Tác giả:

Kí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh…

Chương 69

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Jason Solomon đang mắng nhiếc một người giúp việc ở hậu đài khi anh nhìn thấy Sam và McCord vội vã đi xuống lối đi về phía anh, và anh trút giận trên người họ. "Các người có vấn đề quái gì vậy?" anh thét lên, đi xăm xăm về phía trước sân khấu. "Các người chưa từng nghe đến việc phải hẹn trước à? Đó là phép lịch sự, đó là...""Jane Sebring đang ở đâu?" McCord gay gắt cắt ngang."Làm thế nào mà tôi biết được chứ? Cô ta có lẽ ở đang ở nhà.""Cô ta không có ở nhà. Chúng tôi vừa mới đến từ chỗ đó. Cô ta thường đến đây vào lúc mấy giờ?""Thường là khoảng vào giờ này, nhưng tôi đã đuổi việc cô ta sáng nay. Chúa ơi, ngày hôm nay đúng là một ngày tồi tệ! Tôi gặp vấn đề âm thanh và tấm màn phải kéo lên trong một tiếng rưỡi.""Ngậm miệng lại và nghe đây." McCord sập. "Phòng thay quần áo của Sebring ở chỗ nào?""Lối này..." Solomon nói, giật mình và đầy phẫn nộ.Đồ đạc của Sebring vẫn còn ở trong phòng thay quần áo của cô ta, nhưng cô ta không có ở đó. "Cô ta có bực bội khi anh đuổi việc cô ta không?" Sam hỏi. "Ý tôi là, cô ta có biết là nó sẽ đến hay là cô ta hoàn toàn bị ngạc nhiên?""'Bực bội' ư?" Jason lặp lại một cách chế nhạo. "Cô ta như nổi điên lên vậy. Đó là một người phụ nữ điên khùng." anh nói thêm, đi về phía căn phòng nhỏ ở cuối hành lang với Sam và McCord ngay bên cạnh anh."Tại sao anh lại đuổi việc cô ta vậy?" Sam tiếp tục một cách dai dẳng. "Cô ta có bài phê bình rất tốt mà.""Tôi đã đuổi việc cô ta vì Leigh Kendall không chịu xuất hiện trên cùng một sân khấu với cô ta, và ai có thể trách được Leigh chứ?""Jane Sebring có biết đó là lý do tại sao anh đuổi việc cô ta không?" McCord hỏi một cách sốt ruột."Vâng, dĩ nhiên. Tôi giải thích tình hình cho quản lý của cô ta trên điện thoại sáng nay khi tôi bắt đầu thương lượng việc mua đứt bản hợp đồng của cô ta. Hắn ta đúng là kẻ tham lam mà, hắn...""Nếu anh đã đuổi cô ta thông qua quản lý của cô ta," Sam cắt ngang, "sao anh lại biết cô ta 'nổi điên' về chuyện đó?""Vì hôm nay cô ta đã xuất hiện ở đây, ngay sau khi Leigh rời khỏi để đi đến văn phòng của Valente rồi về nhà để nghỉ ngơi." Solomon dừng lại ở phía trước bàn của anh và xoay mặt lại đối diện với họ khi anh nói thêm, "Tôi bảo Jane thu dọn đồ đạc của cô ta ra khỏi phòng thay quần áo của Leigh, nhưng cô ta đã để mọi thứ y như cũ và chạy ra khỏi đây. Người đàn bà đó đúng là điên mà.""Lúc đó là mấy giờ?" McCord hỏi."Có khác biệt quái gì đâu chứ..." Solomon dừng lại và thụt lùi quanh bàn khi McCord bước một bước dài về phía anh. "Tôi nghĩ là từ ba đến bốn giờ.""Gọi điện thoại cho Leigh Kendall ngay." McCord cáu kỉnh. "Gọi cho cô ấy ở số mà anh thường sử dụng để liên lạc với cô ấy đấy.""Các người không thể đợi ở đây cho đến khi..."McCord chồm người qua bàn, chộp lấy điện thoại, và giơ nó về phía anh ta. "Gọi cho cô ấy ngay !"Không có câu trả lời ở số đầu tiên mà Solomon gọi, vì vậy anh thử hai số khác. "Thật là kỳ quặc." anh nói một cách lo lắng khi anh gác máy. "Không có ai trả lời điện thoại ở nhà của Leigh cả, và cô ấy cũng không trả lời điện thoại di động.""Hôm nay cô ấy có cho anh số điện thoại di động của Valente không?""Có. Làm sao anh...""Là số mấy?"Solomon lục soát đống giấy tờ rải rác trên bàn làm việc của anh, và tìm thấy những gì anh đang tìm. "Leigh nói là tôi không để đưa số này cho bất kỳ ai." anh bắt đầu, sau đó anh nhìn thấy cách diễn đạt đáng ngại của McCord và đọc liền một hơi những con số để Sam có thể ghi xuống. "Các người đi đâu vậy?" anh gọi, đi theo cả hai thanh tra khi họ lao xuống hành lang. "Leigh có lẽ là đang ở chung với Valente. Họ đang yêu, các người nó biết..."

Jason Solomon đang mắng nhiếc một người giúp việc ở hậu đài khi anh nhìn thấy Sam và McCord vội vã đi xuống lối đi về phía anh, và anh trút giận trên người họ. "Các người có vấn đề quái gì vậy?" anh thét lên, đi xăm xăm về phía trước sân khấu. "Các người chưa từng nghe đến việc phải hẹn trước à? Đó là phép lịch sự, đó là..."

"Jane Sebring đang ở đâu?" McCord gay gắt cắt ngang.

"Làm thế nào mà tôi biết được chứ? Cô ta có lẽ ở đang ở nhà."

"Cô ta không có ở nhà. Chúng tôi vừa mới đến từ chỗ đó. Cô ta thường đến đây vào lúc mấy giờ?"

"Thường là khoảng vào giờ này, nhưng tôi đã đuổi việc cô ta sáng nay. Chúa ơi, ngày hôm nay đúng là một ngày tồi tệ! Tôi gặp vấn đề âm thanh và tấm màn phải kéo lên trong một tiếng rưỡi."

"Ngậm miệng lại và nghe đây." McCord sập. "Phòng thay quần áo của Sebring ở chỗ nào?"

"Lối này..." Solomon nói, giật mình và đầy phẫn nộ.

Đồ đạc của Sebring vẫn còn ở trong phòng thay quần áo của cô ta, nhưng cô ta không có ở đó. "Cô ta có bực bội khi anh đuổi việc cô ta không?" Sam hỏi. "Ý tôi là, cô ta có biết là nó sẽ đến hay là cô ta hoàn toàn bị ngạc nhiên?"

"'Bực bội' ư?" Jason lặp lại một cách chế nhạo. "Cô ta như nổi điên lên vậy. Đó là một người phụ nữ điên khùng." anh nói thêm, đi về phía căn phòng nhỏ ở cuối hành lang với Sam và McCord ngay bên cạnh anh.

"Tại sao anh lại đuổi việc cô ta vậy?" Sam tiếp tục một cách dai dẳng. "Cô ta có bài phê bình rất tốt mà."

"Tôi đã đuổi việc cô ta vì Leigh Kendall không chịu xuất hiện trên cùng một sân khấu với cô ta, và ai có thể trách được Leigh chứ?"

"Jane Sebring có biết đó là lý do tại sao anh đuổi việc cô ta không?" McCord hỏi một cách sốt ruột.

"Vâng, dĩ nhiên. Tôi giải thích tình hình cho quản lý của cô ta trên điện thoại sáng nay khi tôi bắt đầu thương lượng việc mua đứt bản hợp đồng của cô ta. Hắn ta đúng là kẻ tham lam mà, hắn..."

"Nếu anh đã đuổi cô ta thông qua quản lý của cô ta," Sam cắt ngang, "sao anh lại biết cô ta 'nổi điên' về chuyện đó?"

"Vì hôm nay cô ta đã xuất hiện ở đây, ngay sau khi Leigh rời khỏi để đi đến văn phòng của Valente rồi về nhà để nghỉ ngơi." Solomon dừng lại ở phía trước bàn của anh và xoay mặt lại đối diện với họ khi anh nói thêm, "Tôi bảo Jane thu dọn đồ đạc của cô ta ra khỏi phòng thay quần áo của Leigh, nhưng cô ta đã để mọi thứ y như cũ và chạy ra khỏi đây. Người đàn bà đó đúng là điên mà."

"Lúc đó là mấy giờ?" McCord hỏi.

"Có khác biệt quái gì đâu chứ..." Solomon dừng lại và thụt lùi quanh bàn khi McCord bước một bước dài về phía anh. "Tôi nghĩ là từ ba đến bốn giờ."

"Gọi điện thoại cho Leigh Kendall ngay." McCord cáu kỉnh. "Gọi cho cô ấy ở số mà anh thường sử dụng để liên lạc với cô ấy đấy."

"Các người không thể đợi ở đây cho đến khi..."

McCord chồm người qua bàn, chộp lấy điện thoại, và giơ nó về phía anh ta. "Gọi cho cô ấy ngay !"

Không có câu trả lời ở số đầu tiên mà Solomon gọi, vì vậy anh thử hai số khác. "Thật là kỳ quặc." anh nói một cách lo lắng khi anh gác máy. "Không có ai trả lời điện thoại ở nhà của Leigh cả, và cô ấy cũng không trả lời điện thoại di động."

"Hôm nay cô ấy có cho anh số điện thoại di động của Valente không?"

"Có. Làm sao anh..."

"Là số mấy?"

Solomon lục soát đống giấy tờ rải rác trên bàn làm việc của anh, và tìm thấy những gì anh đang tìm. "Leigh nói là tôi không để đưa số này cho bất kỳ ai." anh bắt đầu, sau đó anh nhìn thấy cách diễn đạt đáng ngại của McCord và đọc liền một hơi những con số để Sam có thể ghi xuống. "Các người đi đâu vậy?" anh gọi, đi theo cả hai thanh tra khi họ lao xuống hành lang. "Leigh có lẽ là đang ở chung với Valente. Họ đang yêu, các người nó biết..."

