Tác giả:

8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại…

Chương 51: Lo lắng…

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… -Khỉ thật thằng chó này bám dai như đỉa…Một trong 3 tên bắt cóc nhổ toẹt nước bọt ra ngoài cửa xe rồi bẻ tay lái rẽ vào quốc lộPhong tăng ga đuổi theo….Mèo nhỏ ở đó…trái tim anh ở đó….và cô đang gặp nguy hiểm.Chợt….Một bà cụ băng qua đường….Phong vội bẻ tay lái theo phản xạ để tránh bà cụ chiếc Limo đâm sầm vào đống thùng catton chất đống bên đường…Nó hốt hoảng nhìn lại ruột gan rối bời, hai tay nó bấu chặt vào nhau.Người đó có sao không????*********Phong đấm mạnh vào vô lăng…. trái tim nghẹn lại…Anh để mất dấu bọn bắt cóc rồiPhương vội gọi cho Thiên rồi cùng Tuấn Anh, Linh và Hiếu huy động lực lượng tìm kiếm nóTận dụng triệt để sức mạnh và quyền lực của cả hai bên mong sao tim thấy nó sớm nhất….-Dù phải lật từng viên gạch của cái đất nước này nên cũng phải tìm bằng được người về . Phong ra lệnh, giọng nói anh dục ngầu và sặc mùi nguy hiểm-Rõ thưa thiếu chủ.Đám thuộc hạ nhanh chóng đi tìm người.Trần Anh Phong vốn không đơn giản là cậu ấm của Trần gia mà còn là kẻ đứng đầu của” Thiên Vương Hội”- thống trị thế giới bóng tốiDám bắt người của anh, anh sẽ cho kẻ đó biết thế nào là cái chết….*********Ở một góc khuất đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mỉm cườiTrò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà….*****************Nó bị ném vào một căn nhà kho cũ-Cô em nên ngoan ngoãn, bọn anh không muốn làm tổn hại người đẹp đâu. Ha haNó nhướng mày, thái độ rất bình tĩnh cất tiếng đàm thoại với kẻ bắt cóc-Cho ta gặp kẻ thuê các người bắt ta-Mạnh miệng gớm, khỏi sốt ruột đến ngay thôi. Một tên nói, chúng kéo nhau ra ngoại canh . Nó thở hắt ra, vội vã nhìn xung quanh cố gắng tìm đường trốnVài phút sau nó nghe có tiếng bước chân… ngờ ngợ đoán ra là ai . Kẻ này chắc chắn không xa lạCánh của bằng sắt hoen gỉ dần mở ra một cách nặng nềHình dáng người đàn ông hiện ra trước mặt nó rõ mồn một-Chào con, Hải Vi– Đúng là ông thật. …hạ lưu bỉ ổi….đồ tiểu nhân vô liêm xỉ-Mắng hay lắm, cứ già mồm đi để xem nát nữa mày còn cứng mồm được nữa không-Ông quả thật không còn nhân tính nữa rồi.-Cứ việc kinh thường tao, mày nên nhớ dù thế nào mày cũng là con gái tao.-Đó là điều tôi ghê tởm nhấy đời mìnhNó nói, phải…. điều nó ghét nhất là có chung dòng máu với Hoàng Hạo Minh…là con gái của kẻ bất nhân bất nghĩa như ông ta……..……..-Ký vào đây tao cho mày toàn thâyNó kinh bỉ nhìn ông MinhMuốn nó nhượng lại quyền lực trong gia tộc ư? Ảo tưởng quyền lực à?-Đằng nào chả chết, tại sao phải giao tài sản ,quyền lực của tôi cho ông? Tôi với ông thân lắm sao?Bốp….-Ranh con vậy tao cho mày toại nguyệnMột họng súng chĩa về phía nó, đôi mắt tím không chút sợ hãi như đang thách thức người đối diện-Ba…..-Lam. Sao con ở đây? Ông Minh ngạc nhiên-Không quan trọng, ba à để nó chết dễ dàng như vậy thì không được đâu…-Theo con?Lam xô ngã nó rồi giật ngược tóc nó-Tao muốn xem, khi mày bị hủy hoại đời con gái mày còn ai yêu mày khôngẢ ra hiệu cho mấy tên bắt cóc vào-Ti tiện!Nó tức giận và cả…..lo sợNhư đọc được điều đó Nhã Lam cười vang rồi quang vào mặt no cái nhìn thương hại– Thưởng nó cho tụi bay, dùng xong nhớ dọn sạch– Tốt nhất là quăng xác nó ra biểnÔng Minh nóiĐó là cái giá phải trả khi chống lại ông. …-Cám ơn cô chủ và ông chủMấy tên bắt cóc hí hửng đê tiện…********2 tiếng kể từ khi nó bị đưa đi Phong chưa có tin tức gì…Là anh vô dụng … là anh ngu….là anh bất cẩn nên mèo nhỏ bị bắt đi….Anh phải làm sao phải làm sao bây giờ. …Đôi tay anh siết chặt hằn nên cả gân xanh…Vi….em ở đâu?????Đừng sợ anh sẽ đến…..

