Tác giả:

Đó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,…

Chương 23

Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Khi Rebecca Passeneau ngắm mình trong chiếc áo cưới lộng lẫy, cô biết rằng cô không còn là cô bé của mẹ mình nữa. Con là cục cưng của mẹ. Cô đã nghe những lời yêu thương như thế từ những ngày cô mới chào đời.Với ba người anh trai lớn hơn, thì không quá khó để tưởng tượng tại sao mẹ cô luôn muốn có một cô con gái. Bố cô cũng vậy, nhưng nhiều năm trôi qua, họ nhận ra rằng thời gian của họ đã hết. Người con trai lớn nhất – Ben, một kẻ liều mạng đã bị giết trước khi cô ra đời. Bố mẹ cô đã hết hy vọng. Họ thậm chí không hề nghĩ tới việc có thêm con. Rồi, thật kỳ diệu, Becky đã ra đời.- Con gái của tôi – Cô nghe thấy mẹ mình thốt lên từ phía sau.- Ôi mẹ – Becky thở dài nhưng cô cũng mỉm cười.Cô tiếp tục ngắm nhìn mình. Cô thật xinh đẹp trong chiếc váy dài màu trắng không dây vai của mình, cô sáng bừng lên giống như những thứ đẹp đẽ và đáng yêu nhất trên thế giới. Micheal sẽ rất hạnh phúc. Với tất cả sự sắp xếp – khách sạn ở Napa, hoa, thay đổi áo cưới phút cuối cùng, cô đã nghĩ rằng ngày này sẽ không bao giờ thực sự đến cả. Nhưng bây giờ nó đã đến rồi. Thứ 6.Cô Perkins, người bán hàng ở Saks, chỉ có thể đứng nhìn và ngưỡng mộ.- Cô sẽ làm cho cậu ấy chết vì sung sướng mất, cưng ạ.Becky quay vòng, nhìn mình rất kỹ qua cái gương ba ô. Cô cười toe toét:- Mình sẽ như vậy phải không?- Bố và mẹ muốn con có một thứ gì đó – Mẹ cô nói.Bà với lấy cái ví và lôi ra một cái túi nhỏ đựng đồ trang sức bằng da lộn. Trong đó là một chiếc trâm cài đầu bằng kim cương của bà, một viên kim cương ô van 4 cara trên một sợi dây ngọc trai, được mẹ bà truyền lại.Bà bước đến gần Becky, buộc cái dây ở cổ cho cô.- Ôi mẹ, nó thật lộng lẫy – Becky nói với vẻ kinh ngạc.- Nó được dành cho mẹ vào ngày cưới. Nó đã mang đến cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp. Bây giờ nó dành cho con.Becky Passeneau đứng đó đầy quyến rũ qua chiếc gương. Chiếc váy lộng lẫy, viên kim cương nằm nơi hõm cổ.Cuối cùng cô bước ra khỏi bục thay đồ và ôm chầm lấy mẹ mình:- Con yêu mẹ. Mẹ là người tốt nhất.- Bây giờ thì xong cả rồi – Mắt bà ướt lệ.- Không, chưa hoàn toàn vậy.Cô Perkins nói và chạy vào phía sau rồi nhanh chóng quay lại với một đóa hoa. Đó là những đồ nhân tạo, các phụ kiện cho việc bán hàng, nhưng lúc này trông chúng có vẻ giống như những đóa hoa rực rỡ nhất trên thế giới.Cô đưa chúng cho Becky. Becky bước lùi lại phía bục, ôm lấy bó hoa. Cô nhìn nụ cười rạng rỡ qua gương đến ba lần. Tất cả mọi người đứng sau và nhìn cô ngưỡng mộ.- Bây giờ thì hoàn hảo rồi.Đứng gần cửa hàng Saks, ngắm Becky thử váy cưới, Phillip Campbell cũng không thể hài lòng hơn nữa.- Ngày trọng đại của em sắp đến rồi. Hắn ta thì thầm dịu dàng – Em trông thật tuyệt.

