Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 44: Chap 44:

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Khuya… có đứa vượt biên lấn đất sang x*m ph*m l*nh th* của đứa kiaNếu bạn nghĩ đó là Bạn Phong thì nhầm rồi nhé….Chị Vi nhà mình hơi bị bá đạo nhá.Bạn Phong đang trằn trọc thì có đứa chuyển mình vươn đôi tay ôm chặt lấy cổ anh , không chỉ vậy con mèo nhỏ không biết trời cao đất dày kia còn ngang nhiên gác chân lên bụng anh ngủ ngon lành. Đúng là coi anh như cái gối ôm mà…Nhưng mà anh thích à nha… :]Ai đó khẽ chỉnh lại tư thế ngủ cho mèo nhỏ để con bé gối đầu lên tay mình rồi vươn tay còn lại ôm con bé vào lòng, cảm nhận được hơi thở ấm áp đều đều của con bé anh thấy lòng yên bình vô cùngTừ cửa sổ ánh trăng chiếu vào khuôn mặt ngây ngô của mèo nhỏ… Phong si muội ngắm nhìn nó…ngắm nhìn người con gái suốt đời anh yêuTừ vầng trán cao tinh nghịch, hàng mi dài cong vút , chiếc mũi nhỏ xinh xinh đôi môi ngọt ngào thỉnh thoảng mím chặt nhìn ngồ ngộPhong vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ thơm ngát mùi hoa hồng bạch , hôn nên chán nó… hình như cái con người này của anh càng ngày càng không thể xa rời người con gái này mất rồi– Ngủ ngoan nhé!Sáng sớm hôm sauA…….aaaaaaaaaaaaaaaaaa……Xin đính chính đây không phải tiếng hét của bạn Vi nha….Hai bạn trẻ còn đang say giấc mộng thì bị tiếng hét nong móng nứt nền của bà chị rắc rối làm cho tỉnh giấc-Hai….Hai….hai…..Nó nhíu mày ngồi dậy dụi mắt cằn nhằn-Sáng sớm mà la lối om sòm gì vậy?-Hai… hai người? Ngủ chung một giường sao? Lam trừng mắt kinh ngạc– Chứ không thì nằm đâu?…Con bò dậy đi sáng rồi. Nó quay sang lay lay cái con người đang vùi đầu vào chăn còn hai tay vẫn còn vòng qua eo nó lười nhác không chịu dậy-Sớm mà , ngủ thêm một chút nữa thôi. Phong mè nheo– Nhanh lên, không nói nhiều. Tôi đập cho cậu một trận bây giờ-….Chị chuẩn bị bữa sáng rồi đấy em với Anh Phong xuống ăn luôn nhé-Ờ…Nó trả lời qua loa vì còn bận gỡ tay yêu nghiệt ra khỏi mình…Lam vội vã ra khỏi phòng, đôi tay siết chặt lại kìm nén cơn giận đang trực trào ra.“Con ả thối! Mày dám quyến rũ anh Phong của tao , tao nhất định băm vằm mày thành trăm mảnh”-Làm gì mà nhìn tôi như sinh vật lạ thế? Mặt tôi dính gì hả? Phong cau mày hỏi Lam khi thấy cô đang si ngốc ngắm mình-Không…. Không có mà!Lam vội xua tay, khuôn mặt ửng hồng nhưng rất tiếc trong mắt Trần Anh Phong cô không hề tồn tạiChuông cửa vang….-Chắc bạn Cậu đấy cái cô rơi xuống hồ ấy. Ra mở cửa đi. Nó vừa cắn một miếng Pizza vừa nói-Giận dai vừa phải thôi cô lương tại hạ khổ tâm lắm rồi.Phong bẹo má nó– Ai thế Vi?-Tôi tưởng mọi thông tin về Phong chị đều biết?Nó nhếch môi” con ranh! Mày chờ đấy dám xỏ xiên tao ”Lam cố nở nụ cười gượng– Làm gì có! chị đâu biết gì– thật không biết à? Thanh mai trúc mã của cậu ta ý? Cái cô gì nhỉ? ….à Thùy…đúng rồi. …. Nó vô tư nóiMặt Lam biến sắc gì chứ ? Hết con Vi lại đến nhỏ thanh mai trúc mã này trở về. Sao nó không chết luôn bên Úc đi…về làm gì nữa , chó chết thậtBỗng trong đầu Lam lóe nên 1 suy nghĩNhưng mà cũng tốt để hai con nhỏ này xử nhau, cô sẽ là ngư ông đặc lợi không cần tổn hao sức lực mà vẫn được xem trò vuiCó đứa cười…Nó đang nói chuyện điện thoại với Linh thì nghe thấy tiếng Phong gọi-Vi ơi! Thùy đến thăm em nàyPhong tươi cười đon đả theo sau là cô bé xinh xắn thùy mị nết naNó cười nhắn với Linh sẽ gọi lại sau rồi nhìn Thùy thân thiện-Chào bạn! Lại gặp nhau rồi nhỉ!– Em chào chị! …#############Hôm qua có chút vấn đề nên hnay mới đăng được cho m.n . Sorry vì để m.n đợi nhoa…

