6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật…
Chương 16: Bóng tối
Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Pu mờ mắt đi hoảng sợ với tất cả những gì mình vừa nghe. Khi bọn bắt cóc đến gần nó đã giẫy dụa rất nhiều nhưng đều vô ích. Rồi bọn bắt cóc tống cả hai đứa lên xe và chiếc xe lại lăn bánh. Chiếc xe chạy cứ chạy liên tục như vậy, Pu không biết là bao xa nhưng hình như đã ngừng tại, cánh cữa đem mở ra và Pu có thể nhìn thấy cảng tàu nhưng ở cảng chì có một chiếc tàu duy nhất chắc đây là con tàu của bọn buôn người.Người đàn ông được gọi là đại ca bước xuống xe ông ta đi thẳng đến chiếc tàu duy nhất đó và có một người phụ nữ bước ra cười cười nói nói rồi bà ta mời tên đó vào trong khoan. Không biết họ đã nói gì với nhau nhưng lát sau tên đại ca bước ra, ra hiệu cho hai tên đàn em:- Tụi bây đưa hàng vào điDù còn nhỏ nhưng Pu cũng có thể biết món hàng mà ôngt a đang nói tới không ai khác mà chính là Nu và Pu. Lại một lần nữa hai đứa bị nhấc bỗng lên bế vào trong…Khoang tàu mở ra chào đón hai con mồi mới rồi hai đứa bị bọn chúng thảy xuống đất cái ịch không thương tiếc. Đây là một cái tàu rộng và đẹp, tất cả những đồ đạt trên tàu đều rất mới và có vẻ rất an toàn nhưng chắc chẳng ai ngờ ở trong tàu là cả trăm đứa trẻ sắp bị đem bán.- Hai đứa này đây hả?- Người phụ nữ cất giọng nói ngọt ngào đến đáng sợ ánh mắt bà ta lướt qua Pu và Nu như những mũi dao sắt nhọn đâm xuyên vào người hai đứa, tuy chỉ là ánh mắt thôi nhưng Pu có cảm giác nó rất đáng sợ, rất nham hiểm và đầy rẫy tội ác. Anh mắt ấy còn ẩn chứa sự thật, một sự thật đau lòng là hai đứa đã trở thành những món hàng và sắp bị ngã giá…- Chị cứ coi hàng đi rồi ra giá.- Hai đưa này nhỉn trắng trẻo, dễ thương chắc là con cái nhà giàu rồi- Đúng vậy chúng nó là con nhà giàu bị tụi em bắt cóc nhưng ba má tụi nó không chịu mang tiền đến chuộc nên đành để cho chị- Tên đại ca hạ giọng- Chú mày tốt lắm nhưng đụng đến con nhà giàu rất phiền phức rủi ba má nó tìm thấy thì mệt lắm.- Sao chị biết, nếu ba má nó đã không chịu chuộc tụi nó thì sức mấy ổng bả tìm kiếm dữ dội- Đúng là những người xem trọng tiền bạc hơn cốt nhục của mình, tao con lạ gì mấy hạng người này. Nhưng nếu ba má nó đi tìm thì sao? Mày thấy đó từ trước tới giờ chỗ này toàn nhận mấy đứa con nhà nghèo và trẻ đường phố, ba mẹ của mấy đứa nhà nghèo thì làm sao tụi nó tìm nỗi khi không có tiền, còn mấy đứa trẻ đường phố thì khỏi nói có chết ngoài đường cũng chẳng sao. Thôi bây giờ tao tính thế này, tao đưa tụi bây nữa giá thôi được không? - Không ngờ những phân tích của bà ta nãy giờ chỉ là để đưa ra cái giá ngon ăn chứ không phải tốt đẹp gì… Nhưng nghĩ lại thì bà ta nói cũng có phần đúng…- Chị nghĩ lại cho thêm chút đỉnh làm vậy tội tụi em lắm, có mối nào em cũng giới thiệu cho chị mà!