Tác giả:

Sau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai…

Chương 4

Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… Bước đến cửa phòng hiệu trưởng, nó gõ cửa mãi không ai mở nên tự vào luôn (tự nhiên như ỡ nhà :3). Nhìn một lượt chẳng thấy ai trong phòng dịnh bước ra bỗng có tiếng gọi-Ji hả, vào đi cháu_bác Thịnh từ ngoài hành lang bước vào(bác họ nó làm hiệu trưởng)Nó còn chưa kịp nói câu nào bác Thịnh đã tuôn một tràng-Cháu về khi nào thế, ba mẹ có khỏe không, cái Jan không đi với cháu à,...-Chà!!! lớn quá rồi, càng lớn càng xinh #^%$$^%Nó choáng, hét ầm lên-STOPhix hix tiếng sụt sùi của bác nó, lớn rồi mà hơi tí là khóc nhưng chỉ như thế này khi gặp nó thôi :))-cháu học lớp 10a1 đúng không?_nó hỏi. Bác gật đầu thế là nó quay người đóng cửa đi luôn. trước khi ra nó còn nhắc lí lịch của nó nhớ giữ kínNó đi rồi bác Thịnh mới mỉm cười hài lòng trở về với dáng vẻ nghiêm túc điềm đạm thường ngày, cháu gái ta lớn quá rồi nhỉ mỉm cười khó hiểu...Cầm trên tay bản đồ của trường nó bắt đầu đi tìm phòng học nó, cũng dễ tìm vì khối 10a nằm trên tầng 2. Nó vừa tìm được phòng 10a1 cũng là lúc tiếng chuông vào học bắt đầu vang lên, trường nó vào học lúc 8h30 đến 11h ăn trưa rồi tiếng tục ca học chiều. Nó đang mơ màng nhớ đến lời nhõ Jan hồi sáng giới thiệu thỳ tiếng cô giáo Liên cất lên-Em vào lớp điNó bước vào lớp vẫn không hề quan tâm, phải nói rằng lớp 10a1 toàn nhân tài chỉ số IQ phải từ 180 trở lên nhưng chẵng ai quan tâm tới ai, mỗi người tự học nên xuất hiện học sinh mới hay không cũng không cần biếtRẦM!!! cô Liên đập mạnh tay lên bàn làm cả lớp ngoái nhìn lên cô mới thở phào bắt đầu giới thiệu-năm nay lớp ta có hsinh mới, em tự giới thiệu về mình đi_cô cười hiền nhìn nó-mình họ Vũ tên Nhi, gọi mình là Ji được rồi_nó điềm đạm giới thiệu xung quanh người nó xuất hiện không khí lạnh đến cô Liên cũng phải rùng mình.-em tự chọn chỗ ngồi đi lớp mình còn rộng-em ngồi cạnh Tuyết Mai_cô gật đầu đồng ýNó về chỗ, nhõ Jan mới bắt đầu tra hỏi-sáng giờ mày đi đâu thế tao tìm mày không thấy gọi đt thỳ không nghe hả_Jan huých vai nó khó chịuNó liền mở đt ra có 63 cuộc gọi nhỡ từ Jan(kjh thật) chắc nhõ lo lắm.-lát nữa tao kể cho giờ tao ngũ đã_trả lời Jan xong nó gục đầu thiếp điJan lắc đầu ngán ngẩm rồi lôi ipod ra chơi game(nhõ này ham chơi game lắm)Nó đâu biết rằng có ánh mắt nhìn nó nãy giờRENGGGGGG!!!!!! tiếng chuông hết giờ vang lên học sinh nháo nhào chạy xuống căn-tin không trừ lớp nó.-dậy xuống kiếm gì ăn đi mày_Jan gọi nóVừa đi Jan vừa bắt nó kể chuyện sáng nay nó đành phải kể lại toàn bộ trừ việc hắn póp cổ nó ra nếu không Jan làm loạn lên mất...-hú hú anh Khánh i love youuu -anh Nhật Duy handsome quá_một đứa con gái nói xong xịt máu mũi lăn ra ngất luôn#$^%$^%^$^%-CÂM-HẾT-ĐI_tiếng nó hét lên làm ai cũng phải ngoái nhìn kể cả 2 chàng nhà ta. Cũng không trách được nó trước giờ nó ghét nhất ồn ào mà-uầy, tiếng hét mày có công lực thật đêý_nhõ Jan gé tai nó nói xong cười mắc mẻMột đứa con gái bước ra từ cái đám lao nhao đó đến gần nó và Jan, trên môi nở một nụ cười thánh thiện nhưng sau đó là một con cáo đầy mưu mô.-chào bạn chắc bạn là học sinh mới đúng không, trông pạn thật dễ thương_cô ta cười rồi nói tiếp-mẹ mất bố mở công ty nhỏ nhờ học bổng mà vô được TK mà đòi cao sang sao hahaaa_tiếng cười khinh bỉ đồng loạt vang lên.CHÁT!!! cô ta im bặt, ôm mặt rồi hét lên-mày dám động vào Hoàng Nguyễn Uyển Nhi này sao, con ranh_Uyển Nhi(UN) hét vào mặt Jan.Ai bảo UN dám sỉ nhục nó làm gì. UN định tát trả thỳCHÁT!!! lại một tiếng tát nữa vang lên nhưng phãi Jan bị tát mà lại là UN, nhưng lần này người tát UN là nó. Mặt nó nóng dần cười khinh bỉ rồi nắm tay Jan đi ra khỏi căn tinUN mặt đỏ lựng vì tức, 2 đứa mày đợi đó_UN gằm lên từng chữĐâu ai biết rằng nhất cử nhất động của nó và Jan đều được thu gọn trong mắt hắn, Khánh và Hân. Không ai nói ai đều mỉm cười

