không nói gì? Mau lại đây giúp em xách đồ…Thoát khỏi dòng suy nghĩ cô gái này là ai nó mới lên tiếng trả lời-Bạn ơi! Bạn tìm Phong à? Đợi chút tôi gọi cậu ấy cho…Thấy cô gái có vẻ ngạc nhiên nó cười trừ quay đầu lại gọi to…-Phong ơi Phong….Ai đó nghe tiếng gọi thì non ton chạy ra hóng hớt-gì thế?-Có em gái tìm này…Nó nóiAi đó gãi đầu . ( hannie :em biết anh sạch gầu vì clean man rồi không phải khoe :) )-Ai thế? Phong hỏi– Bạn cậu chứ bạn tôi à ? Làm sao tôi biết được! IQ của cậu có thật mang 3 chữ số không? Nó lừ mắtPhong ngó ra ngoài hiên nhìn cô gái đang đứng khuôn mặt thoáng ngạc nhiên-Thùy ..-Phong! Nhớ anh quáĐôi mắt màu đen ánh lên xúc động, những giọt nước mắt lăn dài trên má…tự nhiên ai đó trở thành người dư thừa…Trái tim đi chệch với quỹ đạo của nó, có cái gì đó dấy lên trong lòng mang theo một xúc cảm man mácMưa ngoài kia vẫn rơi…đều đều…lạnh ngăt…Phong bị ôm bất ngờ nên không thể tránh được anh vội vã đẩy nhẹ người Thùy, nhìn về phía ai đó…Khuôn mặt đó vẫn lạnh giá…. nhưng đọc trong đôi mắt kia anh thấy người anh yêu đang buồn….Cô buồn vì anh à? Ai đó tò mò, chắc chắn vì anh rồi….trong lòng vui không tả siết-Thùy . Giới thiệu với cậu đây là Vi, hôn phu của Phong. Ai đó vui vẻ nói-Vi , đây là Thùy. Bạn anhNó khẽ cúi đầu-Chào bạn…-Hôn phu á? Lúc ở nước ngoài em có nghe qua nhưng chưa tin lời mấy tập báo lá cải, giờ được nhìn tận mắt. Quả xinh đẹp hơn ngườiThùy nói. Đôi mắt đen láy sáng ngờiNó chăm chú nhìn người con gái này…ở Thùy có thứ gì đó rất lạ…-A…Thùy có mua rất nhiều đồ ăn hay chúng ta làm party mừng Thùy đi…Thùy ngỏ ý, nó không phản đối những có người lại không vui.-Hôm khác nhé! Hôm nay tớ có dự định khác rồi, Vi nhỉ?Phong choàng tay lên vai Vi vùi mặt vào hõm cổ trắng mịn của nó hít hà chút hương thơm-Bận à ? Vậy Thùy không làm phiền hai người nữaCô gái cười tươi vẫy tay chào rồi bỏ đi-Mình vào nhà đi! Ai đó ôm nó vào nhàMèo nhỏ bần thần …Ai đó lo lắng. ..-Vi….-……-Vi à????-……-VI…Nó giật mình…-Hả?-Em sao thế? Thùy dễ thương phải không? Cô ấy là thanh mai trúc mã của anh đấy…-Ừk….ai đó trả lời qua loa khi người kia vẫn đang thao thao bất tuyệt kể về bạn mìnhnó nghĩ mãi về người khách lạ xuất hiện một thoáng rồi bỏ đi…dõ dàng có gì đó không đúng ở đây***—–***“Hạnh phúc…Không phải được xây dựng bằng nụ cười. …….Mà…….Nó được xây dựng bằng cả những giọt nước mắt. …..”_ LeeHannie_★…………★……………★………..★Đà XONG CHAP MỚI ^_^

Phong nhăn mặt, kẻ nào dám phá hoại chuyện tốt của anh??? Đáng hận thật.

-Tôi ra mở cửa!

-Kệ nó… ai đó ngang ngược trả lời

Kinh coong….kinh coong….

Những tiếng chuông đáng ghét vẫn cứ vang mãi không rứt khiến nó sốt ruột

-Dậy… ai đó bị nó đẩy mạnh xuống đất

-A…anh đang là bệnh nhân đấy nhé… Ai đó uất ức nên tiếng

-Tôi ra mở cửa. Nói đoạn có đứa bỏ ra ngoài mở cửa luôn để mặc ai kia đang phẫn uất than trách số phận

Cạch ….