Khuya… có đứa vượt biên lấn đất sang x*m ph*m l*nh th* của đứa kia

Nếu bạn nghĩ đó là Bạn Phong thì nhầm rồi nhé….Chị Vi nhà mình hơi bị bá đạo nhá.

Bạn Phong đang trằn trọc thì có đứa chuyển mình vươn đôi tay ôm chặt lấy cổ anh , không chỉ vậy con mèo nhỏ không biết trời cao đất dày kia còn ngang nhiên gác chân lên bụng anh ngủ ngon lành. Đúng là coi anh như cái gối ôm mà…

Nhưng mà anh thích à nha… :]

Ai đó khẽ chỉnh lại tư thế ngủ cho mèo nhỏ để con bé gối đầu lên tay mình rồi vươn tay còn lại ôm con bé vào lòng, cảm nhận được hơi thở ấm áp đều đều của con bé anh thấy lòng yên bình vô cùng

Từ cửa sổ ánh trăng chiếu vào khuôn mặt ngây ngô của mèo nhỏ… Phong si muội ngắm nhìn nó…ngắm nhìn người con gái suốt đời anh yêu

Từ vầng trán cao tinh nghịch, hàng mi dài cong vút , chiếc mũi nhỏ xinh xinh đôi môi ngọt ngào thỉnh thoảng mím chặt nhìn ngồ ngộ

Phong vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ thơm ngát mùi hoa hồng bạch , hôn nên chán nó… hình như cái con người này của anh càng ngày càng không thể xa rời người con gái này mất rồi

– Ngủ ngoan nhé!

Sáng sớm hôm sau

A…….aaaaaaaaaaaaaaaaaa……

Xin đính chính đây không phải tiếng hét của bạn Vi nha….

Hai bạn trẻ còn đang say giấc mộng thì bị tiếng hét nong móng nứt nền của bà chị rắc rối làm cho tỉnh giấc

-Hai….Hai….hai…..

Nó nhíu mày ngồi dậy dụi mắt cằn nhằn

-Sáng sớm mà la lối om sòm gì vậy?

-Hai… hai người? Ngủ chung một giường sao? Lam trừng mắt kinh ngạc

– Chứ không thì nằm đâu?…Con bò dậy đi sáng rồi. Nó quay sang lay lay cái con người đang vùi đầu vào chăn còn hai tay vẫn còn vòng qua eo nó lười nhác không chịu dậy

-Sớm mà , ngủ thêm một chút nữa thôi. Phong mè nheo

– Nhanh lên, không nói nhiều. Tôi đập cho cậu một trận bây giờ

-….Chị chuẩn bị bữa sáng rồi đấy em với Anh Phong xuống ăn luôn nhé

-Ờ…

Nó trả lời qua loa vì còn bận gỡ tay yêu nghiệt ra khỏi mình…

Lam vội vã ra khỏi phòng, đôi tay siết chặt lại kìm nén cơn giận đang trực trào ra.

