Tác giả:

Những tội ác hoàn hảo Casanova Boca Raton, Florida, tháng 6 năm 1975 Đã ba tuần nay, gã sát nhân trẻ tuổi sống trong những bức tường của ngôi nhà ven biển rộng khác thường với 15 phòng cả thảy. Mặc cho tiếng sóng Đại Tây Dương vỗ ì ầm bên ngoài, hắn chẳng thèm đoái hoài đến việc ngắm biển cũng như bãi biển riêng với bờ cát trắng xoá trải dài gần trăm mét. Có quá nhiều thứ để khám phá, để tìm hiểu, để thực hiện từ nơi ẩn náu trong ngôi nhà được trang hoàng rực rỡ theo phong cách Địa Trung Hải tại Boca. Mấy ngày nay, hắn cứ kích động không yên. Bốn người sống trong ngôi nhà bề thế này gồm có vợ chồng Michael, Hannah Pierce và hai cô con gái. Tên sát nhân đã theo dõi gia đình này theo cách kín đáo nhất, vào những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. Hắn thích thú mọi chi tiết nhỏ nhặt của gia đình Pierce, đặc biệt là bộ sưu tập vỏ sò hết sức tinh tế của Hannah và hạm đội thuyền buồm bằng gỗ tếch khá ngộ nghĩnh treo trên trần một căn phòng khách. Hắn ngắm nhìn cô con gái lớn Coty cả ngày lẫn…

