Đó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,…
Chương 97
Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Ngày hôm sau, Jenks yêu cầu gặp một lần nữa. Jill và tôi đến gặp ông ta trên tầng 10. Chúng tôi phân vân không biết chuyện gì sắp xảy ra.Lần này, không có mèo và chuột nữa, cũng không có những chuyện nhảm nhí nữa. Leff ở đó, nhưng ông ta đứng lên, nhún nhường, ngay khi chúng tôi đi vào.Jenks nhìn từ xa trông bớt đáng sợ hơn trong bộ quần áo tù màu xám. Cái nhìn đầy lo âu trên mặt ông ta là bức thông điệp rõ ràng.- Khách hàng của tôi muốn khẳng định – Leff nói ngay khi chúng tôi ngồi xuống.Tôi đang nghĩ, vậy đó, ông ta muốn thương lượng. Ông ta phải nhận thấy chơi trò này mới thật lố bịch làm sao chứ.Nhưng ông ta nói một chuyện mà tôi không mong đợi.- Tôi đã bị gài bẫy! – Jenks nói một cách đầy tức giận.Chỉ mất nửa giây để ánh mắt của Jill bắt gặp ánh mắt của tôi.- Tôi lại phải nghe chuyện này một lần nữa – Jill nói – Chuyện gì nữa đây? – Cô ấy nhìn Jenks, sau đó nhìn Leff.- Chúng tôi đã gắn được khách hàng của ông với hiện trường cả hai vụ án, chúng tôi đã chứng minh ông ta ở Cleverland tại thời điểm xảy ra vụ sát hại cuối cùng, chúng tôi đã chứng minh ông ta đã nói dối về mối quan hệ có từ trước với Kathy Kogut, một trong hai nạn nhân cuối cùng; chúng tôi đã có quyển sách của ông ta viết tường tận về một kiểu tội ác tương tự một cách đáng kinh ngạc; chúng tôi đã có những sợi râu của ông ta trùng khớp với một sợi râu chúng tôi tìm thấy trong âm đ*o của một nạn nhân khác. Và ông đang khẳng định là ông ta bị gài bẫy sao?- Điều tôi đang khẳng định – Jenks nói, mặt tái mét đi – là tôi đang bị gài bẫy.- Nghe này, ông Jenks – Jill nói, vẫn nhìn vào Leff – Tôi đã làm nghề này 8 năm. Tôi đã xử hàng trăm tên tội phạm, đích thân tôi đã đưa hơn 50 tên giết người vào sau song sắt nhà tù. Tôi chưa bao giờ thấy một sự vượt trội về bằng chứng liên quan đến kẻ tình nghi như thế này. Vụ án của chúng ta quá kín kẽ.- Tôi thừa nhận điều đó – Jenks thở dài. Và thừa nhận rằng tôi đã cung cấp cho các cô mọi lý lẽ để tìm thấy sự đáng nghi ngờ của tôi. Tôi đã nói dối về việc đã ở Cleverland, về mối quan hệ của tôi với Kathy. Mặt khác, tôi không thể đếm xuể những nơi tôi đã ở. Nhưng tôi cũng biết những vụ dàn dựng. Tôi đã làm ra chúng hơn bất kỳ ai khác. Tôi là một bậc thầy trong chuyện này. Và tôi cam đoan với các cô, ai đó đang đặt bẫy tôi.Tôi lắc đầu với sự không tin tưởng:- Ai chứ, ông Jenks?Jenks hít sâu. Ông ta trông thực sự sợ hãi.- Tôi không biết.- Một người nào đó ghét ông đến mức đã dàn dựng lên tất cả những điều này đúng không? – Jill không thể kìm được tiếng cười khúc khích. Nếu tôi biết ít về ông, tôi có thể sẽ tin chuyện đó.Cô ấy quay sang Leff:- Ông đang mong đợi thực hiện vụ này đúng không?- Làm ơn chỉ nghe ông ấy nói thôi, bà Bernhardt – vị luật sư cầu khẩn.- Nhìn này – Jenks nói – Tôi biết các cô nghĩ gì về tôi. Tôi có rất nhiều tội lỗi. Tính ích kỷ, sự tàn nhẫn, tội ngoại tình. Tôi nóng tính và đôi khi tôi không thể chế ngự được nó. Và với phụ nữ... các cô chắc chắn có thể lên danh sách một tá phụ nữ có thể giúp bỏ tù tôi vì những vụ giết người đó. Nhưng có một điều cũng rõ ràng như thế, đó là tôi không giết những người đó. Không một ai trong số họ. Ai đó đang cố đặt bẫy tôi. Đó là sự thật. Ai đó đã làm một việc thật tài tình.
