Đêm bên ngoài tối đen như mực, nhìn vào không thấy một ngôi sao nào, ngay cả trăng tròn cũng bị tầng tầng mây đen che kín, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi qua. Cuối cùng cũng viết xong. Tống Ngôn Trần ngồi trước máy tính, mơ mơ màng màng gõ xuống phím dấu chấm cuối cùng. Màn hình máy tính phản chiếu lên mắt kính của cậu, thoạt nhìn càng khiến khuôn mặt cậu thêm phần tái nhợt ốm yếu, tựa như một búp bê sứ để người ta ngắm nhìn, làn da ở phần gò má chợt ửng lên vài phần ửng đỏ, vừa xinh đẹp vừa tinh xảo. Cửa sổ nửa mở rộng, thỉnh thoảng sẽ thổi vào vài luồng gió lạnh, ngay cả rèm cửa sổ cũng nhẹ nhàng di chuyển theo. Một đôi mắt đen nhánh núp sau cửa sổ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào trong phòng, giống như con rắn độc săn mồi, hai mắt gã dựng thẳng lên, như thể đang trong trạng thái cảnh giác. Gã gắt gao nhìn chằm chằm Tống Ngôn Trần không hề phòng bị, tham lam cùng si mê nhìn chằm chằm vào cặp đùi để lộ ra của đối phương, như thể đang thưởng thức bức tranh nổi tiếng thế giới.…
Chương 15: Đám hàng xóm kì quái (15)
Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Đám Cố Chấp Cuồng Theo DõiTác giả: Tiểu Bạch Liên Nhất Bách QuânTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngĐêm bên ngoài tối đen như mực, nhìn vào không thấy một ngôi sao nào, ngay cả trăng tròn cũng bị tầng tầng mây đen che kín, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi qua. Cuối cùng cũng viết xong. Tống Ngôn Trần ngồi trước máy tính, mơ mơ màng màng gõ xuống phím dấu chấm cuối cùng. Màn hình máy tính phản chiếu lên mắt kính của cậu, thoạt nhìn càng khiến khuôn mặt cậu thêm phần tái nhợt ốm yếu, tựa như một búp bê sứ để người ta ngắm nhìn, làn da ở phần gò má chợt ửng lên vài phần ửng đỏ, vừa xinh đẹp vừa tinh xảo. Cửa sổ nửa mở rộng, thỉnh thoảng sẽ thổi vào vài luồng gió lạnh, ngay cả rèm cửa sổ cũng nhẹ nhàng di chuyển theo. Một đôi mắt đen nhánh núp sau cửa sổ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào trong phòng, giống như con rắn độc săn mồi, hai mắt gã dựng thẳng lên, như thể đang trong trạng thái cảnh giác. Gã gắt gao nhìn chằm chằm Tống Ngôn Trần không hề phòng bị, tham lam cùng si mê nhìn chằm chằm vào cặp đùi để lộ ra của đối phương, như thể đang thưởng thức bức tranh nổi tiếng thế giới.… Tống Ngôn Trần đi về phòng, tiện tay đặt bó hoa trên sô pha, toàn bộ căn phòng nháy mắt đã bị hương thơm hoa hồng tràn ra quanh quẩn, trải đầy bên trong phòng.Là ai đã gửi nó....Tống Ngôn Trần khó khăn nhìn chằm chằm hoa hồng không rõ lai lịch này, cậu bắt đầu chìm vào cảm xúc của chính mình.Bỗng trong giây lát, cậu nhớ đến giấc mộng kiều diễm tối hôm qua, cả người run lên bần bật.Chẳng lẽ....Là con ma b**n th** đó?.....Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu Tống Ngôn Trần, nháy mắt liền khiến khuôn mặt cậu đỏ hồng đến mức có thể chảy cả máu.Trái tim Tống Ngôn Trần khó chịu loạn nhịp, một tay ôm lấy hoa trong tay, muốn mở cửa định ném ra ngoài, có điều món đồ này đáng giá hơn bình thường, giờ nếu ném ra ngoài cửa, cũng sẽ bị hàng xóm láng giềng xem là thứ không sạch sẽ mà bỏ đi.Biến mất lâu như vậy đột nhiên tặng cậu hoa là có ý gì?!Coi cậu là cái gì hả?Trong cơn giận dữ bừng bừng, tay vừa vặn tay nắm cửa, cậu liền cúi đầu nhìn chằm chằm hoa hồng kiều diễm trong tay, động tác chậm rãi ngừng lại.Trầm mặc một chút, cũng không biết trong một phút ngắn ngủi đã suy nghĩ cái gì, Tống Ngôn Trần yên lặng thở dài một hơi, lại chậm rãi đóng cửa lại.Cậu đứng tại chỗ do dự một lát, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chọn nhẹ nhàng đặt hoa lên bàn trà nơi dễ thấy nhất.Lại nói…Đây hình như là lần đầu tiên trong đời cậu nhận được hoa....Trước đây cậu luôn nghĩ rằng chỉ có các cô gái mới nhận được hoa.Tống Ngôn Trần nhìn bó hoa hồng ngoài ý muốn này, đáy lòng dâng lên một trận cảm xúc nói không nên lời.