Sau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai…
Chương 5
Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… -điều tra về nhỏ hồi nãy đi_nó nhìn Jan-à hồi trước tao cũng điều tra rồi, nhỏ đó là nhị tiểu thư nhà Hoàng Nguyễn công ty bánh kẹo lớn nhất nước mình nên tự kiêu. Nhỏ đó là fan cuồng của cái thằng nào tên Nhật Duy trường mình ý. Tao cũng mới chuyển vô trường này mà biết đâu mà cũng chẵng quan tâm hì hìJan cười trừ, nge Jan nói vậy nó cũng không ngĩ nhiều làm gì cho nặng bộ nhớ. Yên lặng một chút 2 đứa lại kéo nhau về lớp trong khi bụng đang biểu tình dữ dội vì nãy chưa ăn được gìNó đâu biết rằng ỡ đâu đó có người đang nhìn nó với ánh mắt căm thù. Cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao...*Tối ở nhà hắn:Nhốt mình trong phòng không một ánh điện, vẻ tự cao tự đại ban ngày đã biến mất. Bây giờ ở hắn chỉ có sự cô đơn và mệt mỏi, ai nhìn hắn cũng chỉ thấy hắn có 1 cuộc sống hạnh phúc no ấm không vướng bận lo âu, nhưng đâu phải đâu có ai hiểu được lòng hắn, đâu ai biết được hắn đã phải trải qua quá khứ như thế nào..."Tạm biệt những nỗi cô đơn trong đêm chờ mong mỏi mònMà chẳng biết em đang vui say cùng aiVà quên hết đi những nỗi muộn phiền chất chứa lâu nayVòng tay anh đâu đủ lớn để ôm em.Tình vỡ tan vì ai ai ai ai ai ai ai aiAnh mất đi bao nhiêu niềm hy vọngNhững ngày qua anh chẳng nhận ra em là ai ai ai ai ai ai ai ai aiThật đâu đó ánh mắt đôi ta nhìn nhau bây giờ..."[Ai ai ai_La thăng]tiếng nhạc chuông của hắn vang lên, là số của Khánh-có chuyện gì_hắn nge máy-bang Hổ Vương đến thăm ta rồi, mày đến ngay đường...số...ngay điHắn tắt máy mặc áo sơ-mi cách điệu đen, quần tụt đen, đeo khuyên hình chữ thập sáng lấp lánh, giày hãng nike đen trắng nhìn rất ư là bụi và handsome. Khoác lên người chiếc áo da màu đen nốt lấy chiếc exenticer và phóng vụt đi giữa màn đem tĩnh mịch.Nó ngùi cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài thấy có tiếng xe phóng nhanh qua cũng không để ý. Cầm đt lên đọc tin nhắn của Jan"bar chơi đi ra wind's nhé, chuẩn bị đi tao đến đón"-ô cêTóc nó uốn lọn to thả ra, mặc chiếc áo thun trắng in hình đầu lâu, tay đeo 2 vòng tuần, quần sóc da đen ngắn lộ đô chân trắng ngần, nó đeo lens màu đỏ rubi với kẻ mắt trang điểm nhẹ trông nó giờ cực kì quyến rũ khác hẳn với hình ảnh nó thường ngày. Ngắm mình lại trong gương nó chậc lưỡi hài lòngPim...!!!pimmMới đó mà Jan đã đến, nhỏ này nhanh nhẹn thật_thầm nghĩ nó chạy ra khoác theo chiếc áo da có mài rách vài đường trông bụi cực. Nó vô nhà xe lấy chiếc exciter giống