Ngày hôm sau, Jenks yêu cầu gặp một lần nữa. Jill và tôi đến gặp ông ta trên tầng 10. Chúng tôi phân vân không biết chuyện gì sắp xảy ra.
Lần này, không có mèo và chuột nữa, cũng không có những chuyện nhảm nhí nữa. Leff ở đó, nhưng ông ta đứng lên, nhún nhường, ngay khi chúng tôi đi vào.
Jenks nhìn từ xa trông bớt đáng sợ hơn trong bộ quần áo tù màu xám. Cái nhìn đầy lo âu trên mặt ông ta là bức thông điệp rõ ràng.
- Khách hàng của tôi muốn khẳng định – Leff nói ngay khi chúng tôi ngồi xuống.
Tôi đang nghĩ, vậy đó, ông ta muốn thương lượng. Ông ta phải nhận thấy chơi trò này mới thật lố bịch làm sao chứ.
Nhưng ông ta nói một chuyện mà tôi không mong đợi.
- Tôi đã bị gài bẫy! – Jenks nói một cách đầy tức giận.
Chỉ mất nửa giây để ánh mắt của Jill bắt gặp ánh mắt của tôi.
- Tôi lại phải nghe chuyện này một lần nữa – Jill nói – Chuyện gì nữa đây? – Cô ấy nhìn Jenks, sau đó nhìn Leff.
- Chúng tôi đã gắn được khách hàng của ông với hiện trường cả hai vụ án, chúng tôi đã chứng minh ông ta ở Cleverland tại thời điểm xảy ra vụ sát hại cuối cùng, chúng tôi đã chứng minh ông ta đã nói dối về mối quan hệ có từ trước với Kathy Kogut, một trong hai nạn nhân cuối cùng; chúng tôi đã có quyển sách của ông ta viết tường tận về một kiểu tội ác tương tự một cách đáng kinh ngạc; chúng tôi đã có những sợi râu của ông ta trùng khớp với một sợi râu chúng tôi tìm thấy trong âm đ*o của một nạn nhân khác. Và ông đang khẳng định là ông ta bị gài bẫy sao?
- Điều tôi đang khẳng định – Jenks nói, mặt tái mét đi – là tôi đang bị gài bẫy.
- Nghe này, ông Jenks – Jill nói, vẫn nhìn vào Leff – Tôi đã làm nghề này 8 năm. Tôi đã xử hàng trăm tên tội phạm, đích thân tôi đã đưa hơn 50 tên giết người vào sau song sắt nhà tù. Tôi chưa bao giờ thấy một sự vượt trội về bằng chứng liên quan đến kẻ tình nghi như thế này. Vụ án của chúng ta quá kín kẽ.
- Tôi thừa nhận điều đó – Jenks thở dài. Và thừa nhận rằng tôi đã cung cấp cho các cô mọi lý lẽ để tìm thấy sự đáng nghi ngờ của tôi. Tôi đã nói dối về việc đã ở Cleverland, về mối quan hệ của tôi với Kathy. Mặt khác, tôi không thể đếm xuể những nơi tôi đã ở. Nhưng tôi cũng biết những vụ dàn dựng. Tôi đã làm ra chúng hơn bất kỳ ai khác. Tôi là một bậc thầy trong chuyện này. Và tôi cam đoan với các cô, ai đó đang đặt bẫy tôi.