Chương 17

Nụ Hôn Của CasanovaTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNhững tội ác hoàn hảo Casanova Boca Raton, Florida, tháng 6 năm 1975 Đã ba tuần nay, gã sát nhân trẻ tuổi sống trong những bức tường của ngôi nhà ven biển rộng khác thường với 15 phòng cả thảy. Mặc cho tiếng sóng Đại Tây Dương vỗ ì ầm bên ngoài, hắn chẳng thèm đoái hoài đến việc ngắm biển cũng như bãi biển riêng với bờ cát trắng xoá trải dài gần trăm mét. Có quá nhiều thứ để khám phá, để tìm hiểu, để thực hiện từ nơi ẩn náu trong ngôi nhà được trang hoàng rực rỡ theo phong cách Địa Trung Hải tại Boca. Mấy ngày nay, hắn cứ kích động không yên. Bốn người sống trong ngôi nhà bề thế này gồm có vợ chồng Michael, Hannah Pierce và hai cô con gái. Tên sát nhân đã theo dõi gia đình này theo cách kín đáo nhất, vào những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. Hắn thích thú mọi chi tiết nhỏ nhặt của gia đình Pierce, đặc biệt là bộ sưu tập vỏ sò hết sức tinh tế của Hannah và hạm đội thuyền buồm bằng gỗ tếch khá ngộ nghĩnh treo trên trần một căn phòng khách. Hắn ngắm nhìn cô con gái lớn Coty cả ngày lẫn… Không! Kate nghĩ. Đây là nhà của tôi. Cô suýt hét lên, nhưng không muốn tạo ra tiếng động.Có ai đó trong căn hộ!Cô vẫn còn ngái ngủ, nhưng gần như chắc chắn về tiếng động xâm nhập khiến cô tỉnh dậy. Mạch đạp liên hồi, cổ họng như bị bóp nghẹt. Ôi Chúa, không.Cô nằm im thin thít, co quắp gần đầu giường. Thêm vài giây phút hồi hộp từ từ trôi qua, dài như cả thế kỷ. Không một tiếng động. Không một tiếng thở. Ánh trăng mờ ảo xiên xiên qua khung cửa sổ, tạo ra những cái bóng quái đản trong phòng ngủ.Cô lắng nghe ngôi nhà, tập trung cao độ lắng nghe từng tiếng cót két cọt kẹt của ngôi nhà cũ.Lúc này thì cô không nghe thấy gì khác thường. Nhưng rõ ràng là cô đã nghe thấy trước đó. Những vụ giết người và tin tức về các vụ bắt cóc gần đây tại khu Tam giác Nghiên cứu khiến cô kinh hãi. Đừng hoảng sợ, cô nghĩ. Đừng cường điệu.Cô từ từ ngồi dậy trên giường mà lắng nghe. Có lẽ cửa sổ đã bị gió thổi tung ra. Tốt hơn hết là cô nên ra khỏi giường kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào.Lần đầu tiên trong bốn tháng nay, cô thực sự nhớ Peter McGrath. Peter có thể không giúp được gì, nhưng cô sẽ cảm thấy an toàn hơn. Ngay cả khi hai người đã chia tay.Không phải là cô quá sợ hãi hoặc dễ bị tấn công, cô có thể tự bảo vệ mình trước hầu hết đàn ông. Cô có thể chiến đấu đến cùng. Peter thường nói rằng anh ta “thương” cho người đàn ông nào chọc giận cô, và đúng là anh ta nghĩ vậy. Anh ta hơi e ngại cô về mặt thể chất. Có lẽ các đòn thế trong bộ môn karate cũng là một lý do. Đó là sự thật.Kate khẽ khàng rời khỏi giường. Không một tiếng động. Cô thấy nền nhà nhám lạnh dưới đôi chân trần của mình. Nó khiến cô tỉnh táo hẳn, và chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu.Oạp!Một bàn tay đeo găng chụp mạnh vào miệng và mũi cô, và cô nghe thấy tiếng sụn mũi kêu răng rắc.Sau đó, một cơ thể đàn ông to lớn và rất khỏe mạnh tấn công cô. Hắn dồn hết trọng lượng dúi cô xuống sàn nhà lạnh cứng mà ghì chặt.Một vận động viên. Não cô không ngừng phân tích từng mẩu thông tin. Cô cố gắng gạt mọi thứ trong đầu đi và tập trung hết sức.Rất khỏe. Điêu luyện!Hắn khiến cô ngạt thở. Hắn biết chính xác những gì hắn đang làm. Điêu luyện!Cô nhận ra cái mà hắn đang đeo không phải găng tay. Đó là một miếng vải. Dày nặng vì ẩm ướt. Nó làm cô nghẹt thở.Hắn sử dụng chất gây mê phải không? Không, nó không mùi. Có thể là ête? Halothane? Hắn lấy loại thuốc gây mê này ở đâu?Đầu óc Kate trở nên mơ màng dần, và cô lo sợ mình sẽ không còn tỉnh táo được nữa. Cô phải đẩy hắn ra khỏi người cô.Lấy chân làm trụ, cô xoay mạnh người sang bên trái và dùng toàn bộ sức lực vùng ra khỏi kẻ tấn công mình, hướng về phía bức tường trong phòng ngủ lờ nhờ, mờ ảo. Cô bỗng thoát khỏi hắn, tự do.“Không hay đâu, Kate,” một giọng nói vang lên trong đêm tối.Hắn biết tên cô!

Không! Kate nghĩ. Đây là nhà của tôi. Cô suýt hét lên, nhưng không muốn tạo ra tiếng động.

Có ai đó trong căn hộ!

Cô vẫn còn ngái ngủ, nhưng gần như chắc chắn về tiếng động xâm nhập khiến cô tỉnh dậy. Mạch đạp liên hồi, cổ họng như bị bóp nghẹt. Ôi Chúa, không.

Cô nằm im thin thít, co quắp gần đầu giường. Thêm vài giây phút hồi hộp từ từ trôi qua, dài như cả thế kỷ. Không một tiếng động. Không một tiếng thở. Ánh trăng mờ ảo xiên xiên qua khung cửa sổ, tạo ra những cái bóng quái đản trong phòng ngủ.

Cô lắng nghe ngôi nhà, tập trung cao độ lắng nghe từng tiếng cót két cọt kẹt của ngôi nhà cũ.

Lúc này thì cô không nghe thấy gì khác thường. Nhưng rõ ràng là cô đã nghe thấy trước đó. Những vụ giết người và tin tức về các vụ bắt cóc gần đây tại khu Tam giác Nghiên cứu khiến cô kinh hãi. Đừng hoảng sợ, cô nghĩ. Đừng cường điệu.