“Con ả thối! Mày dám quyến rũ anh Phong của tao , tao nhất định băm vằm mày thành trăm mảnh”

-Làm gì mà nhìn tôi như sinh vật lạ thế? Mặt tôi dính gì hả? Phong cau mày hỏi Lam khi thấy cô đang si ngốc ngắm mình

-Không…. Không có mà!

Lam vội xua tay, khuôn mặt ửng hồng nhưng rất tiếc trong mắt Trần Anh Phong cô không hề tồn tại

Chuông cửa vang….

-Chắc bạn Cậu đấy cái cô rơi xuống hồ ấy. Ra mở cửa đi. Nó vừa cắn một miếng Pizza vừa nói

-Giận dai vừa phải thôi cô lương tại hạ khổ tâm lắm rồi.

Phong bẹo má nó

– Ai thế Vi?

-Tôi tưởng mọi thông tin về Phong chị đều biết?

Nó nhếch môi

” con ranh! Mày chờ đấy dám xỏ xiên tao ”

Lam cố nở nụ cười gượng

– Làm gì có! chị đâu biết gì

– thật không biết à? Thanh mai trúc mã của cậu ta ý? Cái cô gì nhỉ? ….à Thùy…đúng rồi. …. Nó vô tư nói

Mặt Lam biến sắc gì chứ ? Hết con Vi lại đến nhỏ thanh mai trúc mã này trở về. Sao nó không chết luôn bên Úc đi…về làm gì nữa , chó chết thật

Bỗng trong đầu Lam lóe nên 1 suy nghĩ

Nhưng mà cũng tốt để hai con nhỏ này xử nhau, cô sẽ là ngư ông đặc lợi không cần tổn hao sức lực mà vẫn được xem trò vui

Có đứa cười…

Nó đang nói chuyện điện thoại với Linh thì nghe thấy tiếng Phong gọi

-Vi ơi! Thùy đến thăm em này

Phong tươi cười đon đả theo sau là cô bé xinh xắn thùy mị nết na

Nó cười nhắn với Linh sẽ gọi lại sau rồi nhìn Thùy thân thiện

-Chào bạn! Lại gặp nhau rồi nhỉ!

– Em chào chị! …

#############

Hôm qua có chút vấn đề nên hnay mới đăng được cho m.n . Sorry vì để m.n đợi nhoa…