Tôi lắc đầu với sự không tin tưởng:
- Ai chứ, ông Jenks?
Jenks hít sâu. Ông ta trông thực sự sợ hãi.
- Tôi không biết.
- Một người nào đó ghét ông đến mức đã dàn dựng lên tất cả những điều này đúng không? – Jill không thể kìm được tiếng cười khúc khích. Nếu tôi biết ít về ông, tôi có thể sẽ tin chuyện đó.
Cô ấy quay sang Leff:
- Ông đang mong đợi thực hiện vụ này đúng không?
- Làm ơn chỉ nghe ông ấy nói thôi, bà Bernhardt – vị luật sư cầu khẩn.
- Nhìn này – Jenks nói – Tôi biết các cô nghĩ gì về tôi. Tôi có rất nhiều tội lỗi. Tính ích kỷ, sự tàn nhẫn, tội ngoại tình. Tôi nóng tính và đôi khi tôi không thể chế ngự được nó. Và với phụ nữ... các cô chắc chắn có thể lên danh sách một tá phụ nữ có thể giúp bỏ tù tôi vì những vụ giết người đó. Nhưng có một điều cũng rõ ràng như thế, đó là tôi không giết những người đó. Không một ai trong số họ. Ai đó đang cố đặt bẫy tôi. Đó là sự thật. Ai đó đã làm một việc thật tài tình.
Kẻ Đầu Tiên Phải ChếtTác giả: James PattersonTruyện Linh Dị, Truyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámĐó là một đêm ấm áp khác thường vào tháng 7, nhưng tôi vẫn rùng mình khi đứng trên sân thượng đá xám lớn bên ngoài căn hộ của mình. Tôi nhìn bao quát thành phố San Francisco hoa lệ với một khẩu súng dí vào thái dương. - Chết tiệt – Tôi lẩm bẩm, chỉ là cảm tính thôi, nhưng hợp lý và chính xác. Tôi nghĩ vậy. Tôi nghe thấy tiếng con chó Martha đáng yêu đang rên ư ử. Tôi quay người lại và thấy nó đang nhìn mình qua cửa kính dẫn thẳng ra sân thượng. Nó biết có gì đó không ổn. - Ổn cả mà. Nằm xuống đi, Martha – Tôi nói với qua cánh cửa. Martha không nhúc nhích và cũng không nhìn đi chỗ khác. Nó là một người bạn tốt và trung thành – người luôn ấp ủ cho tôi yên giấc trong suốt sáu năm qua. Khi nhìn vào mắt con chó giống Border xứ Ê-cốt ấy, tôi đã nghĩ mình nên vào trong gọi mấy cô bạn gái. Claire, Cindy, và Jill sẽ có mặt gần như ngay lập tức sau khi tôi gác máy. Họ sẽ nắm chặt tay tôi, ôm ghì tôi và nói tất cả những điều tốt lành như: Cậu thật đặc biệt, Lindsay. Mọi người đều mến cậu,… Ngày hôm sau, Jenks yêu cầu gặp một lần nữa. Jill và tôi đến gặp ông ta trên tầng 10. Chúng tôi phân vân không biết chuyện gì sắp xảy ra.Lần này, không có mèo và chuột nữa, cũng không có những chuyện nhảm nhí nữa. Leff ở đó, nhưng ông ta đứng lên, nhún nhường, ngay khi chúng tôi đi vào.Jenks nhìn từ xa trông bớt đáng sợ hơn trong bộ quần áo tù màu xám. Cái nhìn đầy lo âu trên mặt ông ta là bức thông điệp rõ ràng.- Khách hàng của tôi muốn khẳng định – Leff nói ngay khi chúng tôi ngồi xuống.Tôi đang nghĩ, vậy đó, ông ta muốn thương lượng. Ông ta phải nhận thấy chơi trò này mới thật lố bịch làm sao chứ.Nhưng ông ta nói một chuyện mà tôi không mong đợi.