Cô từ từ ngồi dậy trên giường mà lắng nghe. Có lẽ cửa sổ đã bị gió thổi tung ra. Tốt hơn hết là cô nên ra khỏi giường kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào.

Lần đầu tiên trong bốn tháng nay, cô thực sự nhớ Peter McGrath. Peter có thể không giúp được gì, nhưng cô sẽ cảm thấy an toàn hơn. Ngay cả khi hai người đã chia tay.

Không phải là cô quá sợ hãi hoặc dễ bị tấn công, cô có thể tự bảo vệ mình trước hầu hết đàn ông. Cô có thể chiến đấu đến cùng. Peter thường nói rằng anh ta “thương” cho người đàn ông nào chọc giận cô, và đúng là anh ta nghĩ vậy. Anh ta hơi e ngại cô về mặt thể chất. Có lẽ các đòn thế trong bộ môn karate cũng là một lý do. Đó là sự thật.

Kate khẽ khàng rời khỏi giường. Không một tiếng động. Cô thấy nền nhà nhám lạnh dưới đôi chân trần của mình. Nó khiến cô tỉnh táo hẳn, và chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Oạp!

Một bàn tay đeo găng chụp mạnh vào miệng và mũi cô, và cô nghe thấy tiếng sụn mũi kêu răng rắc.

Sau đó, một cơ thể đàn ông to lớn và rất khỏe mạnh tấn công cô. Hắn dồn hết trọng lượng dúi cô xuống sàn nhà lạnh cứng mà ghì chặt.

Một vận động viên. Não cô không ngừng phân tích từng mẩu thông tin. Cô cố gắng gạt mọi thứ trong đầu đi và tập trung hết sức.

Rất khỏe. Điêu luyện!

Hắn khiến cô ngạt thở. Hắn biết chính xác những gì hắn đang làm. Điêu luyện!

Cô nhận ra cái mà hắn đang đeo không phải găng tay. Đó là một miếng vải. Dày nặng vì ẩm ướt. Nó làm cô nghẹt thở.

Hắn sử dụng chất gây mê phải không? Không, nó không mùi. Có thể là ête? Halothane? Hắn lấy loại thuốc gây mê này ở đâu?

Đầu óc Kate trở nên mơ màng dần, và cô lo sợ mình sẽ không còn tỉnh táo được nữa. Cô phải đẩy hắn ra khỏi người cô.

Lấy chân làm trụ, cô xoay mạnh người sang bên trái và dùng toàn bộ sức lực vùng ra khỏi kẻ tấn công mình, hướng về phía bức tường trong phòng ngủ lờ nhờ, mờ ảo. Cô bỗng thoát khỏi hắn, tự do.

“Không hay đâu, Kate,” một giọng nói vang lên trong đêm tối.

Hắn biết tên cô!

