Đó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,…
Chương 88
Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Tôi không biết làm cách nào chúng tôi đi hết quãng đường về căn hộ của tôi ở đường Potrero. Tôi không biết làm cách nào mà Raleigh và tôi đã nói chuyện và lái xe, lờ đi điều đang cào xé bên trong chúng tôi.Ngay khi chúng tôi đi qua cửa nhà tôi, không còn gì ngăn cản nữa. Tôi quấn lấy Raleigh và anh ấy cũng quấn lấy tôi. Chúng tôi chỉ đi được đến chỗ thảm trải nhà trong phòng nghỉ, hôn nhau, động chạm, lần tìm những chiếc cúc và khóa kéo, thở hổn hển.Tôi đã quên mất mình phải được nắm giữ tuyệt vời như thế nào, được khao khát bởi một người mà tôi muốn ra sao. Khi chúng tôi chạm vào nhau, chúng tôi biết đã đến lúc. Cả hai chúng tôi đều muốn điều đó kéo dài. Raleigh có điều mà tôi cần hơn bất kỳ điều gì khác, đó là đôi bàn tay mềm mại.Tôi thích hôn anh ấy, thích sự đụng chạm và sự lịch thiệp của anh ấy, sau đó là sự thô ráp của anh ấy, thực tế giản đơn rằng anh ấy quan tâm đến sự thoải mái của tôi cũng nhiều như của chính anh ấy vậy. Bạn không bao giờ biết cho đến khi bạn thử – nhưng tôi thích ở cùng anh ấy. Tôi hoàn toàn yêu thích điều ấy.Tôi biết đó là một lời nói sáo rỗng, nhưng đêm đó tôi đã l*m t*nh như thể nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi cảm thấy nguồn điện từ Raleigh sưởi ấm tôi, k*ch th*ch từ bụng dưới tới đùi rồi tới đầu ngón tay và ngón chân của tôi. Cái ôm chặt của anh ấy giữ chúng tôi bên nhau, giữ cho tôi khỏi rời ra. Tôi cảm nhận thấy sự tin tưởng vô điều kiện ở anh ấy.Tôi chẳng giữ lại gì. Tôi dâng hiến mình cho Raleigh theo cách mà tôi chưa từng làm với ai trước đó, không chỉ thân xác mà cả trái tim tôi. Tôi đã trao cho anh ấy hy vọng rằng tôi vẫn có thể sống.Khi tôi bùng nổ, những cái rùng mình cũng bùng lên trong tôi, ngón tay và ngón chân của tôi cứng đờ vui sướng, một giọng nói trong tôi thì thầm điều tôi biết là thật.Tôi trao cho anh ấy tất cả và anh ấy cũng vậy.Cuối cùng, Raleigh cũng rời tôi ra. Cả hai chúng tôi đều bị k*ch th*ch như vẫn còn say mê.-“Gì thế?”, tôi thở hổn hển. “Bây giờ là gì?”Anh ấy nhìn tôi và cười. “Anh muốn xem phòng ngủ”.
Tôi không biết làm cách nào chúng tôi đi hết quãng đường về căn hộ của tôi ở đường Potrero. Tôi không biết làm cách nào mà Raleigh và tôi đã nói chuyện và lái xe, lờ đi điều đang cào xé bên trong chúng tôi.
Ngay khi chúng tôi đi qua cửa nhà tôi, không còn gì ngăn cản nữa. Tôi quấn lấy Raleigh và anh ấy cũng quấn lấy tôi. Chúng tôi chỉ đi được đến chỗ thảm trải nhà trong phòng nghỉ, hôn nhau, động chạm, lần tìm những chiếc cúc và khóa kéo, thở hổn hển.
Tôi đã quên mất mình phải được nắm giữ tuyệt vời như thế nào, được khao khát bởi một người mà tôi muốn ra sao. Khi chúng tôi chạm vào nhau, chúng tôi biết đã đến lúc. Cả hai chúng tôi đều muốn điều đó kéo dài. Raleigh có điều mà tôi cần hơn bất kỳ điều gì khác, đó là đôi bàn tay mềm mại.
Tôi thích hôn anh ấy, thích sự đụng chạm và sự lịch thiệp của anh ấy, sau đó là sự thô ráp của anh ấy, thực tế giản đơn rằng anh ấy quan tâm đến sự thoải mái của tôi cũng nhiều như của chính anh ấy vậy. Bạn không bao giờ biết cho đến khi bạn thử – nhưng tôi thích ở cùng anh ấy. Tôi hoàn toàn yêu thích điều ấy.