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… Khuya… có đứa vượt biên lấn đất sang x*m ph*m l*nh th* của đứa kiaNếu bạn nghĩ đó là Bạn Phong thì nhầm rồi nhé….Chị Vi nhà mình hơi bị bá đạo nhá.Bạn Phong đang trằn trọc thì có đứa chuyển mình vươn đôi tay ôm chặt lấy cổ anh , không chỉ vậy con mèo nhỏ không biết trời cao đất dày kia còn ngang nhiên gác chân lên bụng anh ngủ ngon lành. Đúng là coi anh như cái gối ôm mà…Nhưng mà anh thích à nha… :]Ai đó khẽ chỉnh lại tư thế ngủ cho mèo nhỏ để con bé gối đầu lên tay mình rồi vươn tay còn lại ôm con bé vào lòng, cảm nhận được hơi thở ấm áp đều đều của con bé anh thấy lòng yên bình vô cùngTừ cửa sổ ánh trăng chiếu vào khuôn mặt ngây ngô của mèo nhỏ… Phong si muội ngắm nhìn nó…ngắm nhìn người con gái suốt đời anh yêuTừ vầng trán cao tinh nghịch, hàng mi dài cong vút , chiếc mũi nhỏ xinh xinh đôi môi ngọt ngào thỉnh thoảng mím chặt nhìn ngồ ngộPhong vuốt nhẹ mái tóc nâu đỏ thơm ngát mùi hoa hồng bạch , hôn nên chán nó… hình như cái con người này của anh càng ngày càng không thể xa rời người con gái này mất rồi– Ngủ ngoan nhé!Sáng sớm hôm sauA…….aaaaaaaaaaaaaaaaaa……Xin đính chính đây không phải tiếng hét của bạn Vi nha….Hai bạn trẻ còn đang say giấc mộng thì bị tiếng hét nong móng nứt nền của bà chị rắc rối làm cho tỉnh giấc-Hai….Hai….hai…..Nó nhíu mày ngồi dậy dụi mắt cằn nhằn-Sáng sớm mà la lối om sòm gì vậy?-Hai… hai người? Ngủ chung một giường sao? Lam trừng mắt kinh ngạc– Chứ không thì nằm đâu?…Con bò dậy đi sáng rồi. Nó quay sang lay lay cái con người đang vùi đầu vào chăn còn hai tay vẫn còn vòng qua eo nó lười nhác không chịu dậy-Sớm mà , ngủ thêm một chút nữa thôi. Phong mè nheo– Nhanh lên, không nói nhiều. Tôi đập cho cậu một trận bây giờ-….Chị chuẩn bị bữa sáng rồi đấy em với Anh Phong xuống ăn luôn nhé-Ờ…Nó trả lời qua loa vì còn bận gỡ tay yêu nghiệt ra khỏi mình…Lam vội vã ra khỏi phòng, đôi tay siết chặt lại kìm nén cơn giận đang trực trào ra.“Con ả thối! Mày dám quyến rũ anh Phong của tao , tao nhất định băm vằm mày thành trăm mảnh”-Làm gì mà nhìn tôi như sinh vật lạ thế? Mặt tôi dính gì hả? Phong cau mày hỏi Lam khi thấy cô đang si ngốc ngắm mình-Không…. Không có mà!Lam vội xua tay, khuôn mặt ửng hồng nhưng rất tiếc trong mắt Trần Anh Phong cô không hề tồn tạiChuông cửa vang….-Chắc bạn Cậu đấy cái cô rơi xuống hồ ấy. Ra mở cửa đi. Nó vừa cắn một miếng Pizza vừa nói-Giận dai vừa phải thôi cô lương tại hạ khổ tâm lắm rồi.Phong bẹo má nó– Ai thế Vi?-Tôi tưởng mọi thông tin về Phong chị đều biết?Nó nhếch môi” con ranh! Mày chờ đấy dám xỏ xiên tao ”Lam cố nở nụ cười gượng– Làm gì có! chị đâu biết gì– thật không biết à? Thanh mai trúc mã của cậu ta ý? Cái cô gì nhỉ? ….à Thùy…đúng rồi. …. Nó vô tư nóiMặt Lam biến sắc gì chứ ? Hết con Vi lại đến nhỏ thanh mai trúc mã này trở về. Sao nó không chết luôn bên Úc đi…về làm gì nữa , chó chết thậtBỗng trong đầu Lam lóe nên 1 suy nghĩNhưng mà cũng tốt để hai con nhỏ này xử nhau, cô sẽ là ngư ông đặc lợi không cần tổn hao sức lực mà vẫn được xem trò vuiCó đứa cười…Nó đang nói chuyện điện thoại với Linh thì nghe thấy tiếng Phong gọi-Vi ơi! Thùy đến thăm em nàyPhong tươi cười đon đả theo sau là cô bé xinh xắn thùy mị nết naNó cười nhắn với Linh sẽ gọi lại sau rồi nhìn Thùy thân thiện-Chào bạn! Lại gặp nhau rồi nhỉ!– Em chào chị! …#############Hôm qua có chút vấn đề nên hnay mới đăng được cho m.n . Sorry vì để m.n đợi nhoa…

Chương 44: Chap 44: