Tác giả:

Kí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh…

Chương 76

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Với má của cô tựa vào lồng ngực săn cứng, ấm áp của Michael, Leigh liếc nhìn đồng hồ trên bàn đầu giường của anh và nhận biết nó đã gần đến lúc bắt đầu sửa soạn cho đám cưới của họ. Nhưng trước tiên cô có một chuyện để nói với anh, và cô quyết định chọn phương pháp gián tiếp. "Có cái gì đó rất khoái lạc về việc l*m t*nh ngay trước khi đến dự đám cưới của chính mình." cô nói nhẹ nhàng.Michael mỉm cười, hoàn toàn thỏa mãn, uể oải dò ngón tay của anh qua vai cô và xuống cánh tay của cô. "Dùng từ rất dễ thương, 'khoái lạc'.""Thực ra, có một phần trong bản hợp đồng của chúng ta liên quan đến đề tài đó.""Để đeo đuổi lạc thú ư?"Cô gật đầu, má của cô áp sát vào ngực anh."Anh không nhớ phần đó." anh trêu chọc. "Nó nói gì?""Nó nói rằng trong sự cần cù đeo đuổi lạc thú của mình, kết quả nhất định có thể xảy ra bắt buộc phải sửa đổi một trong những điều khoản khác.""Điều khoản nào cần được sửa đổi vậy?""Em nghĩ anh đã nói đó là Điều 1, Phần c – cái có tựa đề, 'người chăm sóc tôi'.""Mmm" Michael trả lời. "Anh đã không đáp ứng với điều khoản đó à?""Không có." Leigh vội vàng nói với anh. "Nhưng điều khoản cần được sửa đổi vì đại từ không còn chính xác nữa.""Thật sao?" Michael hỏi, nụ cười của anh đã mở rộng trong sự mong đợi câu trả lời của cô. "Điều khoản đó bây giờ nên nói gì?""Nên nói là, 'người chăm sóc chúng em'."Cô đang nói với anh là cô đã có thai, và sự vui mừng của Michael làm giọng của anh khàn đục. "Thương lượng lại một hợp đồng đã được ràng buộc có thể là một thủ tục phức tạp, và lâu dài. Khi nào thì điều khoản cụ thể đó cần được sửa đổi?""Trong khoảng bảy tháng rưỡi."Anh nhìn vào trần nhà một lát, tính ngày tháng, và nụ cười của anh trở thành cái cười toét miệng. "Thật sao? Đêm đầu tiên à?""Có lẽ là vậy.""Một đứa bé." anh thở dài. "Đúng là một món quà cưới hoàn hảo!"Cô vùi bộ mặt tươi cười vào ngực anh. "Em biết anh sẽ nhìn thấy điều đó theo cách đó.""Em đã chọn tên chưa?"Cô cười càng lơn hơn. "Không. Anh làm chưa?""Chưa," anh thừa nhận, "nhưng để chào đón khoảnh khắc này..." anh ngừng lại để với tay mở ngăn kéo bàn ở đầu giường. "... anh đã mua cái này cách đây vài ngày." Anh đặt một chiếc giày len trẻ con, nhỏ xíu vào tay Leigh. Nó có màu vàng, với đăng ten xanh ở phía trước và hai vòng tròn xanh và hồng khóa vào nhau ở bên trên."Anh chỉ có mua có một chiếc thôi à?" Leigh hỏi, mắt cô đầy nước mắt hạnh phúc khi cô nâng nó đến với anh.Anh gật đầu."Anh có nghĩ là anh lẽ ra nên mua cả hai không?""Có một thứ bên trong nó." anh giải thích.Lúc đó Leigh cảm thấy được nó. "Vui lòng nói với em là nó không phải là một ngón chân." cô nói đùa.Dưới má của cô, ngực của anh cười ngặt nghẽo khi cô lật ngược chiếc giày len.Một bản sao giống chính xác rơi ra ngoài, hoàn hảo trong mỗi chi tiết và màu sắc. Nó được làm bằng kim cương.

Với má của cô tựa vào lồng ngực săn cứng, ấm áp của Michael, Leigh liếc nhìn đồng hồ trên bàn đầu giường của anh và nhận biết nó đã gần đến lúc bắt đầu sửa soạn cho đám cưới của họ. Nhưng trước tiên cô có một chuyện để nói với anh, và cô quyết định chọn phương pháp gián tiếp. "Có cái gì đó rất khoái lạc về việc l*m t*nh ngay trước khi đến dự đám cưới của chính mình." cô nói nhẹ nhàng.