Khi Rebecca Passeneau ngắm mình trong chiếc áo cưới lộng lẫy, cô biết rằng cô không còn là cô bé của mẹ mình nữa. Con là cục cưng của mẹ. Cô đã nghe những lời yêu thương như thế từ những ngày cô mới chào đời.

Với ba người anh trai lớn hơn, thì không quá khó để tưởng tượng tại sao mẹ cô luôn muốn có một cô con gái. Bố cô cũng vậy, nhưng nhiều năm trôi qua, họ nhận ra rằng thời gian của họ đã hết. Người con trai lớn nhất – Ben, một kẻ liều mạng đã bị giết trước khi cô ra đời. Bố mẹ cô đã hết hy vọng. Họ thậm chí không hề nghĩ tới việc có thêm con. Rồi, thật kỳ diệu, Becky đã ra đời.

- Con gái của tôi – Cô nghe thấy mẹ mình thốt lên từ phía sau.

- Ôi mẹ – Becky thở dài nhưng cô cũng mỉm cười.

Cô tiếp tục ngắm nhìn mình. Cô thật xinh đẹp trong chiếc váy dài màu trắng không dây vai của mình, cô sáng bừng lên giống như những thứ đẹp đẽ và đáng yêu nhất trên thế giới. Micheal sẽ rất hạnh phúc. Với tất cả sự sắp xếp – khách sạn ở Napa, hoa, thay đổi áo cưới phút cuối cùng, cô đã nghĩ rằng ngày này sẽ không bao giờ thực sự đến cả. Nhưng bây giờ nó đã đến rồi. Thứ 6.

Cô Perkins, người bán hàng ở Saks, chỉ có thể đứng nhìn và ngưỡng mộ.

- Cô sẽ làm cho cậu ấy chết vì sung sướng mất, cưng ạ.

Becky quay vòng, nhìn mình rất kỹ qua cái gương ba ô. Cô cười toe toét:

- Mình sẽ như vậy phải không?

- Bố và mẹ muốn con có một thứ gì đó – Mẹ cô nói.

Bà với lấy cái ví và lôi ra một cái túi nhỏ đựng đồ trang sức bằng da lộn. Trong đó là một chiếc trâm cài đầu bằng kim cương của bà, một viên kim cương ô van 4 cara trên một sợi dây ngọc trai, được mẹ bà truyền lại.

Bà bước đến gần Becky, buộc cái dây ở cổ cho cô.

- Ôi mẹ, nó thật lộng lẫy – Becky nói với vẻ kinh ngạc.

- Nó được dành cho mẹ vào ngày cưới. Nó đã mang đến cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp. Bây giờ nó dành cho con.

Becky Passeneau đứng đó đầy quyến rũ qua chiếc gương. Chiếc váy lộng lẫy, viên kim cương nằm nơi hõm cổ.

Cuối cùng cô bước ra khỏi bục thay đồ và ôm chầm lấy mẹ mình:

- Con yêu mẹ. Mẹ là người tốt nhất.

- Bây giờ thì xong cả rồi – Mắt bà ướt lệ.

- Không, chưa hoàn toàn vậy.

Cô Perkins nói và chạy vào phía sau rồi nhanh chóng quay lại với một đóa hoa. Đó là những đồ nhân tạo, các phụ kiện cho việc bán hàng, nhưng lúc này trông chúng có vẻ giống như những đóa hoa rực rỡ nhất trên thế giới.

Cô đưa chúng cho Becky. Becky bước lùi lại phía bục, ôm lấy bó hoa. Cô nhìn nụ cười rạng rỡ qua gương đến ba lần. Tất cả mọi người đứng sau và nhìn cô ngưỡng mộ.

- Bây giờ thì hoàn hảo rồi.

Đứng gần cửa hàng Saks, ngắm Becky thử váy cưới, Phillip Campbell cũng không thể hài lòng hơn nữa.

- Ngày trọng đại của em sắp đến rồi. Hắn ta thì thầm dịu dàng – Em trông thật tuyệt.

Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Khi Rebecca Passeneau ngắm mình trong chiếc áo cưới lộng lẫy, cô biết rằng cô không còn là cô bé của mẹ mình nữa. Con là cục cưng của mẹ. Cô đã nghe những lời yêu thương như thế từ những ngày cô mới chào đời.Với ba người anh trai lớn hơn, thì không quá khó để tưởng tượng tại sao mẹ cô luôn muốn có một cô con gái. Bố cô cũng vậy, nhưng nhiều năm trôi qua, họ nhận ra rằng thời gian của họ đã hết. Người con trai lớn nhất – Ben, một kẻ liều mạng đã bị giết trước khi cô ra đời. Bố mẹ cô đã hết hy vọng. Họ thậm chí không hề nghĩ tới việc có thêm con. Rồi, thật kỳ diệu, Becky đã ra đời.- Con gái của tôi – Cô nghe thấy mẹ mình thốt lên từ phía sau.- Ôi mẹ – Becky thở dài nhưng cô cũng mỉm cười.Cô tiếp tục ngắm nhìn mình. Cô thật xinh đẹp trong chiếc váy dài màu trắng không dây vai của mình, cô sáng bừng lên giống như những thứ đẹp đẽ và đáng yêu nhất trên thế giới. Micheal sẽ rất hạnh phúc. Với tất cả sự sắp xếp – khách sạn ở Napa, hoa, thay đổi áo cưới phút cuối cùng, cô đã nghĩ rằng ngày này sẽ không bao giờ thực sự đến cả. Nhưng bây giờ nó đã đến rồi. Thứ 6.Cô Perkins, người bán hàng ở Saks, chỉ có thể đứng nhìn và ngưỡng mộ.- Cô sẽ làm cho cậu ấy chết vì sung sướng mất, cưng ạ.Becky quay vòng, nhìn mình rất kỹ qua cái gương ba ô. Cô cười toe toét:- Mình sẽ như vậy phải không?- Bố và mẹ muốn con có một thứ gì đó – Mẹ cô nói.Bà với lấy cái ví và lôi ra một cái túi nhỏ đựng đồ trang sức bằng da lộn. Trong đó là một chiếc trâm cài đầu bằng kim cương của bà, một viên kim cương ô van 4 cara trên một sợi dây ngọc trai, được mẹ bà truyền lại.Bà bước đến gần Becky, buộc cái dây ở cổ cho cô.- Ôi mẹ, nó thật lộng lẫy – Becky nói với vẻ kinh ngạc.- Nó được dành cho mẹ vào ngày cưới. Nó đã mang đến cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp. Bây giờ nó dành cho con.Becky Passeneau đứng đó đầy quyến rũ qua chiếc gương. Chiếc váy lộng lẫy, viên kim cương nằm nơi hõm cổ.Cuối cùng cô bước ra khỏi bục thay đồ và ôm chầm lấy mẹ mình:- Con yêu mẹ. Mẹ là người tốt nhất.- Bây giờ thì xong cả rồi – Mắt bà ướt lệ.- Không, chưa hoàn toàn vậy.Cô Perkins nói và chạy vào phía sau rồi nhanh chóng quay lại với một đóa hoa. Đó là những đồ nhân tạo, các phụ kiện cho việc bán hàng, nhưng lúc này trông chúng có vẻ giống như những đóa hoa rực rỡ nhất trên thế giới.Cô đưa chúng cho Becky. Becky bước lùi lại phía bục, ôm lấy bó hoa. Cô nhìn nụ cười rạng rỡ qua gương đến ba lần. Tất cả mọi người đứng sau và nhìn cô ngưỡng mộ.- Bây giờ thì hoàn hảo rồi.Đứng gần cửa hàng Saks, ngắm Becky thử váy cưới, Phillip Campbell cũng không thể hài lòng hơn nữa.- Ngày trọng đại của em sắp đến rồi. Hắn ta thì thầm dịu dàng – Em trông thật tuyệt.

Chương 23