của Jan rồi hai đứa phóng đến bar*Ỡ bar wind's:Nó và Jan bước vô, tất cã giồn ánh mắt vô bọn nó. Jan buộc tóc lệch, mặc áo pun lệch vai lộ đôi vai trắng, cổ đeo vòng to bản quần sóc jeans ngaq đùi mài rách, tai đeo khuyên pha lê. Con trai trong quán nhìn 2 đứa mà thèm thuồng, nổi cơn thú tính-này 2 cô em_2 tên con trai lại gần bọn nó-tối nay đi chơi với bọn anh nhé, vui vẻ chút_tên đó nở một nụ cười d*m đ*ng, rồi vuốt má nóRẮC!!! RẮC...nó pẻ gãy tay hắn, nhếch môi khinh bỉ ghé tai hắn nói-thô bỉ-Á á á, mày dám bọn mày lên xử nó cho tao_tên đó mắt trợn lên hằn những tia đỏ, tức giận đập phá đồ trong barMột đám hơn 10 tên đô con tiến gần tới nó và Jan, chĩ trong vòng 2' đã nằm rạp hết xuống. quá tầm thường. Thấy có tiếng động lạ chủ bar bước ra nhận ra ngay Jan và nó tức giận
-điều tra về nhỏ hồi nãy đi_nó nhìn Jan
-à hồi trước tao cũng điều tra rồi, nhỏ đó là nhị tiểu thư nhà Hoàng Nguyễn công ty bánh kẹo lớn nhất nước mình nên tự kiêu. Nhỏ đó là fan cuồng của cái thằng nào tên Nhật Duy trường mình ý. Tao cũng mới chuyển vô trường này mà biết đâu mà cũng chẵng quan tâm hì hì
Jan cười trừ, nge Jan nói vậy nó cũng không ngĩ nhiều làm gì cho nặng bộ nhớ. Yên lặng một chút 2 đứa lại kéo nhau về lớp trong khi bụng đang biểu tình dữ dội vì nãy chưa ăn được gì
Nó đâu biết rằng ỡ đâu đó có người đang nhìn nó với ánh mắt căm thù. Cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao...
*Tối ở nhà hắn:
Nhốt mình trong phòng không một ánh điện, vẻ tự cao tự đại ban ngày đã biến mất. Bây giờ ở hắn chỉ có sự cô đơn và mệt mỏi, ai nhìn hắn cũng chỉ thấy hắn có 1 cuộc sống hạnh phúc no ấm không vướng bận lo âu, nhưng đâu phải đâu có ai hiểu được lòng hắn, đâu ai biết được hắn đã phải trải qua quá khứ như thế nào...
"Tạm biệt những nỗi cô đơn trong đêm chờ mong mỏi mòn
Mà chẳng biết em đang vui say cùng ai
Và quên hết đi những nỗi muộn phiền chất chứa lâu nay
Vòng tay anh đâu đủ lớn để ôm em.
Tình vỡ tan vì ai ai ai ai ai ai ai ai
Anh mất đi bao nhiêu niềm hy vọng
Những ngày qua anh chẳng nhận ra em là ai ai ai ai ai ai ai ai ai
Thật đâu đó ánh mắt đôi ta nhìn nhau bây giờ..."
[Ai ai ai_La thăng]
tiếng nhạc chuông của hắn vang lên, là số của Khánh
-có chuyện gì_hắn nge máy
-bang Hổ Vương đến thăm ta rồi, mày đến ngay đường...số...ngay đi
Hắn tắt máy mặc áo sơ-mi cách điệu đen, quần tụt đen, đeo khuyên hình chữ thập sáng lấp lánh, giày hãng nike đen trắng nhìn rất ư là bụi và handsome. Khoác lên người chiếc áo da màu đen nốt lấy chiếc exenticer và phóng vụt đi giữa màn đem tĩnh mịch.