- Tôi đã bị gài bẫy! – Jenks nói một cách đầy tức giận.Chỉ mất nửa giây để ánh mắt của Jill bắt gặp ánh mắt của tôi.- Tôi lại phải nghe chuyện này một lần nữa – Jill nói – Chuyện gì nữa đây? – Cô ấy nhìn Jenks, sau đó nhìn Leff.- Chúng tôi đã gắn được khách hàng của ông với hiện trường cả hai vụ án, chúng tôi đã chứng minh ông ta ở Cleverland tại thời điểm xảy ra vụ sát hại cuối cùng, chúng tôi đã chứng minh ông ta đã nói dối về mối quan hệ có từ trước với Kathy Kogut, một trong hai nạn nhân cuối cùng; chúng tôi đã có quyển sách của ông ta viết tường tận về một kiểu tội ác tương tự một cách đáng kinh ngạc; chúng tôi đã có những sợi râu của ông ta trùng khớp với một sợi râu chúng tôi tìm thấy trong âm đ*o của một nạn nhân khác. Và ông đang khẳng định là ông ta bị gài bẫy sao?- Điều tôi đang khẳng định – Jenks nói, mặt tái mét đi – là tôi đang bị gài bẫy.- Nghe này, ông Jenks – Jill nói, vẫn nhìn vào Leff – Tôi đã làm nghề này 8 năm. Tôi đã xử hàng trăm tên tội phạm, đích thân tôi đã đưa hơn 50 tên giết người vào sau song sắt nhà tù. Tôi chưa bao giờ thấy một sự vượt trội về bằng chứng liên quan đến kẻ tình nghi như thế này. Vụ án của chúng ta quá kín kẽ.- Tôi thừa nhận điều đó – Jenks thở dài. Và thừa nhận rằng tôi đã cung cấp cho các cô mọi lý lẽ để tìm thấy sự đáng nghi ngờ của tôi. Tôi đã nói dối về việc đã ở Cleverland, về mối quan hệ của tôi với Kathy. Mặt khác, tôi không thể đếm xuể những nơi tôi đã ở. Nhưng tôi cũng biết những vụ dàn dựng. Tôi đã làm ra chúng hơn bất kỳ ai khác. Tôi là một bậc thầy trong chuyện này. Và tôi cam đoan với các cô, ai đó đang đặt bẫy tôi.Tôi lắc đầu với sự không tin tưởng:- Ai chứ, ông Jenks?Jenks hít sâu. Ông ta trông thực sự sợ hãi.- Tôi không biết.- Một người nào đó ghét ông đến mức đã dàn dựng lên tất cả những điều này đúng không? – Jill không thể kìm được tiếng cười khúc khích. Nếu tôi biết ít về ông, tôi có thể sẽ tin chuyện đó.Cô ấy quay sang Leff:- Ông đang mong đợi thực hiện vụ này đúng không?- Làm ơn chỉ nghe ông ấy nói thôi, bà Bernhardt – vị luật sư cầu khẩn.- Nhìn này – Jenks nói – Tôi biết các cô nghĩ gì về tôi. Tôi có rất nhiều tội lỗi. Tính ích kỷ, sự tàn nhẫn, tội ngoại tình. Tôi nóng tính và đôi khi tôi không thể chế ngự được nó. Và với phụ nữ... các cô chắc chắn có thể lên danh sách một tá phụ nữ có thể giúp bỏ tù tôi vì những vụ giết người đó. Nhưng có một điều cũng rõ ràng như thế, đó là tôi không giết những người đó. Không một ai trong số họ. Ai đó đang cố đặt bẫy tôi. Đó là sự thật. Ai đó đã làm một việc thật tài tình.