- Tụi bây đã nói vậy thì tao cho thêm chút đỉnh chứ tao cũng chẳng lời lãi gì đâu…Biết chưa- Bà ta vừa nói vừa liếc xéo Pu và Nu một cái. Anh mắt bà ta bây giờ tràn ngập vui mừng có lẽ vì đã mua được hai món hàng với giá rẻ- Em cám ơn chịRồi bà ta moi tiền trong túi ra đưa cho bọn bắt cóc, bọn chúng cầm tiền bỏ đi để lại Pu và Nu ở đó với mụ buôn người, mụ ta tiến lại gần hai đứa cuối xuống dùng cái giọng dịu dàng lúc nãy nói như điều khiển:- Hai cưng ngoan nào, để cô cỡi trói cho đừng la nhéPu và Nu gật đầu dù không biết bà ta muốn gì nhưng ngoan ngoãn nghe lời trong tình huống này có lẽ là biện pháp tốt nhất. Bà ta cởi trói cho hai đứa rồi nhẹ nhàng khuyên bảo:- Hai đứa cứ ở đây với cô không chịu thiệt đâu mà lo, cô sẽ kiếm cho hai con một công việc tốt- Cô ơi! Cô thả tụi con về đi cô- Pu van xin- Không được, cô tốn quá trời tiền đưa tụi con về đây không dễ dàng thả về như vậy- Cô làm phước đi cô, con không thể sống thiếu ba má được- Cô thương các con rồi ai thương cô, thôi được rổi đừng nói nhiều nữa, tụi bây đâu đưa hai đứa nhỏ vào kho cho taoTất những lời van xin chỉ là mây khói vì làm sao mụ ta có thể bỏ qua một món hàng béo bỡ như thế được. Rồi hai đứa bị lôi đi vào một nơi khác…không gian càng lúc càng tối rồi bóng tối bao trùm ánh sáng, bao trùm cái gọi là sự sống… rồi hai đứa cũng ngừng bước khi bị đẩy vào một căn phòng, căn phòng toàn màu đen. Rồi cữa phóng đóng kín lại, bây giờ Pu không thể kìm nén được nữa, òa khóc! Không gian bây giờ có lẽ chỉ có Pu, Nu và tiếng khóc…
Pu mờ mắt đi hoảng sợ với tất cả những gì mình vừa nghe. Khi bọn bắt cóc
đến gần nó đã giẫy dụa rất nhiều nhưng đều vô ích. Rồi bọn bắt cóc tống
cả hai đứa lên xe và chiếc xe lại lăn bánh. Chiếc xe chạy cứ chạy liên
tục như vậy, Pu không biết là bao xa nhưng hình như đã ngừng tại, cánh
cữa đem mở ra và Pu có thể nhìn thấy cảng tàu nhưng ở cảng chì có một
chiếc tàu duy nhất chắc đây là con tàu của bọn buôn người.
Người đàn ông được gọi là đại ca bước xuống xe ông ta đi thẳng đến chiếc tàu
duy nhất đó và có một người phụ nữ bước ra cười cười nói nói rồi bà ta
mời tên đó vào trong khoan. Không biết họ đã nói gì với nhau nhưng lát
sau tên đại ca bước ra, ra hiệu cho hai tên đàn em:
- Tụi bây đưa hàng vào đi
Dù còn nhỏ nhưng Pu cũng có thể biết món hàng mà ôngt a đang nói tới không ai khác mà chính là Nu và Pu. Lại một lần nữa hai đứa bị nhấc bỗng lên
bế vào trong…
Khoang tàu mở ra chào đón hai con mồi mới rồi hai đứa bị bọn chúng thảy xuống
đất cái ịch không thương tiếc. Đây là một cái tàu rộng và đẹp, tất cả
những đồ đạt trên tàu đều rất mới và có vẻ rất an toàn nhưng chắc chẳng
ai ngờ ở trong tàu là cả trăm đứa trẻ sắp bị đem bán.