-Khỉ thật thằng chó này bám dai như đỉa…

Một trong 3 tên bắt cóc nhổ toẹt nước bọt ra ngoài cửa xe rồi bẻ tay lái rẽ vào quốc lộ

Phong tăng ga đuổi theo….

Mèo nhỏ ở đó…trái tim anh ở đó….

và cô đang gặp nguy hiểm.

Chợt….

Một bà cụ băng qua đường….

Phong vội bẻ tay lái theo phản xạ để tránh bà cụ chiếc Limo đâm sầm vào đống thùng catton chất đống bên đường…

Nó hốt hoảng nhìn lại ruột gan rối bời, hai tay nó bấu chặt vào nhau.

Người đó có sao không????

*********

Phong đấm mạnh vào vô lăng…. trái tim nghẹn lại…

Anh để mất dấu bọn bắt cóc rồi

Phương vội gọi cho Thiên rồi cùng Tuấn Anh, Linh và Hiếu huy động lực lượng tìm kiếm nó

Tận dụng triệt để sức mạnh và quyền lực của cả hai bên mong sao tim thấy nó sớm nhất

….

-Dù phải lật từng viên gạch của cái đất nước này nên cũng phải tìm bằng được người về . Phong ra lệnh, giọng nói anh dục ngầu và sặc mùi nguy hiểm

-Rõ thưa thiếu chủ.

Đám thuộc hạ nhanh chóng đi tìm người.

Trần Anh Phong vốn không đơn giản là cậu ấm của Trần gia mà còn là kẻ đứng đầu của” Thiên Vương Hội”- thống trị thế giới bóng tối

Dám bắt người của anh, anh sẽ cho kẻ đó biết thế nào là cái chết….

*********

Ở một góc khuất đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mỉm cười

Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà….

*****************

Nó bị ném vào một căn nhà kho cũ

-Cô em nên ngoan ngoãn, bọn anh không muốn làm tổn hại người đẹp đâu. Ha ha

Nó nhướng mày, thái độ rất bình tĩnh cất tiếng đàm thoại với kẻ bắt cóc

-Cho ta gặp kẻ thuê các người bắt ta

-Mạnh miệng gớm, khỏi sốt ruột đến ngay thôi. Một tên nói, chúng kéo nhau ra ngoại canh . Nó thở hắt ra, vội vã nhìn xung quanh cố gắng tìm đường trốn

Vài phút sau nó nghe có tiếng bước chân… ngờ ngợ đoán ra là ai . Kẻ này chắc chắn không xa lạ

Cánh của bằng sắt hoen gỉ dần mở ra một cách nặng nề

Hình dáng người đàn ông hiện ra trước mặt nó rõ mồn một

-Chào con, Hải Vi

– Đúng là ông thật. …hạ lưu bỉ ổi….đồ tiểu nhân vô liêm xỉ

-Mắng hay lắm, cứ già mồm đi để xem nát nữa mày còn cứng mồm được nữa không

-Ông quả thật không còn nhân tính nữa rồi.

-Cứ việc kinh thường tao, mày nên nhớ dù thế nào mày cũng là con gái tao.

-Đó là điều tôi ghê tởm nhấy đời mình

Nó nói, phải…. điều nó ghét nhất là có chung dòng máu với Hoàng Hạo Minh…là con gái của kẻ bất nhân bất nghĩa như ông ta

……..

……..