Bước đến cửa phòng hiệu trưởng, nó gõ cửa mãi không ai mở nên tự vào luôn (tự nhiên như ỡ nhà :3). Nhìn một lượt chẳng thấy ai trong phòng dịnh bước ra bỗng có tiếng gọi

-Ji hả, vào đi cháu_bác Thịnh từ ngoài hành lang bước vào(bác họ nó làm hiệu trưởng)

Nó còn chưa kịp nói câu nào bác Thịnh đã tuôn một tràng

-Cháu về khi nào thế, ba mẹ có khỏe không, cái Jan không đi với cháu à,...

-Chà!!! lớn quá rồi, càng lớn càng xinh #^%$$^%

Nó choáng, hét ầm lên

-STOP

hix hix tiếng sụt sùi của bác nó, lớn rồi mà hơi tí là khóc nhưng chỉ như thế này khi gặp nó thôi :))

-cháu học lớp 10a1 đúng không?_nó hỏi. Bác gật đầu thế là nó quay người đóng cửa đi luôn. trước khi ra nó còn nhắc lí lịch của nó nhớ giữ kín

Nó đi rồi bác Thịnh mới mỉm cười hài lòng trở về với dáng vẻ nghiêm túc điềm đạm thường ngày, cháu gái ta lớn quá rồi nhỉ mỉm cười khó hiểu...

Cầm trên tay bản đồ của trường nó bắt đầu đi tìm phòng học nó, cũng dễ tìm vì khối 10a nằm trên tầng 2. Nó vừa tìm được phòng 10a1 cũng là lúc tiếng chuông vào học bắt đầu vang lên, trường nó vào học lúc 8h30 đến 11h ăn trưa rồi tiếng tục ca học chiều. Nó đang mơ màng nhớ đến lời nhõ Jan hồi sáng giới thiệu thỳ tiếng cô giáo Liên cất lên

-Em vào lớp đi

Nó bước vào lớp vẫn không hề quan tâm, phải nói rằng lớp 10a1 toàn nhân tài chỉ số IQ phải từ 180 trở lên nhưng chẵng ai quan tâm tới ai, mỗi người tự học nên xuất hiện học sinh mới hay không cũng không cần biết

RẦM!!! cô Liên đập mạnh tay lên bàn làm cả lớp ngoái nhìn lên cô mới thở phào bắt đầu giới thiệu

-năm nay lớp ta có hsinh mới, em tự giới thiệu về mình đi_cô cười hiền nhìn nó

-mình họ Vũ tên Nhi, gọi mình là Ji được rồi_nó điềm đạm giới thiệu xung quanh người nó xuất hiện không khí lạnh đến cô Liên cũng phải rùng mình.

