Tác giả:

6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật…

Chương 8: Tớ sẽ cho cậu một cái tên

Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Không ngờ người đang nấu thức ăn lại chính là cậu ta. Tin được không đây? Theo nó nghĩ thì tên này là một công tử nhà giàu chứ nhỉ? Không ngờ công tử nhà giàu lại có thể nấu ăn được. Nhìn kìa cái cách mà cậu ta hất cái chảo lên sao mà điêu luyện thế! Nếu nhìn như vậy thì chắc chẳng ai tin tên này lại là một tên mất trí nhớ! Rồi cậu ta quay lại, gương mặt thiên thần, nụ cười cũng mê hồn giống thiên thần nốt. Híc! Nếu nó không lấy lại hồn pháchthì chắc quê chết quá!- Cậu có muốn ăn chút gì không?- Ai cho cậu tự tiện đụng vào tủ lạnh nhà tôi thế hả?- May quá! Cuối cùng nó cũng lấy lại cái tính ngang ngược vốn có của mình rồi- Tôi…nếu cậu không thích thì cho tôi xin lỗi nha, tại tôi thấy hết đồ ăn rồi nên mở tủ lạnh ra, thấy thịt nên nấu lên thôi!- Cậu ta lại dùng cái giọng dễ thương, ngây thơ đó đễ giải thích nữa rồi! Nó không còn gì để nói ngoài chuyện đã bị thuyết phục- Coi như cậu giải thích hợp lý nên tôi tha cho cậu đóCậu ta lại nỗi hứng làm cái khuôn mặt mừng rỡ kèm với một nụ cười chuẩn hết chỗ nói làm nó phải quay mặt sang hướng khác nếu không chắc bị “đỗ” luôn rồi! Híc!Nhưng cậu ta vẫn chưa chịu buông tha cho nó, cậu ta lại bưng dĩa thịt bò thơm ngon vừa mới xào ra trước mặt nó!- Ăn chung nhéNó gật đầu cái rụp, mặt dù biết hơi mất thể diện nhưng làm sao mà nó có thể giữ thể diện để rồi bỏ qua một đĩa thịt bò thơm ngon như vậy chứ! Nó ngồi ngay xuống bàn ăn- Sao cậu biết nấu ăn vậy?- Tôi cũng không biết. Khi mở tủ ra thấy quá trời đồ ăn tự nhiên tay mình ngứa ngáy, nên muốn nấu thôi. Cậu ăn thử đi, đừng chê nha- Cậu yên tâm đi, tôi thật tình lắm! Cậu nấu ngon hay dở là tôi nói liền hà!- Cậu làm vậy không sợ người khác buồn sao?- Thà chấp nhận sự thật còn hơn là lừa dối để sau này bị phát hiện thì sẽ còn buồn hơn đấy- Cậu nói hay quá!- Cái đó tôi học từ bạn của tôi đó!- Tôi bắt đầu thích cậu rồi đóCậu ta vừa nói gì vậy nhỉ? Nếu nó nghe không lầm thì cậu ta nói “thích” nó thì phải. Chắc nó nghe lầm rồi! Không muốn nghĩ nữa, ăn thôi! Vậy là nó cắm đầu gắp thử một miếng thịt bò bỏ vào miệng. Mùi vị thịt bò thơm ngon, dai dai hòa quyện với hành một cách tuyệt hảo. Nó hét lên:- Ngon tuyệt cú mèo luôn, cậu là con trai mà nấu ăn giỏi quá sá! Đâu giống như tôi chỉ biết nấu mỗi mì góiCậu ta được khen thì mừng rơn:- Cậu quá khen, nếu cậu thích từ từ tôi sẽ chỉ cho.- Thật sao, vậy thì hay quá.Nó bắt đầu cảm thấy có thể nói chuyện với tên này rồi đây, xem ra cậu ta cũng không tệ- Bạn tên gì vậy?- Tôi tên Ngọc Nhiên. Còn bạn?-...Ý chết, nó quên là cậu ta bị mất trí nhớ:- Ờ quên, xin lỗi nha.Tôi quên là cậu đang... Mà thiệt tình mà nói tới giờ tôi vẫn không tin vào truyện này đó. Có thiệt là cậu bị mất trí nhớ không?Cậu ta gật đầu:- Vậy để chuột lỗi, cậu kiếm cho tôi một cái tên cho mình đi.- Tôi không biết đặt tên đâu đó- Thì cậu cứ đặt đi, tên nào tôi cũng lấy- Được thôi, tôi sẽ đặt cho cậu là... Thiên Bảo đi- Tên hay đó, nhưng sao cậu lại lấy tên này vậy?- Thì chẳng phải cậu từ trên trời rơi xuống nhà tôi hả? Tôi đặt cho cậu là Thiên Bảo là mong cậu sẽ mang lại may mắn cho tôi- Có ý nghĩa đấy! Vậy cứ gọi là Thiên Bảo đi! Dù sao cũng cám ơn cậu.Cậu ta mĩm cười chất nhận cái tên nó đặt và...chấp nhận cả nó nữa chứ!