-Ký vào đây tao cho mày toàn thây

Nó kinh bỉ nhìn ông Minh

Muốn nó nhượng lại quyền lực trong gia tộc ư? Ảo tưởng quyền lực à?

-Đằng nào chả chết, tại sao phải giao tài sản ,quyền lực của tôi cho ông? Tôi với ông thân lắm sao?

Bốp….

-Ranh con vậy tao cho mày toại nguyện

Một họng súng chĩa về phía nó, đôi mắt tím không chút sợ hãi như đang thách thức người đối diện

-Ba…..

-Lam. Sao con ở đây? Ông Minh ngạc nhiên

-Không quan trọng, ba à để nó chết dễ dàng như vậy thì không được đâu…

-Theo con?

Lam xô ngã nó rồi giật ngược tóc nó

-Tao muốn xem, khi mày bị hủy hoại đời con gái mày còn ai yêu mày không

Ả ra hiệu cho mấy tên bắt cóc vào

-Ti tiện!

Nó tức giận và cả…..lo sợ

Như đọc được điều đó Nhã Lam cười vang rồi quang vào mặt no cái nhìn thương hại

– Thưởng nó cho tụi bay, dùng xong nhớ dọn sạch

– Tốt nhất là quăng xác nó ra biển

Ông Minh nói

Đó là cái giá phải trả khi chống lại ông. …

-Cám ơn cô chủ và ông chủ

Mấy tên bắt cóc hí hửng đê tiện…

********

2 tiếng kể từ khi nó bị đưa đi Phong chưa có tin tức gì…

Là anh vô dụng … là anh ngu….là anh bất cẩn nên mèo nhỏ bị bắt đi….

Anh phải làm sao phải làm sao bây giờ. …

Đôi tay anh siết chặt hằn nên cả gân xanh…

Vi….em ở đâu?????

Đừng sợ anh sẽ đến…..