Nó ngùi cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài thấy có tiếng xe phóng nhanh qua cũng không để ý. Cầm đt lên đọc tin nhắn của Jan
"bar chơi đi ra wind's nhé, chuẩn bị đi tao đến đón"
-ô cê
Tóc nó uốn lọn to thả ra, mặc chiếc áo thun trắng in hình đầu lâu, tay đeo 2 vòng tuần, quần sóc da đen ngắn lộ đô chân trắng ngần, nó đeo lens màu đỏ rubi với kẻ mắt trang điểm nhẹ trông nó giờ cực kì quyến rũ khác hẳn với hình ảnh nó thường ngày. Ngắm mình lại trong gương nó chậc lưỡi hài lòng
Pim...!!!pimm
Mới đó mà Jan đã đến, nhỏ này nhanh nhẹn thật_thầm nghĩ nó chạy ra khoác theo chiếc áo da có mài rách vài đường trông bụi cực. Nó vô nhà xe lấy chiếc exciter giống của Jan rồi hai đứa phóng đến bar
*Ỡ bar wind's:
Nó và Jan bước vô, tất cã giồn ánh mắt vô bọn nó. Jan buộc tóc lệch, mặc áo pun lệch vai lộ đôi vai trắng, cổ đeo vòng to bản quần sóc jeans ngaq đùi mài rách, tai đeo khuyên pha lê. Con trai trong quán nhìn 2 đứa mà thèm thuồng, nổi cơn thú tính
-này 2 cô em_2 tên con trai lại gần bọn nó
-tối nay đi chơi với bọn anh nhé, vui vẻ chút_tên đó nở một nụ cười d*m đ*ng, rồi vuốt má nó
RẮC!!! RẮC...nó pẻ gãy tay hắn, nhếch môi khinh bỉ ghé tai hắn nói
-thô bỉ
-Á á á, mày dám bọn mày lên xử nó cho tao_tên đó mắt trợn lên hằn những tia đỏ, tức giận đập phá đồ trong bar
Một đám hơn 10 tên đô con tiến gần tới nó và Jan, chĩ trong vòng 2' đã nằm rạp hết xuống. quá tầm thường. Thấy có tiếng động lạ chủ bar bước ra nhận ra ngay Jan và nó tức giận
Nước Mắt Sẽ Ngừng RơiTác giả: Jandi_PhươngSau chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam. Tại sân bay có 1 cô gái mặc váy trắng, giày trắng, nón trắng và 2 hàng vệ sĩ mặc vec đen xuất hiện làm náo loạn cả sân bay Nội Bài. Nó rảo mắt nhìn xung quoanh 1 lượt rồi thấy ba nó, nó phụng phịu lại gần. -Ba à, sao ba lại gọi nhiều người đến vậy con tự bảo vệ được mình mà_nó nũng nịu trông cực dễ thương -Con bé này, ba không yên tâm con mới khỏe lại mà. Ngoan nào ba đưa con về nhà, mẹ con đang đợi con đó_ba nó nói -Dạ_nó dụi đầu vào v*m ng*c ấm áp của ba nó Trước cổng nhà nó ( nói là nhà chứ không khác gì cung điện cả), tất cả người làm quản gia, tất nhiên có cả mẹ nó và Tuyết Mai đều ra đón ba con nó. Mắt nó ươn ướt chạy ra khỏi chiếc BMW -Mọi người, con về rồi đây_nó ôm chầm lấy mẹ -Con gái ngoan, mẹ nhớ con quá giờ con lớn quá rồi mẹ xin lỗi 2 năm qua không qua thăm con được_mẹ nó không kìm được nước mắt. Nghẹn ngào nhìn đứa con bé bỏng. -Không sao đâu mẹ con lớn rồi mà tự lo cho mình được, con cũng khỏe lại rồi mà_nó cười nhẹ như nắng ban mai… -điều tra về nhỏ hồi nãy đi_nó nhìn Jan-à hồi trước tao cũng điều tra rồi, nhỏ đó là nhị tiểu thư nhà Hoàng Nguyễn công ty bánh kẹo lớn nhất nước mình nên tự kiêu. Nhỏ đó là fan cuồng của cái thằng nào tên Nhật Duy trường mình ý. Tao cũng mới chuyển vô trường này mà biết đâu mà cũng chẵng quan tâm hì hìJan cười trừ, nge Jan nói vậy nó cũng không ngĩ nhiều làm gì cho nặng bộ nhớ. Yên lặng một chút 2 đứa lại kéo nhau về lớp trong khi bụng đang biểu tình dữ dội vì nãy chưa ăn được gìNó đâu biết rằng ỡ đâu đó có người đang nhìn nó với ánh mắt căm thù. Cuộc sống của nó sau này sẽ ra sao...