Không ngờ người đang nấu thức ăn lại chính là cậu ta. Tin được không đây?
Theo nó nghĩ thì tên này là một công tử nhà giàu chứ nhỉ? Không ngờ công tử nhà giàu lại có thể nấu ăn được. Nhìn kìa cái cách mà cậu ta hất cái chảo lên sao mà điêu luyện thế! Nếu nhìn như vậy thì chắc chẳng ai tin
tên này lại là một tên mất trí nhớ! Rồi cậu ta quay lại, gương mặt thiên thần, nụ cười cũng mê hồn giống thiên thần nốt. Híc! Nếu nó không lấy
lại hồn pháchthì chắc quê chết quá!

- Cậu có muốn ăn chút gì không?

- Ai cho cậu tự tiện đụng vào tủ lạnh nhà tôi thế hả?- May quá! Cuối cùng nó cũng lấy lại cái tính ngang ngược vốn có của mình rồi

- Tôi…nếu cậu không thích thì cho tôi xin lỗi nha, tại tôi thấy hết đồ ăn rồi nên mở tủ lạnh ra, thấy thịt nên nấu lên thôi!- Cậu ta lại dùng cái giọng dễ thương, ngây thơ đó đễ giải thích nữa rồi! Nó không còn gì để
nói ngoài chuyện đã bị thuyết phục

- Coi như cậu giải thích hợp lý nên tôi tha cho cậu đó

Cậu ta lại nỗi hứng làm cái khuôn mặt mừng rỡ kèm với một nụ cười chuẩn hết chỗ nói làm nó phải quay mặt sang hướng khác nếu không chắc bị “đỗ”
luôn rồi! Híc!

Nhưng cậu ta vẫn chưa chịu buông tha cho nó, cậu ta lại bưng dĩa thịt bò thơm ngon vừa mới xào ra trước mặt nó!

- Ăn chung nhé

Nó gật đầu cái rụp, mặt dù biết hơi mất thể diện nhưng làm sao mà nó có
thể giữ thể diện để rồi bỏ qua một đĩa thịt bò thơm ngon như vậy chứ! Nó ngồi ngay xuống bàn ăn

- Sao cậu biết nấu ăn vậy?

- Tôi cũng không biết. Khi mở tủ ra thấy quá trời đồ ăn tự nhiên tay mình ngứa ngáy, nên muốn nấu thôi. Cậu ăn thử đi, đừng chê nha

- Cậu yên tâm đi, tôi thật tình lắm! Cậu nấu ngon hay dở là tôi nói liền hà!

- Cậu làm vậy không sợ người khác buồn sao?

- Thà chấp nhận sự thật còn hơn là lừa dối để sau này bị phát hiện thì sẽ còn buồn hơn đấy

- Cậu nói hay quá!

- Cái đó tôi học từ bạn của tôi đó!

- Tôi bắt đầu thích cậu rồi đó

Cậu ta vừa nói gì vậy nhỉ? Nếu nó nghe không lầm thì cậu ta nói “thích” nó
thì phải. Chắc nó nghe lầm rồi! Không muốn nghĩ nữa, ăn thôi! Vậy là nó
cắm đầu gắp thử một miếng thịt bò bỏ vào miệng. Mùi vị thịt bò thơm
ngon, dai dai hòa quyện với hành một cách tuyệt hảo. Nó hét lên:

- Ngon tuyệt cú mèo luôn, cậu là con trai mà nấu ăn giỏi quá sá! Đâu giống như tôi chỉ biết nấu mỗi mì gói

Cậu ta được khen thì mừng rơn:

- Cậu quá khen, nếu cậu thích từ từ tôi sẽ chỉ cho.

- Thật sao, vậy thì hay quá.

Nó bắt đầu cảm thấy có thể nói chuyện với tên này rồi đây, xem ra cậu ta cũng không tệ

- Bạn tên gì vậy?

- Tôi tên Ngọc Nhiên. Còn bạn?

-...

Ý chết, nó quên là cậu ta bị mất trí nhớ:

- Ờ quên, xin lỗi nha.Tôi quên là cậu đang... Mà thiệt tình mà nói tới
giờ tôi vẫn không tin vào truyện này đó. Có thiệt là cậu bị mất trí nhớ
không?

Cậu ta gật đầu:

- Vậy để chuột lỗi, cậu kiếm cho tôi một cái tên cho mình đi.

- Tôi không biết đặt tên đâu đó

- Thì cậu cứ đặt đi, tên nào tôi cũng lấy

- Được thôi, tôi sẽ đặt cho cậu là... Thiên Bảo đi

- Tên hay đó, nhưng sao cậu lại lấy tên này vậy?

- Thì chẳng phải cậu từ trên trời rơi xuống nhà tôi hả? Tôi đặt cho cậu là Thiên Bảo là mong cậu sẽ mang lại may mắn cho tôi

- Có ý nghĩa đấy! Vậy cứ gọi là Thiên Bảo đi! Dù sao cũng cám ơn cậu.

Cậu ta mĩm cười chất nhận cái tên nó đặt và...chấp nhận cả nó nữa chứ!

Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Không ngờ người đang nấu thức ăn lại chính là cậu ta. Tin được không đây? Theo nó nghĩ thì tên này là một công tử nhà giàu chứ nhỉ? Không ngờ công tử nhà giàu lại có thể nấu ăn được. Nhìn kìa cái cách mà cậu ta hất cái chảo lên sao mà điêu luyện thế! Nếu nhìn như vậy thì chắc chẳng ai tin tên này lại là một tên mất trí nhớ! Rồi cậu ta quay lại, gương mặt thiên thần, nụ cười cũng mê hồn giống thiên thần nốt. Híc! Nếu nó không lấy lại hồn pháchthì chắc quê chết quá!- Cậu có muốn ăn chút gì không?- Ai cho cậu tự tiện đụng vào tủ lạnh nhà tôi thế hả?- May quá! Cuối cùng nó cũng lấy lại cái tính ngang ngược vốn có của mình rồi- Tôi…nếu cậu không thích thì cho tôi xin lỗi nha, tại tôi thấy hết đồ ăn rồi nên mở tủ lạnh ra, thấy thịt nên nấu lên thôi!- Cậu ta lại dùng cái giọng dễ thương, ngây thơ đó đễ giải thích nữa rồi! Nó không còn gì để nói ngoài chuyện đã bị thuyết phục- Coi như cậu giải thích hợp lý nên tôi tha cho cậu đóCậu ta lại nỗi hứng làm cái khuôn mặt mừng rỡ kèm với một nụ cười chuẩn hết chỗ nói làm nó phải quay mặt sang hướng khác nếu không chắc bị “đỗ” luôn rồi! Híc!Nhưng cậu ta vẫn chưa chịu buông tha cho nó, cậu ta lại bưng dĩa thịt bò thơm ngon vừa mới xào ra trước mặt nó!- Ăn chung nhéNó gật đầu cái rụp, mặt dù biết hơi mất thể diện nhưng làm sao mà nó có thể giữ thể diện để rồi bỏ qua một đĩa thịt bò thơm ngon như vậy chứ! Nó ngồi ngay xuống bàn ăn- Sao cậu biết nấu ăn vậy?- Tôi cũng không biết. Khi mở tủ ra thấy quá trời đồ ăn tự nhiên tay mình ngứa ngáy, nên muốn nấu thôi. Cậu ăn thử đi, đừng chê nha- Cậu yên tâm đi, tôi thật tình lắm! Cậu nấu ngon hay dở là tôi nói liền hà!- Cậu làm vậy không sợ người khác buồn sao?- Thà chấp nhận sự thật còn hơn là lừa dối để sau này bị phát hiện thì sẽ còn buồn hơn đấy- Cậu nói hay quá!- Cái đó tôi học từ bạn của tôi đó!- Tôi bắt đầu thích cậu rồi đóCậu ta vừa nói gì vậy nhỉ? Nếu nó nghe không lầm thì cậu ta nói “thích” nó thì phải. Chắc nó nghe lầm rồi! Không muốn nghĩ nữa, ăn thôi! Vậy là nó cắm đầu gắp thử một miếng thịt bò bỏ vào miệng. Mùi vị thịt bò thơm ngon, dai dai hòa quyện với hành một cách tuyệt hảo. Nó hét lên:- Ngon tuyệt cú mèo luôn, cậu là con trai mà nấu ăn giỏi quá sá! Đâu giống như tôi chỉ biết nấu mỗi mì góiCậu ta được khen thì mừng rơn:- Cậu quá khen, nếu cậu thích từ từ tôi sẽ chỉ cho.- Thật sao, vậy thì hay quá.Nó bắt đầu cảm thấy có thể nói chuyện với tên này rồi đây, xem ra cậu ta cũng không tệ- Bạn tên gì vậy?- Tôi tên Ngọc Nhiên. Còn bạn?-...Ý chết, nó quên là cậu ta bị mất trí nhớ:- Ờ quên, xin lỗi nha.Tôi quên là cậu đang... Mà thiệt tình mà nói tới giờ tôi vẫn không tin vào truyện này đó. Có thiệt là cậu bị mất trí nhớ không?Cậu ta gật đầu:- Vậy để chuột lỗi, cậu kiếm cho tôi một cái tên cho mình đi.- Tôi không biết đặt tên đâu đó- Thì cậu cứ đặt đi, tên nào tôi cũng lấy- Được thôi, tôi sẽ đặt cho cậu là... Thiên Bảo đi- Tên hay đó, nhưng sao cậu lại lấy tên này vậy?- Thì chẳng phải cậu từ trên trời rơi xuống nhà tôi hả? Tôi đặt cho cậu là Thiên Bảo là mong cậu sẽ mang lại may mắn cho tôi- Có ý nghĩa đấy! Vậy cứ gọi là Thiên Bảo đi! Dù sao cũng cám ơn cậu.Cậu ta mĩm cười chất nhận cái tên nó đặt và...chấp nhận cả nó nữa chứ!

Chương 8: Tớ sẽ cho cậu một cái tên