-Phong! Sao giờ anh mới ra mở cửa anh không biết trời đang mưa à?

Một cô gái lạ đứng trước mái hiên núi húi cầm túi lớn túi nhỏ…

– Anh Phong sao anh không nói gì? Mau lại đây giúp em xách đồ…

Thoát khỏi dòng suy nghĩ cô gái này là ai nó mới lên tiếng trả lời

-Bạn ơi! Bạn tìm Phong à? Đợi chút tôi gọi cậu ấy cho…

Thấy cô gái có vẻ ngạc nhiên nó cười trừ quay đầu lại gọi to…

-Phong ơi Phong….

Ai đó nghe tiếng gọi thì non ton chạy ra hóng hớt

-gì thế?

-Có em gái tìm này…

Nó nói

Ai đó gãi đầu . ( hannie :em biết anh sạch gầu vì clean man rồi không phải khoe :) )

-Ai thế? Phong hỏi

– Bạn cậu chứ bạn tôi à ? Làm sao tôi biết được! IQ của cậu có thật mang 3 chữ số không? Nó lừ mắt

Phong ngó ra ngoài hiên nhìn cô gái đang đứng khuôn mặt thoáng ngạc nhiên

-Thùy ..

-Phong! Nhớ anh quá

Đôi mắt màu đen ánh lên xúc động, những giọt nước mắt lăn dài trên má…tự nhiên ai đó trở thành người dư thừa…

Trái tim đi chệch với quỹ đạo của nó, có cái gì đó dấy lên trong lòng mang theo một xúc cảm man mác

Mưa ngoài kia vẫn rơi…đều đều…lạnh ngăt…

Phong bị ôm bất ngờ nên không thể tránh được anh vội vã đẩy nhẹ người Thùy, nhìn về phía ai đó…

Khuôn mặt đó vẫn lạnh giá…. nhưng đọc trong đôi mắt kia anh thấy người anh yêu đang buồn….

Cô buồn vì anh à? Ai đó tò mò, chắc chắn vì anh rồi….trong lòng vui không tả siết

-Thùy . Giới thiệu với cậu đây là Vi, hôn phu của Phong. Ai đó vui vẻ nói

-Vi , đây là Thùy. Bạn anh

Nó khẽ cúi đầu

-Chào bạn…

-Hôn phu á? Lúc ở nước ngoài em có nghe qua nhưng chưa tin lời mấy tập báo lá cải, giờ được nhìn tận mắt. Quả xinh đẹp hơn người

Thùy nói. Đôi mắt đen láy sáng ngời

Nó chăm chú nhìn người con gái này…ở Thùy có thứ gì đó rất lạ…

-A…Thùy có mua rất nhiều đồ ăn hay chúng ta làm party mừng Thùy đi…

Thùy ngỏ ý, nó không phản đối những có người lại không vui.

-Hôm khác nhé! Hôm nay tớ có dự định khác rồi, Vi nhỉ?

Phong choàng tay lên vai Vi vùi mặt vào hõm cổ trắng mịn của nó hít hà chút hương thơm

-Bận à ? Vậy Thùy không làm phiền hai người nữa

Cô gái cười tươi vẫy tay chào rồi bỏ đi

-Mình vào nhà đi! Ai đó ôm nó vào nhà

Mèo nhỏ bần thần …

Ai đó lo lắng. ..

-Vi….

-……

-Vi à????

-……

-VI…

Nó giật mình…

-Hả?

-Em sao thế? Thùy dễ thương phải không? Cô ấy là thanh mai trúc mã của anh đấy…

-Ừk….ai đó trả lời qua loa khi người kia vẫn đang thao thao bất tuyệt kể về bạn mình

nó nghĩ mãi về người khách lạ xuất hiện một thoáng rồi bỏ đi…dõ dàng có gì đó không đúng ở đây

***—–***

“Hạnh phúc…

Không phải được xây dựng bằng nụ cười. …

….Mà…….

Nó được xây dựng bằng cả những giọt nước mắt. …..”