Tôi biết đó là một lời nói sáo rỗng, nhưng đêm đó tôi đã l*m t*nh như thể nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi cảm thấy nguồn điện từ Raleigh sưởi ấm tôi, k*ch th*ch từ bụng dưới tới đùi rồi tới đầu ngón tay và ngón chân của tôi. Cái ôm chặt của anh ấy giữ chúng tôi bên nhau, giữ cho tôi khỏi rời ra. Tôi cảm nhận thấy sự tin tưởng vô điều kiện ở anh ấy.
Tôi chẳng giữ lại gì. Tôi dâng hiến mình cho Raleigh theo cách mà tôi chưa từng làm với ai trước đó, không chỉ thân xác mà cả trái tim tôi. Tôi đã trao cho anh ấy hy vọng rằng tôi vẫn có thể sống.
Khi tôi bùng nổ, những cái rùng mình cũng bùng lên trong tôi, ngón tay và ngón chân của tôi cứng đờ vui sướng, một giọng nói trong tôi thì thầm điều tôi biết là thật.
Tôi trao cho anh ấy tất cả và anh ấy cũng vậy.
Cuối cùng, Raleigh cũng rời tôi ra. Cả hai chúng tôi đều bị k*ch th*ch như vẫn còn say mê.
-“Gì thế?”, tôi thở hổn hển. “Bây giờ là gì?”
Anh ấy nhìn tôi và cười. “Anh muốn xem phòng ngủ”.
Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Tôi không biết làm cách nào chúng tôi đi hết quãng đường về căn hộ của tôi ở đường Potrero. Tôi không biết làm cách nào mà Raleigh và tôi đã nói chuyện và lái xe, lờ đi điều đang cào xé bên trong chúng tôi.Ngay khi chúng tôi đi qua cửa nhà tôi, không còn gì ngăn cản nữa. Tôi quấn lấy Raleigh và anh ấy cũng quấn lấy tôi. Chúng tôi chỉ đi được đến chỗ thảm trải nhà trong phòng nghỉ, hôn nhau, động chạm, lần tìm những chiếc cúc và khóa kéo, thở hổn hển.Tôi đã quên mất mình phải được nắm giữ tuyệt vời như thế nào, được khao khát bởi một người mà tôi muốn ra sao. Khi chúng tôi chạm vào nhau, chúng tôi biết đã đến lúc. Cả hai chúng tôi đều muốn điều đó kéo dài. Raleigh có điều mà tôi cần hơn bất kỳ điều gì khác, đó là đôi bàn tay mềm mại.Tôi thích hôn anh ấy, thích sự đụng chạm và sự lịch thiệp của anh ấy, sau đó là sự thô ráp của anh ấy, thực tế giản đơn rằng anh ấy quan tâm đến sự thoải mái của tôi cũng nhiều như của chính anh ấy vậy. Bạn không bao giờ biết cho đến khi bạn thử – nhưng tôi thích ở cùng anh ấy. Tôi hoàn toàn yêu thích điều ấy.Tôi biết đó là một lời nói sáo rỗng, nhưng đêm đó tôi đã l*m t*nh như thể nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi cảm thấy nguồn điện từ Raleigh sưởi ấm tôi, k*ch th*ch từ bụng dưới tới đùi rồi tới đầu ngón tay và ngón chân của tôi. Cái ôm chặt của anh ấy giữ chúng tôi bên nhau, giữ cho tôi khỏi rời ra. Tôi cảm nhận thấy sự tin tưởng vô điều kiện ở anh ấy.Tôi chẳng giữ lại gì. Tôi dâng hiến mình cho Raleigh theo cách mà tôi chưa từng làm với ai trước đó, không chỉ thân xác mà cả trái tim tôi. Tôi đã trao cho anh ấy hy vọng rằng tôi vẫn có thể sống.Khi tôi bùng nổ, những cái rùng mình cũng bùng lên trong tôi, ngón tay và ngón chân của tôi cứng đờ vui sướng, một giọng nói trong tôi thì thầm điều tôi biết là thật.Tôi trao cho anh ấy tất cả và anh ấy cũng vậy.Cuối cùng, Raleigh cũng rời tôi ra. Cả hai chúng tôi đều bị k*ch th*ch như vẫn còn say mê.-“Gì thế?”, tôi thở hổn hển. “Bây giờ là gì?”Anh ấy nhìn tôi và cười. “Anh muốn xem phòng ngủ”.