Tác giả:

1976. Margaret Stanhope đứng trước những cánh cửa trông ra hiên nhà, khí chất cao quý của bà thể hiện qua lớp mặt nạ băng giá khi nhìn người quản gia bưng một khay đồ uống cho những đứa cháu vừa trở về nghỉ hè từ nhiều trường tư thục khác nhau. Bên ngoài hàng hiên, thành phố xanh tươi dưới kia, thành phố Ridgemont, Pennsylvania, dễ dàng nhìn thấy được những đường cong uốn lượn, nhũng hàng cây dọc đường , công viên đầy màu sắc, cạnh khu vực mua sắm, và chếch về bên phải là những ngọn đồi của câu lạc bộ thành phố Ridgemont. Toạ lạc ngay trung tâm thành phố là màu sắc rực rỡ từ các toà nhà gạch đỏ thuộc sở hữu của tập đoàn công nghiệp Stanhope, theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp, có trách nhiệm với sự thịnh vượng của hầu hết gia đình ở Ridgemont. Như một cộng đồng thu nhỏ, Ridgemont có hệ thống cấp bậc được phân chia rõ ràng, và dòng họ Stanhope đứng vững vàng trên hệ thống ấy như dinh thự đang ngự trên đỉnh Ridgemont. Tuy nhiên, hôm nay tâm trí của Margaret Stanhope không để ở ngoài…

Chương 58

Hoàn Hảo (Perfect)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương Tây1976. Margaret Stanhope đứng trước những cánh cửa trông ra hiên nhà, khí chất cao quý của bà thể hiện qua lớp mặt nạ băng giá khi nhìn người quản gia bưng một khay đồ uống cho những đứa cháu vừa trở về nghỉ hè từ nhiều trường tư thục khác nhau. Bên ngoài hàng hiên, thành phố xanh tươi dưới kia, thành phố Ridgemont, Pennsylvania, dễ dàng nhìn thấy được những đường cong uốn lượn, nhũng hàng cây dọc đường , công viên đầy màu sắc, cạnh khu vực mua sắm, và chếch về bên phải là những ngọn đồi của câu lạc bộ thành phố Ridgemont. Toạ lạc ngay trung tâm thành phố là màu sắc rực rỡ từ các toà nhà gạch đỏ thuộc sở hữu của tập đoàn công nghiệp Stanhope, theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp, có trách nhiệm với sự thịnh vượng của hầu hết gia đình ở Ridgemont. Như một cộng đồng thu nhỏ, Ridgemont có hệ thống cấp bậc được phân chia rõ ràng, và dòng họ Stanhope đứng vững vàng trên hệ thống ấy như dinh thự đang ngự trên đỉnh Ridgemont. Tuy nhiên, hôm nay tâm trí của Margaret Stanhope không để ở ngoài… Tony Austin nghe một tiếng ồn sau lưng và với tay bật đèn bàn cùng lúc hắn thấy tấm màn chuyển động bên cạnh cánh cửa kéo bằng kính ."Không được bật đèn" một giọng nói ra lệnh vừa lúc một cái bóng rời xa khỏi màn "Tao có thể thấy rõ mày ở ngay đây"."Không cần đèn tao cũng nhận ra được giọng mày. Sao mày không đi vào từ cửa trước hả thằng quỷ" Austin nói, giật tay khỏi đèn và che dấu vẻ kinh ngạc bên dưới sự khinh miệt "Tao để cửa mở cho mày mà"."Mày có biết tao muốn giết mày nhiều đến mức nào không hả?""Mày vuột mất cơ hội 5 năm trước rồi. Tiền đâu?""Mày giống như một con ma cà rồng chuyên hút cạn máu người"."Câm miệng và đưa tiền cho tao".Cái bóng trên màn đưa tay lên và Tony thấy một khẩu súng."Đừng có ngu! Nếu mày giết tao thì bọn cớm sẽ biết ngay là mày trong vòng 24h"."Không! Lũ cớm sẽ không biết. Zack Benedict đang chạy rong khắp nơi, và hắn điên loạn, mày chưa nghe chuyện đó hả?" giọng cười ớn lạnh vang lên nhức óc "Hắn gọi điện đe dọa mọi người. Người ta nghĩ tao cũng nhận được một cuộc gọi của hắn. Tao chắc như thế. Chúng sẽ nghĩ hắn đã giết mày. Tao đã chở đợi giây phút này quá lâu rồi" Khẩu súng nâng lên, chĩa thẳng, điều chỉnh một chút."Đừng có khùng! Nếu mày giết tao mọi người sẽ - ".Tiếng nổ phát ra từ nòng súng tạo nên một lỗ thủng trên ngực gần xương đòn của Austin, sự thật viên đạn đã sượt khỏi tim hắn không còn quan trọng. Với sức công phá của mình nó đã phá vỡ khoang ngực của Austin và khiến hắn chết ngay lập tức.

Tony Austin nghe một tiếng ồn sau lưng và với tay bật đèn bàn cùng lúc hắn thấy tấm màn chuyển động bên cạnh cánh cửa kéo bằng kính .

"Không được bật đèn" một giọng nói ra lệnh vừa lúc một cái bóng rời xa khỏi màn "Tao có thể thấy rõ mày ở ngay đây".