Nhóc, Anh Thua RồiTác giả: LeeHannie8h chuyến bay từ Pháp về Việt Nam vừa đáp. Một đứa con gái chừng 16-17 tuổi vai khoác balo tay kéo vali đi thẳng ra đại sảnh của sân bay. Mái tóc màu nâu đỏ dài tới thắt lưng buông xõa tự nhiên, nó đội mũ lưỡi trai kéo sâu che gần hết khuôn mặt – Chào mừng bé trở về! Một người con trai mỉm cười dang tay ôm nó vào lòng – Cám ơn vì đã tới đón bé. Nó ôm siết lấy người con trai thì thầm.Anh buông nó ra vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu đỏ…. 4 năm rồi em gái yêu của anh lớn nhanh quá , mới hồi nào con bé còn lẫm chẫm chạy theo anh mà giờ đã là 1 thiếu nữ xinh đẹp biết nhường nào – Chúng ta về thôi. Người con trai nói, giọng anh dịu dàng ân cần, đôi mắt cương nghị hàng ngày bỗng trở nên hiền lành ấm áp lạ lì Nó lắc đầu -Anh hai cứ đi trước đi bé sẽ về sau. Bé phải đi thăm con Linh, thằng Hiếu, cả Tuấn Anh nữa mới lại về cũng phải hỏi thăm Phong đẹp trai chứ. Nó vừa nói vừa lắc tay anh năn nỉ. -Được rồi. Nhưng bé nhớ phải về sớm nghe chưa? -Vâng vâng …bé nhất định về sớm không để anh trai đại… -Khỉ thật thằng chó này bám dai như đỉa…Một trong 3 tên bắt cóc nhổ toẹt nước bọt ra ngoài cửa xe rồi bẻ tay lái rẽ vào quốc lộPhong tăng ga đuổi theo….Mèo nhỏ ở đó…trái tim anh ở đó….và cô đang gặp nguy hiểm.Chợt….Một bà cụ băng qua đường….Phong vội bẻ tay lái theo phản xạ để tránh bà cụ chiếc Limo đâm sầm vào đống thùng catton chất đống bên đường…Nó hốt hoảng nhìn lại ruột gan rối bời, hai tay nó bấu chặt vào nhau.Người đó có sao không????*********Phong đấm mạnh vào vô lăng…. trái tim nghẹn lại…Anh để mất dấu bọn bắt cóc rồiPhương vội gọi cho Thiên rồi cùng Tuấn Anh, Linh và Hiếu huy động lực lượng tìm kiếm nóTận dụng triệt để sức mạnh và quyền lực của cả hai bên mong sao tim thấy nó sớm nhất….-Dù phải lật từng viên gạch của cái đất nước này nên cũng phải tìm bằng được người về . Phong ra lệnh, giọng nói anh dục ngầu và sặc mùi nguy hiểm-Rõ thưa thiếu chủ.Đám thuộc hạ nhanh chóng đi tìm người.Trần Anh Phong vốn không đơn giản là cậu ấm của Trần gia mà còn là kẻ đứng đầu của” Thiên Vương Hội”- thống trị thế giới bóng tốiDám bắt người của anh, anh sẽ cho kẻ đó biết thế nào là cái chết….*********Ở một góc khuất đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ khẽ mỉm cườiTrò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà….*****************Nó bị ném vào một căn nhà kho cũ-Cô em nên ngoan ngoãn, bọn anh không muốn làm tổn hại người đẹp đâu. Ha haNó nhướng mày, thái độ rất bình tĩnh cất tiếng đàm thoại với kẻ bắt cóc-Cho ta gặp kẻ thuê các người bắt ta-Mạnh miệng gớm, khỏi sốt ruột đến ngay thôi. Một tên nói, chúng kéo nhau ra ngoại canh . Nó thở hắt ra, vội vã nhìn xung quanh cố gắng tìm đường trốnVài phút sau nó nghe có tiếng bước chân… ngờ ngợ đoán ra là ai . Kẻ này chắc chắn không xa lạCánh của bằng sắt hoen gỉ dần mở ra một cách nặng nềHình dáng người đàn ông hiện ra trước mặt nó rõ mồn một-Chào con, Hải Vi– Đúng là ông thật. …hạ lưu bỉ ổi….đồ tiểu nhân vô liêm xỉ-Mắng hay lắm, cứ già mồm đi để xem nát nữa mày còn cứng mồm được nữa không-Ông quả thật không còn nhân tính nữa rồi.-Cứ việc kinh thường tao, mày nên nhớ dù thế nào mày cũng là con gái tao.-Đó là điều tôi ghê tởm nhấy đời mìnhNó nói, phải…. điều nó ghét nhất là có chung dòng máu với Hoàng Hạo Minh…là con gái của kẻ bất nhân bất nghĩa như ông ta……..……..-Ký vào đây tao cho mày toàn thâyNó kinh bỉ nhìn ông MinhMuốn nó nhượng lại quyền lực trong gia tộc ư? Ảo tưởng quyền lực à?-Đằng nào chả chết, tại sao phải giao tài sản ,quyền lực của tôi cho ông? Tôi với ông thân lắm sao?Bốp….-Ranh con vậy tao cho mày toại nguyệnMột họng súng chĩa về phía nó, đôi mắt tím không chút sợ hãi như đang thách thức người đối diện-Ba…..-Lam. Sao con ở đây? Ông Minh ngạc nhiên-Không quan trọng, ba à để nó chết dễ dàng như vậy thì không được đâu…-Theo con?Lam xô ngã nó rồi giật ngược tóc nó-Tao muốn xem, khi mày bị hủy hoại đời con gái mày còn ai yêu mày khôngẢ ra hiệu cho mấy tên bắt cóc vào-Ti tiện!Nó tức giận và cả…..lo sợNhư đọc được điều đó Nhã Lam cười vang rồi quang vào mặt no cái nhìn thương hại– Thưởng nó cho tụi bay, dùng xong nhớ dọn sạch– Tốt nhất là quăng xác nó ra biểnÔng Minh nóiĐó là cái giá phải trả khi chống lại ông. …-Cám ơn cô chủ và ông chủMấy tên bắt cóc hí hửng đê tiện…********2 tiếng kể từ khi nó bị đưa đi Phong chưa có tin tức gì…Là anh vô dụng … là anh ngu….là anh bất cẩn nên mèo nhỏ bị bắt đi….Anh phải làm sao phải làm sao bây giờ. …Đôi tay anh siết chặt hằn nên cả gân xanh…Vi….em ở đâu?????Đừng sợ anh sẽ đến…..

Chương 51: Lo lắng…