***Đói quá…Tống Ngôn Trần đói bụng nửa ngày lại bắt đầu lục lọi tìm đồ ăn vặt, nửa ngày không tìm được gì, động tác tìm thức ăn của Tống Ngôn Trần dừng lại.Kỳ lạ….Mấy ngày trước cậu mới mua đồ ăn mà, sao nhanh như vậy đã ăn hết rồi?Nghĩ đến đây, Tống Ngôn Trần túm tóc rối bời của mình, có chút hoảng hốt thở dài một hơi.Cậu luôn như vậy, không ăn uống tốt, ngồi trước máy tính, một khi đã ngồi là ngồi cả ngày, có đôi khi viết tiểu thuyết đến quên ăn quên ngủ.Đây chính là bởi vì như vậy, mới khiến cho cậu rơi vào căn nguyên bệnh dạ dày này.Lại đi ra ngoài nữa....Sớm biết vậy đêm qua lúc ra ngoài mua thuốc nên tiện thể mua chút đồ ăn....Vừa nghĩ tới muốn ra ngoài, Tống Ngôn Trần vừa sợ hãi vừa nhịn không được mà thở dài, cả người cậu bắt đầu trở nên hồi hộp.Trong tủ lạnh cũng không phải không có thức ăn, có điều Tống Ngôn Trần trời sinh là một tiểu bạch không biết vào bếp, hơn nữa tính cậu cũng lười, không muốn chuẩn bị thức ăn, rửa chén, nhặt rau, mặc dù thức ăn không có rau cũng không đến nỗi nào, nhưng ăn vài lần cậu liền không có sức lực để dọn dẹp.So với tự mình nấu ăn thì mua đồ bên ngoài không phải sẽ ngon hơn sao, cậu muốn vượt qua sợ hãi ra ngoài, chuẩn bị cẩn thận mọi thứ.Loay hoay một hồi rốt cuộc cũng bắt đầu ra khỏi cửa, Tống Ngôn Trần cũng không câu giờ, lập tức khoác áo khoác, thay quần áo xong, liền tăng tốc chạy ra cửa.***"Mẹ kiếp, chỗ này có một con mèo sắp chết này, mày xem máu trên người nó kìa, đcm ghê tởm muốn chết.""Này, tao giẫm nó một cước thử xem nó có phản ứng hay không."Tống Ngôn Trần vừa đi ra khỏi tòa nhà, liền mơ hồ nghe thấy xa xa truyền đến tiếng động nhỏ, còn có mèo con thống khổ phát ra tiếng thét chói tai cùng đau đớn.Biểu cảm của cậu khẽ thay đổi, quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói.Vừa liếc mắt một cái, Tống Ngôn Trần liền nhìn thấy xa xa mấy tên rắm thối thoạt nhìn tuổi tác không tính là lớn, duỗi chân giẫm lên bụng mèo con mềm mại.Tiếng kêu của mèo vô cùng thảm thiết, tựa như tiếng khóc của đứa bé trong khi bị ngược đãi phát ra như đúc, chỉ nghe thôi đã khiến người ta nhịn không được mà sợ hãi.Mà bãi máu tươi dưới thân mèo càng khiến Tống Ngôn Trần thật đau thay cho chú mèo.Họ đang ngược đãi mèo!!!Tống Ngôn Trần hít thở sâu một chút, theo bản năng liền hô lên, "Ba người kia đang làm gì đấy?"Đang giẫm mèo chính là ba tên nhóc thối, tuổi thoạt nhìn cũng chỉ mới tám chín tuổi, Tống Ngôn Trần vừa mới hô lên, ba người liền sợ tới mức giật cả mình, đồng thời cứng đờ tại chỗ.Ba người đồng thời nhìn thoáng qua con mèo xấu xí đang hấp hối dưới lòng đất, vội vàng lui về phía sau một bước.Một người trong đó vội vàng xua tay giải thích, lộ một bộ biểu cảm sắp khóc đến nơi, "Đây không phải là chúng tôi làm! Nó ở đây khi chúng tôi đến. ”Tống Ngôn Trần đến gần nhìn thoáng qua vết thương của mèo con.Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật nảy mình.Vết thương lớn nhỏ dày đặc toàn thân, mặt đầy máu, bộ lông đẹp mắt căn bản không có mấy sợi, có lẽ là từng gặp phải không ít đãi ngộ bất công, mắt trái đã bị đánh cho tàn phế, khóe mắt chảy mủ, chảy máu, toàn thân không có mấy miếng thịt.Thủ phạm khiến con mèo nằm ở đây là do cú đánh vào gáy con mèo, đầu đều bị đánh đến đáng thương.Con mèo nằm trên mặt đất, nhìn như đang hấp hối, hô hấp khó khăn, nằm giữa vũng máu, thật đáng thương.