"Không cần đèn tao cũng nhận ra được giọng mày. Sao mày không đi vào từ cửa trước hả thằng quỷ" Austin nói, giật tay khỏi đèn và che dấu vẻ kinh ngạc bên dưới sự khinh miệt "Tao để cửa mở cho mày mà".

"Mày có biết tao muốn giết mày nhiều đến mức nào không hả?"

"Mày vuột mất cơ hội 5 năm trước rồi. Tiền đâu?"

"Mày giống như một con ma cà rồng chuyên hút cạn máu người".

"Câm miệng và đưa tiền cho tao".

Cái bóng trên màn đưa tay lên và Tony thấy một khẩu súng.

"Đừng có ngu! Nếu mày giết tao thì bọn cớm sẽ biết ngay là mày trong vòng 24h".

"Không! Lũ cớm sẽ không biết. Zack Benedict đang chạy rong khắp nơi, và hắn điên loạn, mày chưa nghe chuyện đó hả?" giọng cười ớn lạnh vang lên nhức óc "Hắn gọi điện đe dọa mọi người. Người ta nghĩ tao cũng nhận được một cuộc gọi của hắn. Tao chắc như thế. Chúng sẽ nghĩ hắn đã giết mày. Tao đã chở đợi giây phút này quá lâu rồi" Khẩu súng nâng lên, chĩa thẳng, điều chỉnh một chút.

"Đừng có khùng! Nếu mày giết tao mọi người sẽ - ".

Tiếng nổ phát ra từ nòng súng tạo nên một lỗ thủng trên ngực gần xương đòn của Austin, sự thật viên đạn đã sượt khỏi tim hắn không còn quan trọng. Với sức công phá của mình nó đã phá vỡ khoang ngực của Austin và khiến hắn chết ngay lập tức.

Hoàn Hảo (Perfect)Tác giả: Judith McNaughtTruyện Phương Tây1976. Margaret Stanhope đứng trước những cánh cửa trông ra hiên nhà, khí chất cao quý của bà thể hiện qua lớp mặt nạ băng giá khi nhìn người quản gia bưng một khay đồ uống cho những đứa cháu vừa trở về nghỉ hè từ nhiều trường tư thục khác nhau. Bên ngoài hàng hiên, thành phố xanh tươi dưới kia, thành phố Ridgemont, Pennsylvania, dễ dàng nhìn thấy được những đường cong uốn lượn, nhũng hàng cây dọc đường , công viên đầy màu sắc, cạnh khu vực mua sắm, và chếch về bên phải là những ngọn đồi của câu lạc bộ thành phố Ridgemont. Toạ lạc ngay trung tâm thành phố là màu sắc rực rỡ từ các toà nhà gạch đỏ thuộc sở hữu của tập đoàn công nghiệp Stanhope, theo cách trực tiếp hoặc gián tiếp, có trách nhiệm với sự thịnh vượng của hầu hết gia đình ở Ridgemont. Như một cộng đồng thu nhỏ, Ridgemont có hệ thống cấp bậc được phân chia rõ ràng, và dòng họ Stanhope đứng vững vàng trên hệ thống ấy như dinh thự đang ngự trên đỉnh Ridgemont. Tuy nhiên, hôm nay tâm trí của Margaret Stanhope không để ở ngoài… Tony Austin nghe một tiếng ồn sau lưng và với tay bật đèn bàn cùng lúc hắn thấy tấm màn chuyển động bên cạnh cánh cửa kéo bằng kính ."Không được bật đèn" một giọng nói ra lệnh vừa lúc một cái bóng rời xa khỏi màn "Tao có thể thấy rõ mày ở ngay đây"."Không cần đèn tao cũng nhận ra được giọng mày. Sao mày không đi vào từ cửa trước hả thằng quỷ" Austin nói, giật tay khỏi đèn và che dấu vẻ kinh ngạc bên dưới sự khinh miệt "Tao để cửa mở cho mày mà"."Mày có biết tao muốn giết mày nhiều đến mức nào không hả?""Mày vuột mất cơ hội 5 năm trước rồi. Tiền đâu?""Mày giống như một con ma cà rồng chuyên hút cạn máu người"."Câm miệng và đưa tiền cho tao".Cái bóng trên màn đưa tay lên và Tony thấy một khẩu súng."Đừng có ngu! Nếu mày giết tao thì bọn cớm sẽ biết ngay là mày trong vòng 24h"."Không! Lũ cớm sẽ không biết. Zack Benedict đang chạy rong khắp nơi, và hắn điên loạn, mày chưa nghe chuyện đó hả?" giọng cười ớn lạnh vang lên nhức óc "Hắn gọi điện đe dọa mọi người. Người ta nghĩ tao cũng nhận được một cuộc gọi của hắn. Tao chắc như thế. Chúng sẽ nghĩ hắn đã giết mày. Tao đã chở đợi giây phút này quá lâu rồi" Khẩu súng nâng lên, chĩa thẳng, điều chỉnh một chút."Đừng có khùng! Nếu mày giết tao mọi người sẽ - ".Tiếng nổ phát ra từ nòng súng tạo nên một lỗ thủng trên ngực gần xương đòn của Austin, sự thật viên đạn đã sượt khỏi tim hắn không còn quan trọng. Với sức công phá của mình nó đã phá vỡ khoang ngực của Austin và khiến hắn chết ngay lập tức.

Chương 58