6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật…
Chương 3: Đụng độ khó tránh
Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Rồi chợt có ai đó khều sau lưng nó. Nó giật mình quay lưng lại. Là một cô bạn, cô ấy mỉm cười nhìn nó:- Làm quen nha! Mình tên Phương TrânDù sao có một người bạn cũng tốt, nó mỉm cười nhìn Trân:- Ừ, Mình tên Ngọc Nhiên- Cậu là bạn của Tiểu Thiên hả?Trời ạ, sao mới nói chuyện có một cậu đã nhắc đến tên đó rồi. Giọng của nó đã có chút tức giận:- Tôi không có quan hệ gì với cậu ta cảBỗng chốc con nhỏ này tươi tỉnh lên:- Thật sao?- Ừ- Vậy thì tốt- Sao tốt?- Ờ thì...- Hai em kia có nghe giảng không, cô cho hai đứa đi ra ngoài bây giờGiọng của cô giáo làm nó giật mình, nó vội quay lưng lên và bắt gặp ánh mắt cô giáo đang “đằng đằng sát khí” nhìn nó, chắc có thêm con nhỏ Trân gì đó mà con nhỏ đó ngồi sau nên nó không thể thấy được. Nó cúi mặt xuống mở tập ra và cố gắng nghe giảng.Hai tiết học trôi qua trong căng thẳng. Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên, làm dịu bớt nhưng mệt mỏi của nó từ sáng đến giờ. Nhiên cảm thấy cái gì đang kêu quá sá trong bụng, thì ra từ sáng tới giờ nó chưa có có cái gì trong đó! Híc!!! Nó lết thết ra khỏi bàn học quay lại nhìn thì thấy tên ác quỷ Tiểu Thiên đã đi đâu mất bóng. Nhưng việc gì nó phải nghĩ đến tên đó chứ? Cứ ra căn tin bỏ đấy bụng là tốt rồi. Vừa bước vào căn-tin mọi con mắt đều đổ dồn vào nó. Tại sao ư? Vì tất cả mọi người đều nghĩ quan hệ giữa nó và tên ác quỷ đó là không bình thường.- Con nhỏ đó vừa vào lớp đã được ngồi chung với Tiểu Thiên rồi. Ghê thật- Hoàn toàn không xứng với thiên thần Tiểu Thiên của chúng ta....Nó cố gắng làm thinh trước những lời ra tiếng vào của thiên hạ. Thiên thần Tiểu Thiên cái gì chứ nghe mà muốn mữa, ác quỷ thì đúng hơn, nhưng sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn và hiện nay cái giới hạn đó đã bị vượt ra ngoài mất tiêu rồi, khi nó nghe đến câu:- Tôi nghe đồn con nhỏ đó là bạn gái của Tiểu Thiên đấy- Chứ còn sao nữa, vô lớp cùng nhau, ngồi cũng chung bàn cơHíc!!!Nói như thế thì ai mà chịu nỗi chứ!!!Phải làm cái gì đó thôi, Nó nghĩ vậy rồi cố gắng hét lớn như một ngọn núi lửa không chịu nổi áp suất phải phun trào ra:- Tôi không liên quan gì đến Phạm Tiểu Thiên cả, làm ơn để tôi yên.Mọi tiếng ồn đều ngưng bặt trước công suất quá lớn từ lời nói của nó. Cũng phải thôi, sao mà có thể chịu đựng được khi bị ghép đôi với người mà mình không thích nhỉ? Nhất là với những người có cá tính nóng nảy rất dễ bị bùng phát như nó. Nhưng sau đó nó cũng không dám nói năng gì chỉ cắm cúi nuốt tô bánh canh vừa gọi.Sau khi bỏ đầy bụng, Nhiên bước ra khỏi căn-tin và một ý nghĩ loé sáng trong nó: “Tại sao mình không lên sân thượng hóng gió nhỉ”. Đúng rồi! Cái ý nghĩ khi được chạm tay vào gió khiến nó cảm thấy thật hạnh phúc, mặc dù nó có vẻ hơi điên điên nhưng nó thật sự rất yêu gió. Với nó gió là bạn, là người bạn tuyệt vời nhất vì gió không biết nói nhưng biết lắng nghe lắng nghe trong im lặng. Và những khi nó buồn gió khẽ lướt qua như ai ủi nó. Có phải chăng đó là sự thật hay đó chỉ là ý nghĩ của một mình nó mà thôi? Nhưng cho dù thế nào gió cũng là người bạn số 1. Từ nhỏ gió đã luôn đi theo nó khắp mọi nơi.Vậy mà từ khi lên thành phố, muốn kiếm một cơn gió trong lành cũng khó! Híc!!!~.~Nó vượt 7 tầng lầu mới tới được sân thượng, mệt muốn đứt hơi luôn, nhưng vì gió nó có thể làm được. Nhưng...đây là cách đối sử lại của gió với nó sao? Híc!!! Vượt 7 tầng lầu khổ sở lên đến đây hình ảnh đầu tiên đập vào mắc nó không ai khác chính là Tên ác-quỷ-Phạm-Tiểu-Thiên!!
