Tác giả:

Kí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh…

Chương 32

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Tang lễ của Logan Manning là một sự kiện của giới truyền thông, với sự tham dự của năm trăm doanh nhân, chính trị gia, và lãnh đạo cộng đồng cũng như những thành viên của giới nghệ thuật và giải trí. Hai trăm người đến đưa tang tham dự đám tang ở nghĩa trang sau đó và đứng trong cái lạnh buốt và sương giá để nói lời từ biệt cuối cùng với một người giao thiệp rộng đã qua đời và viếng thăm người quả phụ nổi tiếng của ông ta.Đáng chú ý nhất trong các buổi lễ này là không có sự xuất hiện của Michael Valente, và cho dù giới truyền thông đã nhanh chóng bình luận trong những bản tin của họ vào tối hôm đó, họ đã tập trung tất cả sự chú ý của họ vào những khuôn mặt quen thuộc và những cái tên có thể nhận biết được trong số những người có mặt. Nhiếp ảnh gia sắp hàng vào nhà nguyện và đi theo đám tang đến nghĩa trang không phí tấm phim nào trên một bà lão ăn mặc thanh lịch, tóc bạc trong những năm đầu của tuổi bẩy mươi của bà, là người cuối cùng xếp hàng để nói chuyện với người quả phụ ở khoảng trống bao quanh ngôi mộ.Không có bất cứ người nào chú ý khi bà lão nắm tay Leigh trong tay mình, và chỉ có Leigh là nghe được những gì bà nói: "Cháu trai bác cảm thấy sự hiện diện của nó ở đây hôm nay sẽ chỉ làm xáo trộn nghi lễ trang nghiêm. Bác thay mặc đến đại diện cho gia đình của chúng tôi."Mặc dù bà trông giống như vài người họ hàng khá giả lớn tuổi của Logan, nhưng mắt bà giàu lòng trắc ẩn hơn, và tiếng nói của bà mang chút âm hưởng giọng Ý lập tức gợi cho Leigh nhớ về những đón tiếp nồng nhiệt mà cô luôn nhận được từ tiệm tạp hóa Angelini vào những năm trước đây."Bác Angelini ư?" Leigh nói, bóp bàn tay mang găng tay của bà. "Bác thật là có lòng!" Leigh nghĩ cô đã khóc khô nước mắt, nhưng lòng trắc ẩn trong mắt người phụ nữ, sự ân cần của bà nhất là trong cái rét lạnh, làm cho Leigh muốn khóc lại. "Nó quá lạnh và ẩm ướt cho bác ra đây."Không có người lớn tuổi nào khác đến tham dự tang lễ chịu đương đầu với thời tiết ở nghĩa trang. Họ một là đã về nhà ngay sau đó hay đã đến căn hộ của Leigh, nơi những người cung cấp thực phẩm đang phục vụ thức ăn. Leigh mời bà Angelini đến đó, nhưng bà từ chối. "Cháu có thể thả bác ở một nơi nào đó không?" Leigh hỏi bà khi họ bước đi qua một biển bia mộ về phía một hàng xe cộ đang đậu trên đường."Bác có xe." Bà Angelini hất đầu về phía người tài xế mặc đồng phục đang giữ cánh cửa sau của chiếc Bentley đen. Leigh nhận ra người tài xế ngay lập tức."Vui lòng nói với Michael là cháu sẽ gọi cho anh ấy ngay." Leigh thêm vào khi bà Angelini ngồi vào ghế sau."Bác sẽ nói lại với nó." Bà do dự như thể để cân nhắc lời nói một cách cẩn thận. "Leigh, nếu cháu cần bất cứ thứ gì, cháu phải nói cho nó nghe. Nó sẽ không làm cho cháu thất vọng như những người khác đã làm."

Tang lễ của Logan Manning là một sự kiện của giới truyền thông, với sự tham dự của năm trăm doanh nhân, chính trị gia, và lãnh đạo cộng đồng cũng như những thành viên của giới nghệ thuật và giải trí. Hai trăm người đến đưa tang tham dự đám tang ở nghĩa trang sau đó và đứng trong cái lạnh buốt và sương giá để nói lời từ biệt cuối cùng với một người giao thiệp rộng đã qua đời và viếng thăm người quả phụ nổi tiếng của ông ta.

Đáng chú ý nhất trong các buổi lễ này là không có sự xuất hiện của Michael Valente, và cho dù giới truyền thông đã nhanh chóng bình luận trong những bản tin của họ vào tối hôm đó, họ đã tập trung tất cả sự chú ý của họ vào những khuôn mặt quen thuộc và những cái tên có thể nhận biết được trong số những người có mặt. Nhiếp ảnh gia sắp hàng vào nhà nguyện và đi theo đám tang đến nghĩa trang không phí tấm phim nào trên một bà lão ăn mặc thanh lịch, tóc bạc trong những năm đầu của tuổi bẩy mươi của bà, là người cuối cùng xếp hàng để nói chuyện với người quả phụ ở khoảng trống bao quanh ngôi mộ.

Không có bất cứ người nào chú ý khi bà lão nắm tay Leigh trong tay mình, và chỉ có Leigh là nghe được những gì bà nói: "Cháu trai bác cảm thấy sự hiện diện của nó ở đây hôm nay sẽ chỉ làm xáo trộn nghi lễ trang nghiêm. Bác thay mặc đến đại diện cho gia đình của chúng tôi."