Nụ Hôn Của CasanovaTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámNhững tội ác hoàn hảo Casanova Boca Raton, Florida, tháng 6 năm 1975 Đã ba tuần nay, gã sát nhân trẻ tuổi sống trong những bức tường của ngôi nhà ven biển rộng khác thường với 15 phòng cả thảy. Mặc cho tiếng sóng Đại Tây Dương vỗ ì ầm bên ngoài, hắn chẳng thèm đoái hoài đến việc ngắm biển cũng như bãi biển riêng với bờ cát trắng xoá trải dài gần trăm mét. Có quá nhiều thứ để khám phá, để tìm hiểu, để thực hiện từ nơi ẩn náu trong ngôi nhà được trang hoàng rực rỡ theo phong cách Địa Trung Hải tại Boca. Mấy ngày nay, hắn cứ kích động không yên. Bốn người sống trong ngôi nhà bề thế này gồm có vợ chồng Michael, Hannah Pierce và hai cô con gái. Tên sát nhân đã theo dõi gia đình này theo cách kín đáo nhất, vào những khoảnh khắc riêng tư nhất của họ. Hắn thích thú mọi chi tiết nhỏ nhặt của gia đình Pierce, đặc biệt là bộ sưu tập vỏ sò hết sức tinh tế của Hannah và hạm đội thuyền buồm bằng gỗ tếch khá ngộ nghĩnh treo trên trần một căn phòng khách. Hắn ngắm nhìn cô con gái lớn Coty cả ngày lẫn… Không! Kate nghĩ. Đây là nhà của tôi. Cô suýt hét lên, nhưng không muốn tạo ra tiếng động.Có ai đó trong căn hộ!Cô vẫn còn ngái ngủ, nhưng gần như chắc chắn về tiếng động xâm nhập khiến cô tỉnh dậy. Mạch đạp liên hồi, cổ họng như bị bóp nghẹt. Ôi Chúa, không.Cô nằm im thin thít, co quắp gần đầu giường. Thêm vài giây phút hồi hộp từ từ trôi qua, dài như cả thế kỷ. Không một tiếng động. Không một tiếng thở. Ánh trăng mờ ảo xiên xiên qua khung cửa sổ, tạo ra những cái bóng quái đản trong phòng ngủ.Cô lắng nghe ngôi nhà, tập trung cao độ lắng nghe từng tiếng cót két cọt kẹt của ngôi nhà cũ.Lúc này thì cô không nghe thấy gì khác thường. Nhưng rõ ràng là cô đã nghe thấy trước đó. Những vụ giết người và tin tức về các vụ bắt cóc gần đây tại khu Tam giác Nghiên cứu khiến cô kinh hãi. Đừng hoảng sợ, cô nghĩ. Đừng cường điệu.Cô từ từ ngồi dậy trên giường mà lắng nghe. Có lẽ cửa sổ đã bị gió thổi tung ra. Tốt hơn hết là cô nên ra khỏi giường kiểm tra cửa sổ và cửa ra vào.Lần đầu tiên trong bốn tháng nay, cô thực sự nhớ Peter McGrath. Peter có thể không giúp được gì, nhưng cô sẽ cảm thấy an toàn hơn. Ngay cả khi hai người đã chia tay.Không phải là cô quá sợ hãi hoặc dễ bị tấn công, cô có thể tự bảo vệ mình trước hầu hết đàn ông. Cô có thể chiến đấu đến cùng. Peter thường nói rằng anh ta “thương” cho người đàn ông nào chọc giận cô, và đúng là anh ta nghĩ vậy. Anh ta hơi e ngại cô về mặt thể chất. Có lẽ các đòn thế trong bộ môn karate cũng là một lý do. Đó là sự thật.Kate khẽ khàng rời khỏi giường. Không một tiếng động. Cô thấy nền nhà nhám lạnh dưới đôi chân trần của mình. Nó khiến cô tỉnh táo hẳn, và chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu.Oạp!Một bàn tay đeo găng chụp mạnh vào miệng và mũi cô, và cô nghe thấy tiếng sụn mũi kêu răng rắc.Sau đó, một cơ thể đàn ông to lớn và rất khỏe mạnh tấn công cô. Hắn dồn hết trọng lượng dúi cô xuống sàn nhà lạnh cứng mà ghì chặt.Một vận động viên. Não cô không ngừng phân tích từng mẩu thông tin. Cô cố gắng gạt mọi thứ trong đầu đi và tập trung hết sức.Rất khỏe. Điêu luyện!Hắn khiến cô ngạt thở. Hắn biết chính xác những gì hắn đang làm. Điêu luyện!Cô nhận ra cái mà hắn đang đeo không phải găng tay. Đó là một miếng vải. Dày nặng vì ẩm ướt. Nó làm cô nghẹt thở.Hắn sử dụng chất gây mê phải không? Không, nó không mùi. Có thể là ête? Halothane? Hắn lấy loại thuốc gây mê này ở đâu?Đầu óc Kate trở nên mơ màng dần, và cô lo sợ mình sẽ không còn tỉnh táo được nữa. Cô phải đẩy hắn ra khỏi người cô.Lấy chân làm trụ, cô xoay mạnh người sang bên trái và dùng toàn bộ sức lực vùng ra khỏi kẻ tấn công mình, hướng về phía bức tường trong phòng ngủ lờ nhờ, mờ ảo. Cô bỗng thoát khỏi hắn, tự do.“Không hay đâu, Kate,” một giọng nói vang lên trong đêm tối.Hắn biết tên cô!

Chương 17