_ LeeHannie_

★…………★……………★………..★

ĐÃ XONG CHAP MỚI ^_^

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Phong nhăn mặt, kẻ nào dám phá hoại chuyện tốt của anh??? Đáng hận thật.-Tôi ra mở cửa!-Kệ nó… ai đó ngang ngược trả lờiKinh coong….kinh coong….Những tiếng chuông đáng ghét vẫn cứ vang mãi không rứt khiến nó sốt ruột-Dậy… ai đó bị nó đẩy mạnh xuống đất-A…anh đang là bệnh nhân đấy nhé… Ai đó uất ức nên tiếng-Tôi ra mở cửa. Nói đoạn có đứa bỏ ra ngoài mở cửa luôn để mặc ai kia đang phẫn uất than trách số phậnCạch ….-Phong! Sao giờ anh mới ra mở cửa anh không biết trời đang mưa à?Một cô gái lạ đứng trước mái hiên núi húi cầm túi lớn túi nhỏ…– Anh Phong sao anh không nói gì? Mau lại đây giúp em xách đồ…Thoát khỏi dòng suy nghĩ cô gái này là ai nó mới lên tiếng trả lời-Bạn ơi! Bạn tìm Phong à? Đợi chút tôi gọi cậu ấy cho…Thấy cô gái có vẻ ngạc nhiên nó cười trừ quay đầu lại gọi to…-Phong ơi Phong….Ai đó nghe tiếng gọi thì non ton chạy ra hóng hớt-gì thế?-Có em gái tìm này…Nó nóiAi đó gãi đầu . ( hannie :em biết anh sạch gầu vì clean man rồi không phải khoe :) )-Ai thế? Phong hỏi– Bạn cậu chứ bạn tôi à ? Làm sao tôi biết được! IQ của cậu có thật mang 3 chữ số không? Nó lừ mắtPhong ngó ra ngoài hiên nhìn cô gái đang đứng khuôn mặt thoáng ngạc nhiên-Thùy ..-Phong! Nhớ anh quáĐôi mắt màu đen ánh lên xúc động, những giọt nước mắt lăn dài trên má…tự nhiên ai đó trở thành người dư thừa…Trái tim đi chệch với quỹ đạo của nó, có cái gì đó dấy lên trong lòng mang theo một xúc cảm man mácMưa ngoài kia vẫn rơi…đều đều…lạnh ngăt…Phong bị ôm bất ngờ nên không thể tránh được anh vội vã đẩy nhẹ người Thùy, nhìn về phía ai đó…Khuôn mặt đó vẫn lạnh giá…. nhưng đọc trong đôi mắt kia anh thấy người anh yêu đang buồn….Cô buồn vì anh à? Ai đó tò mò, chắc chắn vì anh rồi….trong lòng vui không tả siết-Thùy . Giới thiệu với cậu đây là Vi, hôn phu của Phong. Ai đó vui vẻ nói-Vi , đây là Thùy. Bạn anhNó khẽ cúi đầu-Chào bạn…-Hôn phu á? Lúc ở nước ngoài em có nghe qua nhưng chưa tin lời mấy tập báo lá cải, giờ được nhìn tận mắt. Quả xinh đẹp hơn ngườiThùy nói. Đôi mắt đen láy sáng ngờiNó chăm chú nhìn người con gái này…ở Thùy có thứ gì đó rất lạ…-A…Thùy có mua rất nhiều đồ ăn hay chúng ta làm party mừng Thùy đi…Thùy ngỏ ý, nó không phản đối những có người lại không vui.-Hôm khác nhé! Hôm nay tớ có dự định khác rồi, Vi nhỉ?Phong choàng tay lên vai Vi vùi mặt vào hõm cổ trắng mịn của nó hít hà chút hương thơm-Bận à ? Vậy Thùy không làm phiền hai người nữaCô gái cười tươi vẫy tay chào rồi bỏ đi-Mình vào nhà đi! Ai đó ôm nó vào nhàMèo nhỏ bần thần …Ai đó lo lắng. ..-Vi….-……-Vi à????-……-VI…Nó giật mình…-Hả?-Em sao thế? Thùy dễ thương phải không? Cô ấy là thanh mai trúc mã của anh đấy…-Ừk….ai đó trả lời qua loa khi người kia vẫn đang thao thao bất tuyệt kể về bạn mìnhnó nghĩ mãi về người khách lạ xuất hiện một thoáng rồi bỏ đi…dõ dàng có gì đó không đúng ở đây***—–***“Hạnh phúc…Không phải được xây dựng bằng nụ cười. …….Mà…….Nó được xây dựng bằng cả những giọt nước mắt. …..”_ LeeHannie_★…………★……………★………..★Đà XONG CHAP MỚI ^_^

Chương 37: Vị khách bất ngờ …