-em tự chọn chỗ ngồi đi lớp mình còn rộng

-em ngồi cạnh Tuyết Mai_cô gật đầu đồng ý

Nó về chỗ, nhõ Jan mới bắt đầu tra hỏi

-sáng giờ mày đi đâu thế tao tìm mày không thấy gọi đt thỳ không nghe hả_Jan huých vai nó khó chịu

Nó liền mở đt ra có 63 cuộc gọi nhỡ từ Jan(kjh thật) chắc nhõ lo lắm.

-lát nữa tao kể cho giờ tao ngũ đã_trả lời Jan xong nó gục đầu thiếp đi

Jan lắc đầu ngán ngẩm rồi lôi ipod ra chơi game(nhõ này ham chơi game lắm)

Nó đâu biết rằng có ánh mắt nhìn nó nãy giờ

RENGGGGGG!!!!!! tiếng chuông hết giờ vang lên học sinh nháo nhào chạy xuống căn-tin không trừ lớp nó.

-dậy xuống kiếm gì ăn đi mày_Jan gọi nó

Vừa đi Jan vừa bắt nó kể chuyện sáng nay nó đành phải kể lại toàn bộ trừ việc hắn póp cổ nó ra nếu không Jan làm loạn lên mất...

-hú hú anh Khánh i love youuu -anh Nhật Duy handsome quá_một đứa con gái nói xong xịt máu mũi lăn ra ngất luôn

#$^%$^%^$^%

-CÂM-HẾT-ĐI_tiếng nó hét lên làm ai cũng phải ngoái nhìn kể cả 2 chàng nhà ta. Cũng không trách được nó trước giờ nó ghét nhất ồn ào mà

-uầy, tiếng hét mày có công lực thật đêý_nhõ Jan gé tai nó nói xong cười mắc mẻ

Một đứa con gái bước ra từ cái đám lao nhao đó đến gần nó và Jan, trên môi nở một nụ cười thánh thiện nhưng sau đó là một con cáo đầy mưu mô.

-chào bạn chắc bạn là học sinh mới đúng không, trông pạn thật dễ thương_cô ta cười rồi nói tiếp

-mẹ mất bố mở công ty nhỏ nhờ học bổng mà vô được TK mà đòi cao sang sao hahaaa_tiếng cười khinh bỉ đồng loạt vang lên.

CHÁT!!! cô ta im bặt, ôm mặt rồi hét lên

-mày dám động vào Hoàng Nguyễn Uyển Nhi này sao, con ranh_Uyển Nhi(UN) hét vào mặt Jan.Ai bảo UN dám sỉ nhục nó làm gì. UN định tát trả thỳ

CHÁT!!! lại một tiếng tát nữa vang lên nhưng phãi Jan bị tát mà lại là UN, nhưng lần này người tát UN là nó. Mặt nó nóng dần cười khinh bỉ rồi nắm tay Jan đi ra khỏi căn tin

UN mặt đỏ lựng vì tức, 2 đứa mày đợi đó_UN gằm lên từng chữ

Đâu ai biết rằng nhất cử nhất động của nó và Jan đều được thu gọn trong mắt hắn, Khánh và Hân. Không ai nói ai đều mỉm cười

Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… Bước đến cửa phòng hiệu trưởng, nó gõ cửa mãi không ai mở nên tự vào luôn (tự nhiên như ỡ nhà :3). Nhìn một lượt chẳng thấy ai trong phòng dịnh bước ra bỗng có tiếng gọi-Ji hả, vào đi cháu_bác Thịnh từ ngoài hành lang bước vào(bác họ nó làm hiệu trưởng)Nó còn chưa kịp nói câu nào bác Thịnh đã tuôn một tràng-Cháu về khi nào thế, ba mẹ có khỏe không, cái Jan không đi với cháu à,...-Chà!!! lớn quá rồi, càng lớn càng xinh #^%$$^%Nó choáng, hét ầm lên-STOPhix hix tiếng sụt sùi của bác nó, lớn rồi mà hơi tí là khóc nhưng chỉ như thế này khi gặp nó thôi :))-cháu học lớp 10a1 đúng không?_nó hỏi. Bác gật đầu thế là nó quay người đóng cửa đi luôn. trước khi ra nó còn nhắc lí lịch của nó nhớ giữ kínNó đi rồi bác Thịnh mới mỉm cười hài lòng trở về với dáng vẻ nghiêm túc điềm đạm thường ngày, cháu gái ta lớn quá rồi nhỉ mỉm cười khó hiểu...Cầm trên tay bản đồ của trường nó bắt đầu đi tìm phòng học nó, cũng dễ tìm vì khối 10a nằm trên tầng 2. Nó vừa tìm được phòng 10a1 cũng là lúc tiếng chuông vào học bắt đầu vang lên, trường nó vào học lúc 8h30 đến 11h ăn trưa rồi tiếng tục ca học chiều. Nó đang mơ màng nhớ đến lời nhõ Jan hồi sáng giới thiệu thỳ tiếng cô giáo Liên cất lên-Em vào lớp điNó bước vào lớp vẫn không hề quan tâm, phải nói rằng lớp 10a1 toàn nhân tài chỉ số IQ phải từ 180 trở lên nhưng chẵng ai quan tâm tới ai, mỗi người tự học nên xuất hiện học sinh mới hay không cũng không cần biếtRẦM!!! cô Liên đập mạnh tay lên bàn làm cả lớp ngoái nhìn lên cô mới thở phào bắt đầu giới thiệu-năm nay lớp ta có hsinh mới, em tự giới thiệu về mình đi_cô cười hiền nhìn nó-mình họ Vũ tên Nhi, gọi mình là Ji được rồi_nó điềm đạm giới thiệu xung quanh người nó xuất hiện không khí lạnh đến cô Liên cũng phải rùng mình.-em tự chọn chỗ ngồi đi lớp mình còn rộng-em ngồi cạnh Tuyết Mai_cô gật đầu đồng ýNó về chỗ, nhõ Jan mới bắt đầu tra hỏi-sáng giờ mày đi đâu thế tao tìm mày không thấy gọi đt thỳ không nghe hả_Jan huých vai nó khó chịuNó liền mở đt ra có 63 cuộc gọi nhỡ từ Jan(kjh thật) chắc nhõ lo lắm.-lát nữa tao kể cho giờ tao ngũ đã_trả lời Jan xong nó gục đầu thiếp điJan lắc đầu ngán ngẩm rồi lôi ipod ra chơi game(nhõ này ham chơi game lắm)Nó đâu biết rằng có ánh mắt nhìn nó nãy giờRENGGGGGG!!!!!! tiếng chuông hết giờ vang lên học sinh nháo nhào chạy xuống căn-tin không trừ lớp nó.-dậy xuống kiếm gì ăn đi mày_Jan gọi nóVừa đi Jan vừa bắt nó kể chuyện sáng nay nó đành phải kể lại toàn bộ trừ việc hắn póp cổ nó ra nếu không Jan làm loạn lên mất...-hú hú anh Khánh i love youuu -anh Nhật Duy handsome quá_một đứa con gái nói xong xịt máu mũi lăn ra ngất luôn#$^%$^%^$^%-CÂM-HẾT-ĐI_tiếng nó hét lên làm ai cũng phải ngoái nhìn kể cả 2 chàng nhà ta. Cũng không trách được nó trước giờ nó ghét nhất ồn ào mà-uầy, tiếng hét mày có công lực thật đêý_nhõ Jan gé tai nó nói xong cười mắc mẻMột đứa con gái bước ra từ cái đám lao nhao đó đến gần nó và Jan, trên môi nở một nụ cười thánh thiện nhưng sau đó là một con cáo đầy mưu mô.-chào bạn chắc bạn là học sinh mới đúng không, trông pạn thật dễ thương_cô ta cười rồi nói tiếp-mẹ mất bố mở công ty nhỏ nhờ học bổng mà vô được TK mà đòi cao sang sao hahaaa_tiếng cười khinh bỉ đồng loạt vang lên.CHÁT!!! cô ta im bặt, ôm mặt rồi hét lên-mày dám động vào Hoàng Nguyễn Uyển Nhi này sao, con ranh_Uyển Nhi(UN) hét vào mặt Jan.Ai bảo UN dám sỉ nhục nó làm gì. UN định tát trả thỳCHÁT!!! lại một tiếng tát nữa vang lên nhưng phãi Jan bị tát mà lại là UN, nhưng lần này người tát UN là nó. Mặt nó nóng dần cười khinh bỉ rồi nắm tay Jan đi ra khỏi căn tinUN mặt đỏ lựng vì tức, 2 đứa mày đợi đó_UN gằm lên từng chữĐâu ai biết rằng nhất cử nhất động của nó và Jan đều được thu gọn trong mắt hắn, Khánh và Hân. Không ai nói ai đều mỉm cười

Chương 4