*Tối ở nhà hắn:Nhốt mình trong phòng không một ánh điện, vẻ tự cao tự đại ban ngày đã biến mất. Bây giờ ở hắn chỉ có sự cô đơn và mệt mỏi, ai nhìn hắn cũng chỉ thấy hắn có 1 cuộc sống hạnh phúc no ấm không vướng bận lo âu, nhưng đâu phải đâu có ai hiểu được lòng hắn, đâu ai biết được hắn đã phải trải qua quá khứ như thế nào..."Tạm biệt những nỗi cô đơn trong đêm chờ mong mỏi mònMà chẳng biết em đang vui say cùng aiVà quên hết đi những nỗi muộn phiền chất chứa lâu nayVòng tay anh đâu đủ lớn để ôm em.Tình vỡ tan vì ai ai ai ai ai ai ai aiAnh mất đi bao nhiêu niềm hy vọngNhững ngày qua anh chẳng nhận ra em là ai ai ai ai ai ai ai ai aiThật đâu đó ánh mắt đôi ta nhìn nhau bây giờ..."[Ai ai ai_La thăng]tiếng nhạc chuông của hắn vang lên, là số của Khánh-có chuyện gì_hắn nge máy-bang Hổ Vương đến thăm ta rồi, mày đến ngay đường...số...ngay điHắn tắt máy mặc áo sơ-mi cách điệu đen, quần tụt đen, đeo khuyên hình chữ thập sáng lấp lánh, giày hãng nike đen trắng nhìn rất ư là bụi và handsome. Khoác lên người chiếc áo da màu đen nốt lấy chiếc exenticer và phóng vụt đi giữa màn đem tĩnh mịch.Nó ngùi cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài thấy có tiếng xe phóng nhanh qua cũng không để ý. Cầm đt lên đọc tin nhắn của Jan"bar chơi đi ra wind's nhé, chuẩn bị đi tao đến đón"-ô cêTóc nó uốn lọn to thả ra, mặc chiếc áo thun trắng in hình đầu lâu, tay đeo 2 vòng tuần, quần sóc da đen ngắn lộ đô chân trắng ngần, nó đeo lens màu đỏ rubi với kẻ mắt trang điểm nhẹ trông nó giờ cực kì quyến rũ khác hẳn với hình ảnh nó thường ngày. Ngắm mình lại trong gương nó chậc lưỡi hài lòngPim...!!!pimmMới đó mà Jan đã đến, nhỏ này nhanh nhẹn thật_thầm nghĩ nó chạy ra khoác theo chiếc áo da có mài rách vài đường trông bụi cực. Nó vô nhà xe lấy chiếc exciter giống của Jan rồi hai đứa phóng đến bar*Ỡ bar wind's:Nó và Jan bước vô, tất cã giồn ánh mắt vô bọn nó. Jan buộc tóc lệch, mặc áo pun lệch vai lộ đôi vai trắng, cổ đeo vòng to bản quần sóc jeans ngaq đùi mài rách, tai đeo khuyên pha lê. Con trai trong quán nhìn 2 đứa mà thèm thuồng, nổi cơn thú tính-này 2 cô em_2 tên con trai lại gần bọn nó-tối nay đi chơi với bọn anh nhé, vui vẻ chút_tên đó nở một nụ cười d*m đ*ng, rồi vuốt má nóRẮC!!! RẮC...nó pẻ gãy tay hắn, nhếch môi khinh bỉ ghé tai hắn nói-thô bỉ-Á á á, mày dám bọn mày lên xử nó cho tao_tên đó mắt trợn lên hằn những tia đỏ, tức giận đập phá đồ trong barMột đám hơn 10 tên đô con tiến gần tới nó và Jan, chĩ trong vòng 2' đã nằm rạp hết xuống. quá tầm thường. Thấy có tiếng động lạ chủ bar bước ra nhận ra ngay Jan và nó tức giận