Michael mỉm cười, hoàn toàn thỏa mãn, uể oải dò ngón tay của anh qua vai cô và xuống cánh tay của cô. "Dùng từ rất dễ thương, 'khoái lạc'."

"Thực ra, có một phần trong bản hợp đồng của chúng ta liên quan đến đề tài đó."

"Để đeo đuổi lạc thú ư?"

Cô gật đầu, má của cô áp sát vào ngực anh.

"Anh không nhớ phần đó." anh trêu chọc. "Nó nói gì?"

"Nó nói rằng trong sự cần cù đeo đuổi lạc thú của mình, kết quả nhất định có thể xảy ra bắt buộc phải sửa đổi một trong những điều khoản khác."

"Điều khoản nào cần được sửa đổi vậy?"

"Em nghĩ anh đã nói đó là Điều 1, Phần c – cái có tựa đề, 'người chăm sóc tôi'."

"Mmm" Michael trả lời. "Anh đã không đáp ứng với điều khoản đó à?"

"Không có." Leigh vội vàng nói với anh. "Nhưng điều khoản cần được sửa đổi vì đại từ không còn chính xác nữa."

"Thật sao?" Michael hỏi, nụ cười của anh đã mở rộng trong sự mong đợi câu trả lời của cô. "Điều khoản đó bây giờ nên nói gì?"

"Nên nói là, 'người chăm sóc chúng em'."

Cô đang nói với anh là cô đã có thai, và sự vui mừng của Michael làm giọng của anh khàn đục. "Thương lượng lại một hợp đồng đã được ràng buộc có thể là một thủ tục phức tạp, và lâu dài. Khi nào thì điều khoản cụ thể đó cần được sửa đổi?"

"Trong khoảng bảy tháng rưỡi."

Anh nhìn vào trần nhà một lát, tính ngày tháng, và nụ cười của anh trở thành cái cười toét miệng. "Thật sao? Đêm đầu tiên à?"

"Có lẽ là vậy."

"Một đứa bé." anh thở dài. "Đúng là một món quà cưới hoàn hảo!"

Cô vùi bộ mặt tươi cười vào ngực anh. "Em biết anh sẽ nhìn thấy điều đó theo cách đó."

"Em đã chọn tên chưa?"

Cô cười càng lơn hơn. "Không. Anh làm chưa?"

"Chưa," anh thừa nhận, "nhưng để chào đón khoảnh khắc này..." anh ngừng lại để với tay mở ngăn kéo bàn ở đầu giường. "... anh đã mua cái này cách đây vài ngày." Anh đặt một chiếc giày len trẻ con, nhỏ xíu vào tay Leigh. Nó có màu vàng, với đăng ten xanh ở phía trước và hai vòng tròn xanh và hồng khóa vào nhau ở bên trên.

"Anh chỉ có mua có một chiếc thôi à?" Leigh hỏi, mắt cô đầy nước mắt hạnh phúc khi cô nâng nó đến với anh.

Anh gật đầu.

"Anh có nghĩ là anh lẽ ra nên mua cả hai không?"

"Có một thứ bên trong nó." anh giải thích.

Lúc đó Leigh cảm thấy được nó. "Vui lòng nói với em là nó không phải là một ngón chân." cô nói đùa.

Dưới má của cô, ngực của anh cười ngặt nghẽo khi cô lật ngược chiếc giày len.

Một bản sao giống chính xác rơi ra ngoài, hoàn hảo trong mỗi chi tiết và màu sắc. Nó được làm bằng kim cương.