Mặc dù bà trông giống như vài người họ hàng khá giả lớn tuổi của Logan, nhưng mắt bà giàu lòng trắc ẩn hơn, và tiếng nói của bà mang chút âm hưởng giọng Ý lập tức gợi cho Leigh nhớ về những đón tiếp nồng nhiệt mà cô luôn nhận được từ tiệm tạp hóa Angelini vào những năm trước đây.

"Bác Angelini ư?" Leigh nói, bóp bàn tay mang găng tay của bà. "Bác thật là có lòng!" Leigh nghĩ cô đã khóc khô nước mắt, nhưng lòng trắc ẩn trong mắt người phụ nữ, sự ân cần của bà nhất là trong cái rét lạnh, làm cho Leigh muốn khóc lại. "Nó quá lạnh và ẩm ướt cho bác ra đây."

Không có người lớn tuổi nào khác đến tham dự tang lễ chịu đương đầu với thời tiết ở nghĩa trang. Họ một là đã về nhà ngay sau đó hay đã đến căn hộ của Leigh, nơi những người cung cấp thực phẩm đang phục vụ thức ăn. Leigh mời bà Angelini đến đó, nhưng bà từ chối. "Cháu có thể thả bác ở một nơi nào đó không?" Leigh hỏi bà khi họ bước đi qua một biển bia mộ về phía một hàng xe cộ đang đậu trên đường.

"Bác có xe." Bà Angelini hất đầu về phía người tài xế mặc đồng phục đang giữ cánh cửa sau của chiếc Bentley đen. Leigh nhận ra người tài xế ngay lập tức.

"Vui lòng nói với Michael là cháu sẽ gọi cho anh ấy ngay." Leigh thêm vào khi bà Angelini ngồi vào ghế sau.

"Bác sẽ nói lại với nó." Bà do dự như thể để cân nhắc lời nói một cách cẩn thận. "Leigh, nếu cháu cần bất cứ thứ gì, cháu phải nói cho nó nghe. Nó sẽ không làm cho cháu thất vọng như những người khác đã làm."

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Tang lễ của Logan Manning là một sự kiện của giới truyền thông, với sự tham dự của năm trăm doanh nhân, chính trị gia, và lãnh đạo cộng đồng cũng như những thành viên của giới nghệ thuật và giải trí. Hai trăm người đến đưa tang tham dự đám tang ở nghĩa trang sau đó và đứng trong cái lạnh buốt và sương giá để nói lời từ biệt cuối cùng với một người giao thiệp rộng đã qua đời và viếng thăm người quả phụ nổi tiếng của ông ta.Đáng chú ý nhất trong các buổi lễ này là không có sự xuất hiện của Michael Valente, và cho dù giới truyền thông đã nhanh chóng bình luận trong những bản tin của họ vào tối hôm đó, họ đã tập trung tất cả sự chú ý của họ vào những khuôn mặt quen thuộc và những cái tên có thể nhận biết được trong số những người có mặt. Nhiếp ảnh gia sắp hàng vào nhà nguyện và đi theo đám tang đến nghĩa trang không phí tấm phim nào trên một bà lão ăn mặc thanh lịch, tóc bạc trong những năm đầu của tuổi bẩy mươi của bà, là người cuối cùng xếp hàng để nói chuyện với người quả phụ ở khoảng trống bao quanh ngôi mộ.Không có bất cứ người nào chú ý khi bà lão nắm tay Leigh trong tay mình, và chỉ có Leigh là nghe được những gì bà nói: "Cháu trai bác cảm thấy sự hiện diện của nó ở đây hôm nay sẽ chỉ làm xáo trộn nghi lễ trang nghiêm. Bác thay mặc đến đại diện cho gia đình của chúng tôi."Mặc dù bà trông giống như vài người họ hàng khá giả lớn tuổi của Logan, nhưng mắt bà giàu lòng trắc ẩn hơn, và tiếng nói của bà mang chút âm hưởng giọng Ý lập tức gợi cho Leigh nhớ về những đón tiếp nồng nhiệt mà cô luôn nhận được từ tiệm tạp hóa Angelini vào những năm trước đây."Bác Angelini ư?" Leigh nói, bóp bàn tay mang găng tay của bà. "Bác thật là có lòng!" Leigh nghĩ cô đã khóc khô nước mắt, nhưng lòng trắc ẩn trong mắt người phụ nữ, sự ân cần của bà nhất là trong cái rét lạnh, làm cho Leigh muốn khóc lại. "Nó quá lạnh và ẩm ướt cho bác ra đây."Không có người lớn tuổi nào khác đến tham dự tang lễ chịu đương đầu với thời tiết ở nghĩa trang. Họ một là đã về nhà ngay sau đó hay đã đến căn hộ của Leigh, nơi những người cung cấp thực phẩm đang phục vụ thức ăn. Leigh mời bà Angelini đến đó, nhưng bà từ chối. "Cháu có thể thả bác ở một nơi nào đó không?" Leigh hỏi bà khi họ bước đi qua một biển bia mộ về phía một hàng xe cộ đang đậu trên đường."Bác có xe." Bà Angelini hất đầu về phía người tài xế mặc đồng phục đang giữ cánh cửa sau của chiếc Bentley đen. Leigh nhận ra người tài xế ngay lập tức."Vui lòng nói với Michael là cháu sẽ gọi cho anh ấy ngay." Leigh thêm vào khi bà Angelini ngồi vào ghế sau."Bác sẽ nói lại với nó." Bà do dự như thể để cân nhắc lời nói một cách cẩn thận. "Leigh, nếu cháu cần bất cứ thứ gì, cháu phải nói cho nó nghe. Nó sẽ không làm cho cháu thất vọng như những người khác đã làm."

Chương 32