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Jason Solomon đang mắng nhiếc một người giúp việc ở hậu đài khi anh nhìn thấy Sam và McCord vội vã đi xuống lối đi về phía anh, và anh trút giận trên người họ. "Các người có vấn đề quái gì vậy?" anh thét lên, đi xăm xăm về phía trước sân khấu. "Các người chưa từng nghe đến việc phải hẹn trước à? Đó là phép lịch sự, đó là...""Jane Sebring đang ở đâu?" McCord gay gắt cắt ngang."Làm thế nào mà tôi biết được chứ? Cô ta có lẽ ở đang ở nhà.""Cô ta không có ở nhà. Chúng tôi vừa mới đến từ chỗ đó. Cô ta thường đến đây vào lúc mấy giờ?""Thường là khoảng vào giờ này, nhưng tôi đã đuổi việc cô ta sáng nay. Chúa ơi, ngày hôm nay đúng là một ngày tồi tệ! Tôi gặp vấn đề âm thanh và tấm màn phải kéo lên trong một tiếng rưỡi.""Ngậm miệng lại và nghe đây." McCord sập. "Phòng thay quần áo của Sebring ở chỗ nào?""Lối này..." Solomon nói, giật mình và đầy phẫn nộ.Đồ đạc của Sebring vẫn còn ở trong phòng thay quần áo của cô ta, nhưng cô ta không có ở đó. "Cô ta có bực bội khi anh đuổi việc cô ta không?" Sam hỏi. "Ý tôi là, cô ta có biết là nó sẽ đến hay là cô ta hoàn toàn bị ngạc nhiên?""'Bực bội' ư?" Jason lặp lại một cách chế nhạo. "Cô ta như nổi điên lên vậy. Đó là một người phụ nữ điên khùng." anh nói thêm, đi về phía căn phòng nhỏ ở cuối hành lang với Sam và McCord ngay bên cạnh anh."Tại sao anh lại đuổi việc cô ta vậy?" Sam tiếp tục một cách dai dẳng. "Cô ta có bài phê bình rất tốt mà.""Tôi đã đuổi việc cô ta vì Leigh Kendall không chịu xuất hiện trên cùng một sân khấu với cô ta, và ai có thể trách được Leigh chứ?""Jane Sebring có biết đó là lý do tại sao anh đuổi việc cô ta không?" McCord hỏi một cách sốt ruột."Vâng, dĩ nhiên. Tôi giải thích tình hình cho quản lý của cô ta trên điện thoại sáng nay khi tôi bắt đầu thương lượng việc mua đứt bản hợp đồng của cô ta. Hắn ta đúng là kẻ tham lam mà, hắn...""Nếu anh đã đuổi cô ta thông qua quản lý của cô ta," Sam cắt ngang, "sao anh lại biết cô ta 'nổi điên' về chuyện đó?""Vì hôm nay cô ta đã xuất hiện ở đây, ngay sau khi Leigh rời khỏi để đi đến văn phòng của Valente rồi về nhà để nghỉ ngơi." Solomon dừng lại ở phía trước bàn của anh và xoay mặt lại đối diện với họ khi anh nói thêm, "Tôi bảo Jane thu dọn đồ đạc của cô ta ra khỏi phòng thay quần áo của Leigh, nhưng cô ta đã để mọi thứ y như cũ và chạy ra khỏi đây. Người đàn bà đó đúng là điên mà.""Lúc đó là mấy giờ?" McCord hỏi."Có khác biệt quái gì đâu chứ..." Solomon dừng lại và thụt lùi quanh bàn khi McCord bước một bước dài về phía anh. "Tôi nghĩ là từ ba đến bốn giờ.""Gọi điện thoại cho Leigh Kendall ngay." McCord cáu kỉnh. "Gọi cho cô ấy ở số mà anh thường sử dụng để liên lạc với cô ấy đấy.""Các người không thể đợi ở đây cho đến khi..."McCord chồm người qua bàn, chộp lấy điện thoại, và giơ nó về phía anh ta. "Gọi cho cô ấy ngay !"Không có câu trả lời ở số đầu tiên mà Solomon gọi, vì vậy anh thử hai số khác. "Thật là kỳ quặc." anh nói một cách lo lắng khi anh gác máy. "Không có ai trả lời điện thoại ở nhà của Leigh cả, và cô ấy cũng không trả lời điện thoại di động.""Hôm nay cô ấy có cho anh số điện thoại di động của Valente không?""Có. Làm sao anh...""Là số mấy?"Solomon lục soát đống giấy tờ rải rác trên bàn làm việc của anh, và tìm thấy những gì anh đang tìm. "Leigh nói là tôi không để đưa số này cho bất kỳ ai." anh bắt đầu, sau đó anh nhìn thấy cách diễn đạt đáng ngại của McCord và đọc liền một hơi những con số để Sam có thể ghi xuống. "Các người đi đâu vậy?" anh gọi, đi theo cả hai thanh tra khi họ lao xuống hành lang. "Leigh có lẽ là đang ở chung với Valente. Họ đang yêu, các người nó biết..."

Chương 69