Người Bảo Hộ (Someone To Watch Over Me)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương TâyKí ức tiếp theo sau là những hình ảnh khủng khiếp – các túi khí nổ tung, tiếng va chạm ghê rợn giữa tiếng kim loại và tiếng kính vỡ khi chiếc Mercedes đâm qua rào chắn bảo vệ và bắt đầu nhào lộn xuống con đường dốc thẳng đứng. Chiếc xe đâm mạnh vào vài thân cây, sau đó đụng mạnh vào những tảng đá trong một loạt va chạm, rồi đột ngột xóc mạnh khi năm ngàn pounds thép (khoảng 2268kg) đột nhiên dừng lại. Lơ lửng trên dây an toàn, Leigh bị treo ngược ở đó, như một con dơi ở trong hang, trong khi ánh sáng bắt đầu bùng lên xung quanh cô. Ánh sáng chói lọi. Nhiều màu sắc. Vàng, cam và đỏ. Lửa! Sự khiếp sợ làm cho đầu óc cô tỉnh táo lại. Cô tháo khóa dây an toàn, rơi xuống trần chiếc xe bị lộn ngược và r*n r*, cố bò qua cái lỗ đã từng là cửa sổ phía bên ghế khách. Máu, nhớp nháp và ướt đẫm, chảy xuống cánh tay, hai chân cô và chảy vào mắt cô. Cái áo choàng của cô quá lớn so với lỗ hổng, và lúc cô kéo nó ra thì vật gì đó đã chặn chiếc xe lại không để nó tuột xuống dốc đột ngột bị bật đi. Leigh… Với má của cô tựa vào lồng ngực săn cứng, ấm áp của Michael, Leigh liếc nhìn đồng hồ trên bàn đầu giường của anh và nhận biết nó đã gần đến lúc bắt đầu sửa soạn cho đám cưới của họ. Nhưng trước tiên cô có một chuyện để nói với anh, và cô quyết định chọn phương pháp gián tiếp. "Có cái gì đó rất khoái lạc về việc l*m t*nh ngay trước khi đến dự đám cưới của chính mình." cô nói nhẹ nhàng.Michael mỉm cười, hoàn toàn thỏa mãn, uể oải dò ngón tay của anh qua vai cô và xuống cánh tay của cô. "Dùng từ rất dễ thương, 'khoái lạc'.""Thực ra, có một phần trong bản hợp đồng của chúng ta liên quan đến đề tài đó.""Để đeo đuổi lạc thú ư?"Cô gật đầu, má của cô áp sát vào ngực anh."Anh không nhớ phần đó." anh trêu chọc. "Nó nói gì?""Nó nói rằng trong sự cần cù đeo đuổi lạc thú của mình, kết quả nhất định có thể xảy ra bắt buộc phải sửa đổi một trong những điều khoản khác.""Điều khoản nào cần được sửa đổi vậy?""Em nghĩ anh đã nói đó là Điều 1, Phần c – cái có tựa đề, 'người chăm sóc tôi'.""Mmm" Michael trả lời. "Anh đã không đáp ứng với điều khoản đó à?""Không có." Leigh vội vàng nói với anh. "Nhưng điều khoản cần được sửa đổi vì đại từ không còn chính xác nữa.""Thật sao?" Michael hỏi, nụ cười của anh đã mở rộng trong sự mong đợi câu trả lời của cô. "Điều khoản đó bây giờ nên nói gì?""Nên nói là, 'người chăm sóc chúng em'."Cô đang nói với anh là cô đã có thai, và sự vui mừng của Michael làm giọng của anh khàn đục. "Thương lượng lại một hợp đồng đã được ràng buộc có thể là một thủ tục phức tạp, và lâu dài. Khi nào thì điều khoản cụ thể đó cần được sửa đổi?""Trong khoảng bảy tháng rưỡi."Anh nhìn vào trần nhà một lát, tính ngày tháng, và nụ cười của anh trở thành cái cười toét miệng. "Thật sao? Đêm đầu tiên à?""Có lẽ là vậy.""Một đứa bé." anh thở dài. "Đúng là một món quà cưới hoàn hảo!"Cô vùi bộ mặt tươi cười vào ngực anh. "Em biết anh sẽ nhìn thấy điều đó theo cách đó.""Em đã chọn tên chưa?"Cô cười càng lơn hơn. "Không. Anh làm chưa?""Chưa," anh thừa nhận, "nhưng để chào đón khoảnh khắc này..." anh ngừng lại để với tay mở ngăn kéo bàn ở đầu giường. "... anh đã mua cái này cách đây vài ngày." Anh đặt một chiếc giày len trẻ con, nhỏ xíu vào tay Leigh. Nó có màu vàng, với đăng ten xanh ở phía trước và hai vòng tròn xanh và hồng khóa vào nhau ở bên trên."Anh chỉ có mua có một chiếc thôi à?" Leigh hỏi, mắt cô đầy nước mắt hạnh phúc khi cô nâng nó đến với anh.Anh gật đầu."Anh có nghĩ là anh lẽ ra nên mua cả hai không?""Có một thứ bên trong nó." anh giải thích.Lúc đó Leigh cảm thấy được nó. "Vui lòng nói với em là nó không phải là một ngón chân." cô nói đùa.Dưới má của cô, ngực của anh cười ngặt nghẽo khi cô lật ngược chiếc giày len.Một bản sao giống chính xác rơi ra ngoài, hoàn hảo trong mỗi chi tiết và màu sắc. Nó được làm bằng kim cương.

Chương 76