- Hai đứa này đây hả?- Người phụ nữ cất giọng nói ngọt ngào đến đáng sợ
ánh mắt bà ta lướt qua Pu và Nu như những mũi dao sắt nhọn đâm xuyên vào người hai đứa, tuy chỉ là ánh mắt thôi nhưng Pu có cảm giác nó rất đáng sợ, rất nham hiểm và đầy rẫy tội ác. Anh mắt ấy còn ẩn chứa sự thật,
một sự thật đau lòng là hai đứa đã trở thành những món hàng và sắp bị
ngã giá…
- Chị cứ coi hàng đi rồi ra giá.
- Hai đưa này nhỉn trắng trẻo, dễ thương chắc là con cái nhà giàu rồi
- Đúng vậy chúng nó là con nhà giàu bị tụi em bắt cóc nhưng ba má tụi nó
không chịu mang tiền đến chuộc nên đành để cho chị- Tên đại ca hạ giọng
- Chú mày tốt lắm nhưng đụng đến con nhà giàu rất phiền phức rủi ba má nó tìm thấy thì mệt lắm.
- Sao chị biết, nếu ba má nó đã không chịu chuộc tụi nó thì sức mấy ổng bả tìm kiếm dữ dội
- Đúng là những người xem trọng tiền bạc hơn cốt nhục của mình, tao con
lạ gì mấy hạng người này. Nhưng nếu ba má nó đi tìm thì sao? Mày thấy đó từ trước tới giờ chỗ này toàn nhận mấy đứa con nhà nghèo và trẻ đường
phố, ba mẹ của mấy đứa nhà nghèo thì làm sao tụi nó tìm nỗi khi không có tiền, còn mấy đứa trẻ đường phố thì khỏi nói có chết ngoài đường cũng
chẳng sao. Thôi bây giờ tao tính thế này, tao đưa tụi bây nữa giá thôi
được không? - Không ngờ những phân tích của bà ta nãy giờ chỉ là để đưa
ra cái giá ngon ăn chứ không phải tốt đẹp gì… Nhưng nghĩ lại thì bà ta
nói cũng có phần đúng…
- Chị nghĩ lại cho thêm chút đỉnh làm vậy tội tụi em lắm, có mối nào em cũng giới thiệu cho chị mà!
- Tụi bây đã nói vậy thì tao cho thêm chút đỉnh chứ tao cũng chẳng lời
lãi gì đâu…Biết chưa- Bà ta vừa nói vừa liếc xéo Pu và Nu một cái. Anh
mắt bà ta bây giờ tràn ngập vui mừng có lẽ vì đã mua được hai món hàng
với giá rẻ
- Em cám ơn chị
Rồi bà ta moi tiền trong túi ra đưa cho bọn bắt cóc, bọn chúng cầm tiền bỏ
đi để lại Pu và Nu ở đó với mụ buôn người, mụ ta tiến lại gần hai đứa
cuối xuống dùng cái giọng dịu dàng lúc nãy nói như điều khiển:
- Hai cưng ngoan nào, để cô cỡi trói cho đừng la nhé
Pu và Nu gật đầu dù không biết bà ta muốn gì nhưng ngoan ngoãn nghe lời
trong tình huống này có lẽ là biện pháp tốt nhất. Bà ta cởi trói cho hai đứa rồi nhẹ nhàng khuyên bảo:
- Hai đứa cứ ở đây với cô không chịu thiệt đâu mà lo, cô sẽ kiếm cho hai con một công việc tốt
- Cô ơi! Cô thả tụi con về đi cô- Pu van xin
- Không được, cô tốn quá trời tiền đưa tụi con về đây không dễ dàng thả về như vậy
- Cô làm phước đi cô, con không thể sống thiếu ba má được
- Cô thương các con rồi ai thương cô, thôi được rổi đừng nói nhiều nữa, tụi bây đâu đưa hai đứa nhỏ vào kho cho tao
Tất những lời van xin chỉ là mây khói vì làm sao mụ ta có thể bỏ qua một
món hàng béo bỡ như thế được. Rồi hai đứa bị lôi đi vào một nơi