Rồi chợt có ai đó khều sau lưng nó. Nó giật mình quay lưng lại. Là một cô bạn, cô ấy mỉm cười nhìn nó:
- Làm quen nha! Mình tên Phương Trân
Dù sao có một người bạn cũng tốt, nó mỉm cười nhìn Trân:
- Ừ, Mình tên Ngọc Nhiên
- Cậu là bạn của Tiểu Thiên hả?
Trời ạ, sao mới nói chuyện có một cậu đã nhắc đến tên đó rồi. Giọng của nó đã có chút tức giận:
- Tôi không có quan hệ gì với cậu ta cả
Bỗng chốc con nhỏ này tươi tỉnh lên:
- Thật sao?
- Ừ
- Vậy thì tốt
- Sao tốt?
- Ờ thì...
- Hai em kia có nghe giảng không, cô cho hai đứa đi ra ngoài bây giờ
Giọng của cô giáo làm nó giật mình, nó vội quay lưng lên và bắt gặp ánh
mắt cô giáo đang “đằng đằng sát khí” nhìn nó, chắc có thêm con nhỏ Trân
gì đó mà con nhỏ đó ngồi sau nên nó không thể thấy được. Nó cúi mặt
xuống mở tập ra và cố gắng nghe giảng.
Hai tiết học trôi qua trong căng thẳng. Tiếng chuông giờ ra chơi vang
lên, làm dịu bớt nhưng mệt mỏi của nó từ sáng đến giờ. Nhiên cảm thấy
cái gì đang kêu quá sá trong bụng, thì ra từ sáng tới giờ nó chưa có có
cái gì trong đó! Híc!!! Nó lết thết ra khỏi bàn học quay lại nhìn thì
thấy tên ác quỷ Tiểu Thiên đã đi đâu mất bóng. Nhưng việc gì nó phải
nghĩ đến tên đó chứ? Cứ ra căn tin bỏ đấy bụng là tốt rồi. Vừa bước vào
căn-tin mọi con mắt đều đổ dồn vào nó. Tại sao ư? Vì tất cả mọi người
đều nghĩ quan hệ giữa nó và tên ác quỷ đó là không bình thường.
- Con nhỏ đó vừa vào lớp đã được ngồi chung với Tiểu Thiên rồi. Ghê thật
- Hoàn toàn không xứng với thiên thần Tiểu Thiên của chúng ta.
...
Nó cố gắng làm thinh trước những lời ra tiếng vào của thiên hạ. Thiên
thần Tiểu Thiên cái gì chứ nghe mà muốn mữa, ác quỷ thì đúng hơn, nhưng
sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn và hiện nay cái giới hạn đó đã bị vượt ra ngoài mất tiêu rồi, khi nó nghe đến câu:
- Tôi nghe đồn con nhỏ đó là bạn gái của Tiểu Thiên đấy
- Chứ còn sao nữa, vô lớp cùng nhau, ngồi cũng chung bàn cơ
Híc!!!Nói như thế thì ai mà chịu nỗi chứ!!!Phải làm cái gì đó thôi, Nó
nghĩ vậy rồi cố gắng hét lớn như một ngọn núi lửa không chịu nổi áp suất phải phun trào ra:
- Tôi không liên quan gì đến Phạm Tiểu Thiên cả, làm ơn để tôi yên.
Mọi tiếng ồn đều ngưng bặt trước công suất quá lớn từ lời nói của nó.
Cũng phải thôi, sao mà có thể chịu đựng được khi bị ghép đôi với người
mà mình không thích nhỉ? Nhất là với những người có cá tính nóng nảy rất dễ bị bùng phát như nó. Nhưng sau đó nó cũng không dám nói năng gì chỉ
cắm cúi nuốt tô bánh canh vừa gọi.
Sau khi bỏ đầy bụng, Nhiên bước ra khỏi căn-tin và một ý nghĩ loé sáng trong nó: “Tại
sao mình không lên sân thượng hóng gió nhỉ”. Đúng rồi! Cái ý nghĩ khi
được chạm tay vào gió khiến nó cảm thấy thật hạnh phúc, mặc dù nó có vẻ
hơi điên điên nhưng nó thật sự rất yêu gió. Với nó gió là bạn, là người
bạn tuyệt vời nhất vì gió không biết nói nhưng biết lắng nghe lắng nghe
trong im lặng. Và những khi nó buồn gió khẽ lướt qua như ai ủi nó. Có
phải chăng đó là sự thật hay đó chỉ là ý nghĩ của một mình nó mà thôi?
Nhưng cho dù thế nào gió cũng là người bạn số 1. Từ nhỏ gió đã luôn đi
theo nó khắp mọi nơi.Vậy mà từ khi lên thành phố, muốn kiếm một cơn gió
trong lành cũng khó! Híc!!!~.~
Nó vượt 7
tầng lầu mới tới được sân thượng, mệt muốn đứt hơi luôn, nhưng vì gió nó có thể làm được. Nhưng...đây là cách đối sử lại của gió với nó sao?
Híc!!! Vượt 7 tầng lầu khổ sở lên đến đây hình ảnh đầu tiên đập vào mắc
nó không ai khác chính là Tên ác-quỷ-Phạm-Tiểu-Thiên!!
Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Rồi chợt có ai đó khều sau lưng nó. Nó giật mình quay lưng lại. Là một cô bạn, cô ấy mỉm cười nhìn nó:- Làm quen nha! Mình tên Phương TrânDù sao có một người bạn cũng tốt, nó mỉm cười nhìn Trân:- Ừ, Mình tên Ngọc Nhiên- Cậu là bạn của Tiểu Thiên hả?Trời ạ, sao mới nói chuyện có một cậu đã nhắc đến tên đó rồi. Giọng của nó đã có chút tức giận:- Tôi không có quan hệ gì với cậu ta cảBỗng chốc con nhỏ này tươi tỉnh lên:- Thật sao?- Ừ- Vậy thì tốt- Sao tốt?- Ờ thì...- Hai em kia có nghe giảng không, cô cho hai đứa đi ra ngoài bây giờGiọng của cô giáo làm nó giật mình, nó vội quay lưng lên và bắt gặp ánh mắt cô giáo đang “đằng đằng sát khí” nhìn nó, chắc có thêm con nhỏ Trân gì đó mà con nhỏ đó ngồi sau nên nó không thể thấy được. Nó cúi mặt xuống mở tập ra và cố gắng nghe giảng.Hai tiết học trôi qua trong căng thẳng. Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên, làm dịu bớt nhưng mệt mỏi của nó từ sáng đến giờ. Nhiên cảm thấy cái gì đang kêu quá sá trong bụng, thì ra từ sáng tới giờ nó chưa có có cái gì trong đó! Híc!!! Nó lết thết ra khỏi bàn học quay lại nhìn thì thấy tên ác quỷ Tiểu Thiên đã đi đâu mất bóng. Nhưng việc gì nó phải nghĩ đến tên đó chứ? Cứ ra căn tin bỏ đấy bụng là tốt rồi. Vừa bước vào căn-tin mọi con mắt đều đổ dồn vào nó. Tại sao ư? Vì tất cả mọi người đều nghĩ quan hệ giữa nó và tên ác quỷ đó là không bình thường.- Con nhỏ đó vừa vào lớp đã được ngồi chung với Tiểu Thiên rồi. Ghê thật- Hoàn toàn không xứng với thiên thần Tiểu Thiên của chúng ta....Nó cố gắng làm thinh trước những lời ra tiếng vào của thiên hạ. Thiên thần Tiểu Thiên cái gì chứ nghe mà muốn mữa, ác quỷ thì đúng hơn, nhưng sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn và hiện nay cái giới hạn đó đã bị vượt ra ngoài mất tiêu rồi, khi nó nghe đến câu:- Tôi nghe đồn con nhỏ đó là bạn gái của Tiểu Thiên đấy- Chứ còn sao nữa, vô lớp cùng nhau, ngồi cũng chung bàn cơHíc!!!Nói như thế thì ai mà chịu nỗi chứ!!!Phải làm cái gì đó thôi, Nó nghĩ vậy rồi cố gắng hét lớn như một ngọn núi lửa không chịu nổi áp suất phải phun trào ra:- Tôi không liên quan gì đến Phạm Tiểu Thiên cả, làm ơn để tôi yên.Mọi tiếng ồn đều ngưng bặt trước công suất quá lớn từ lời nói của nó. Cũng phải thôi, sao mà có thể chịu đựng được khi bị ghép đôi với người mà mình không thích nhỉ? Nhất là với những người có cá tính nóng nảy rất dễ bị bùng phát như nó. Nhưng sau đó nó cũng không dám nói năng gì chỉ cắm cúi nuốt tô bánh canh vừa gọi.Sau khi bỏ đầy bụng, Nhiên bước ra khỏi căn-tin và một ý nghĩ loé sáng trong nó: “Tại sao mình không lên sân thượng hóng gió nhỉ”. Đúng rồi! Cái ý nghĩ khi được chạm tay vào gió khiến nó cảm thấy thật hạnh phúc, mặc dù nó có vẻ hơi điên điên nhưng nó thật sự rất yêu gió. Với nó gió là bạn, là người bạn tuyệt vời nhất vì gió không biết nói nhưng biết lắng nghe lắng nghe trong im lặng. Và những khi nó buồn gió khẽ lướt qua như ai ủi nó. Có phải chăng đó là sự thật hay đó chỉ là ý nghĩ của một mình nó mà thôi? Nhưng cho dù thế nào gió cũng là người bạn số 1. Từ nhỏ gió đã luôn đi theo nó khắp mọi nơi.Vậy mà từ khi lên thành phố, muốn kiếm một cơn gió trong lành cũng khó! Híc!!!~.~Nó vượt 7 tầng lầu mới tới được sân thượng, mệt muốn đứt hơi luôn, nhưng vì gió nó có thể làm được. Nhưng...đây là cách đối sử lại của gió với nó sao? Híc!!! Vượt 7 tầng lầu khổ sở lên đến đây hình ảnh đầu tiên đập vào mắc nó không ai khác chính là Tên ác-quỷ-Phạm-Tiểu-Thiên!!