khác…không gian càng lúc càng tối rồi bóng tối bao trùm ánh sáng, bao
trùm cái gọi là sự sống… rồi hai đứa cũng ngừng bước khi bị đẩy vào một
căn phòng, căn phòng toàn màu đen. Rồi cữa phóng đóng kín lại, bây giờ
Pu không thể kìm nén được nữa, òa khóc! Không gian bây giờ có lẽ chỉ có
Pu, Nu và tiếng khóc…
Angel And DevilTác giả: Katysi6h 30 sáng Tiếng chuông đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi báo hiệu một ngày mới bắt đầu nhưng đối với nó lại là một ngày thê thảm vì bắt đầu từ hôm nay nó phải sống một mình. Nó vẫn nằm ngủ say như chết. Ngày khai trường thì có đến muộn một tý cũng không sao nhỉ? Nó thầm cảm ơn cái lý sự cùn của mình. Đã 5 năm rồi nó vẫn chưa bỏ được thói đi trễ ngày khai trường. Chẳng qua là vì cứ mỗi tối trước ngày khai trường nó luôn luôn thức khuya vì hồi hộp.(Nói cho rõ hơn đây là cái bệnh tâm lý của nó!). Với lại làm sao nó quen nỗi khi ngày đầu tiên bước vào cấp ba cũng chính là ngày nó phải xa nhà để bước vào một cuộc sống mới “Không gia đình”. Nói không gia đình cho oai vậy thôi chứ bố mẹ hằng tháng vẫn gửi tiền lên cho nó. Nó vừa chuyển lên thành phố được một ngày thì đã bị bắt đi học. Nhưng lỗi cũng tại nó, đáng lẽ nó nên lên sớm hơn nhưng lại sợ ở một mình nên tới tận gần ngày khai giảng nó mới hạ quyết tâm “chập chững” bước lên thành phố. Pó tay! Đúng là “Nước tới chân mới nhảy”. Khi nó giật… Pu mờ mắt đi hoảng sợ với tất cả những gì mình vừa nghe. Khi bọn bắt cóc đến gần nó đã giẫy dụa rất nhiều nhưng đều vô ích. Rồi bọn bắt cóc tống cả hai đứa lên xe và chiếc xe lại lăn bánh. Chiếc xe chạy cứ chạy liên tục như vậy, Pu không biết là bao xa nhưng hình như đã ngừng tại, cánh cữa đem mở ra và Pu có thể nhìn thấy cảng tàu nhưng ở cảng chì có một chiếc tàu duy nhất chắc đây là con tàu của bọn buôn người.Người đàn ông được gọi là đại ca bước xuống xe ông ta đi thẳng đến chiếc tàu duy nhất đó và có một người phụ nữ bước ra cười cười nói nói rồi bà ta mời tên đó vào trong khoan. Không biết họ đã nói gì với nhau nhưng lát sau tên đại ca bước ra, ra hiệu cho hai tên đàn em:- Tụi bây đưa hàng vào điDù còn nhỏ nhưng Pu cũng có thể biết món hàng mà ôngt a đang nói tới không ai khác mà chính là Nu và Pu. Lại một lần nữa hai đứa bị nhấc bỗng lên bế vào trong…Khoang tàu mở ra chào đón hai con mồi mới rồi hai đứa bị bọn chúng thảy xuống đất cái ịch không thương tiếc. Đây là một cái tàu rộng và đẹp, tất cả những đồ đạt trên tàu đều rất mới và có vẻ rất an toàn nhưng chắc chẳng ai ngờ ở trong tàu là cả trăm đứa trẻ sắp bị đem bán.- Hai đứa này đây hả?- Người phụ nữ cất giọng nói ngọt ngào đến đáng sợ ánh mắt bà ta lướt qua Pu và Nu như những mũi dao sắt nhọn đâm xuyên vào người hai đứa, tuy chỉ là ánh mắt thôi nhưng Pu có cảm giác nó rất đáng sợ, rất nham hiểm và đầy rẫy tội ác. Anh mắt ấy còn ẩn chứa sự thật, một sự thật đau lòng là hai đứa đã trở thành những món hàng và sắp bị ngã giá…- Chị cứ coi hàng đi rồi ra giá.- Hai đưa này nhỉn trắng trẻo, dễ thương chắc là con cái nhà giàu rồi- Đúng vậy chúng nó là con nhà giàu bị tụi em bắt cóc nhưng ba má tụi nó không chịu mang tiền đến chuộc nên đành để cho chị- Tên đại ca hạ giọng- Chú mày tốt lắm nhưng đụng đến con nhà giàu rất phiền phức rủi ba má nó tìm thấy thì mệt lắm.- Sao chị biết, nếu ba má nó đã không chịu chuộc tụi nó thì sức mấy ổng bả tìm kiếm dữ dội- Đúng là những người xem trọng tiền bạc hơn cốt nhục của mình, tao con lạ gì mấy hạng người này. Nhưng nếu ba má nó đi tìm thì sao? Mày thấy đó từ trước tới giờ chỗ này toàn nhận mấy đứa con nhà nghèo và trẻ đường phố, ba mẹ của mấy đứa nhà nghèo thì làm sao tụi nó tìm nỗi khi không có tiền, còn mấy đứa trẻ đường phố thì khỏi nói có chết ngoài đường cũng chẳng sao. Thôi bây giờ tao tính thế này, tao đưa tụi bây nữa giá thôi được không? - Không ngờ những phân tích của bà ta nãy giờ chỉ là để đưa ra cái giá ngon ăn chứ không phải tốt đẹp gì… Nhưng nghĩ lại thì bà ta nói cũng có phần đúng…- Chị nghĩ lại cho thêm chút đỉnh làm vậy tội tụi em lắm, có mối nào em cũng giới thiệu cho chị mà!- Tụi bây đã nói vậy thì tao cho thêm chút đỉnh chứ tao cũng chẳng lời lãi gì đâu…Biết chưa- Bà ta vừa nói vừa liếc xéo Pu và Nu một cái. Anh mắt bà ta bây giờ tràn ngập vui mừng có lẽ vì đã mua được hai món hàng với giá rẻ- Em cám ơn chịRồi bà ta moi tiền trong túi ra đưa cho bọn bắt cóc, bọn chúng cầm tiền bỏ đi để lại Pu và Nu ở đó với mụ buôn người, mụ ta tiến lại gần hai đứa cuối xuống dùng cái giọng dịu dàng lúc nãy nói như điều khiển:- Hai cưng ngoan nào, để cô cỡi trói cho đừng la nhéPu và Nu gật đầu dù không biết bà ta muốn gì nhưng ngoan ngoãn nghe lời trong tình huống này có lẽ là biện pháp tốt nhất. Bà ta cởi trói cho hai đứa rồi nhẹ nhàng khuyên bảo:- Hai đứa cứ ở đây với cô không chịu thiệt đâu mà lo, cô sẽ kiếm cho hai con một công việc tốt- Cô ơi! Cô thả tụi con về đi cô- Pu van xin- Không được, cô tốn quá trời tiền đưa tụi con về đây không dễ dàng thả về như vậy- Cô làm phước đi cô, con không thể sống thiếu ba má được- Cô thương các con rồi ai thương cô, thôi được rổi đừng nói nhiều nữa, tụi bây đâu đưa hai đứa nhỏ vào kho cho taoTất những lời van xin chỉ là mây khói vì làm sao mụ ta có thể bỏ qua một món hàng béo bỡ như thế được. Rồi hai đứa bị lôi đi vào một nơi khác…không gian càng lúc càng tối rồi bóng tối bao trùm ánh sáng, bao trùm cái gọi là sự sống… rồi hai đứa cũng ngừng bước khi bị đẩy vào một căn phòng, căn phòng toàn màu đen. Rồi cữa phóng đóng kín lại, bây giờ Pu không thể kìm nén được nữa, òa khóc! Không gian bây giờ có lẽ chỉ có Pu, Nu và tiếng khóc…