Tống Ngôn Trần đi về phòng, tiện tay đặt bó hoa trên sô pha, toàn bộ căn phòng nháy mắt đã bị hương thơm hoa hồng tràn ra quanh quẩn, trải đầy bên trong phòng.
Là ai đã gửi nó....
Tống Ngôn Trần khó khăn nhìn chằm chằm hoa hồng không rõ lai lịch này, cậu bắt đầu chìm vào cảm xúc của chính mình.
Bỗng trong giây lát, cậu nhớ đến giấc mộng kiều diễm tối hôm qua, cả người run lên bần bật.
Chẳng lẽ....
Là con ma b**n th** đó?
.....
Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu Tống Ngôn Trần, nháy mắt liền khiến khuôn mặt cậu đỏ hồng đến mức có thể chảy cả máu.
Trái tim Tống Ngôn Trần khó chịu loạn nhịp, một tay ôm lấy hoa trong tay, muốn mở cửa định ném ra ngoài, có điều món đồ này đáng giá hơn bình thường, giờ nếu ném ra ngoài cửa, cũng sẽ bị hàng xóm láng giềng xem là thứ không sạch sẽ mà bỏ đi.
Biến mất lâu như vậy đột nhiên tặng cậu hoa là có ý gì?!
Coi cậu là cái gì hả?
Trong cơn giận dữ bừng bừng, tay vừa vặn tay nắm cửa, cậu liền cúi đầu nhìn chằm chằm hoa hồng kiều diễm trong tay, động tác chậm rãi ngừng lại.
Trầm mặc một chút, cũng không biết trong một phút ngắn ngủi đã suy nghĩ cái gì, Tống Ngôn Trần yên lặng thở dài một hơi, lại chậm rãi đóng cửa lại.
Cậu đứng tại chỗ do dự một lát, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chọn nhẹ nhàng đặt hoa lên bàn trà nơi dễ thấy nhất.
Lại nói…
Đây hình như là lần đầu tiên trong đời cậu nhận được hoa....
Trước đây cậu luôn nghĩ rằng chỉ có các cô gái mới nhận được hoa.
Tống Ngôn Trần nhìn bó hoa hồng ngoài ý muốn này, đáy lòng dâng lên một trận cảm xúc nói không nên lời.
***
Đói quá…
Tống Ngôn Trần đói bụng nửa ngày lại bắt đầu lục lọi tìm đồ ăn vặt, nửa ngày không tìm được gì, động tác tìm thức ăn của Tống Ngôn Trần dừng lại.
Kỳ lạ….
Mấy ngày trước cậu mới mua đồ ăn mà, sao nhanh như vậy đã ăn hết rồi?
Nghĩ đến đây, Tống Ngôn Trần túm tóc rối bời của mình, có chút hoảng hốt thở dài một hơi.
Cậu luôn như vậy, không ăn uống tốt, ngồi trước máy tính, một khi đã ngồi là ngồi cả ngày, có đôi khi viết tiểu thuyết đến quên ăn quên ngủ.
Đây chính là bởi vì như vậy, mới khiến cho cậu rơi vào căn nguyên bệnh dạ dày này.
Lại đi ra ngoài nữa....
Sớm biết vậy đêm qua lúc ra ngoài mua thuốc nên tiện thể mua chút đồ ăn....
Vừa nghĩ tới muốn ra ngoài, Tống Ngôn Trần vừa sợ hãi vừa nhịn không được mà thở dài, cả người cậu bắt đầu trở nên hồi hộp.
Trong tủ lạnh cũng không phải không có thức ăn, có điều Tống Ngôn Trần trời sinh là một tiểu bạch không biết vào bếp, hơn nữa tính cậu cũng lười, không muốn chuẩn bị thức ăn, rửa chén, nhặt rau, mặc dù thức ăn không có rau cũng không đến nỗi nào, nhưng ăn vài lần cậu liền không có sức lực để dọn dẹp.
So với tự mình nấu ăn thì mua đồ bên ngoài không phải sẽ ngon hơn sao, cậu muốn vượt qua sợ hãi ra ngoài, chuẩn bị cẩn thận mọi thứ.
Loay hoay một hồi rốt cuộc cũng bắt đầu ra khỏi cửa, Tống Ngôn Trần cũng không câu giờ, lập tức khoác áo khoác, thay quần áo xong, liền tăng tốc chạy ra cửa.
***
"Mẹ kiếp, chỗ này có một con mèo sắp chết này, mày xem máu trên người nó kìa, đcm ghê tởm muốn chết."
"Này, tao giẫm nó một cước thử xem nó có phản ứng hay không."
Tống Ngôn Trần vừa đi ra khỏi tòa nhà, liền mơ hồ nghe thấy xa xa truyền đến tiếng động nhỏ, còn có mèo con thống khổ phát ra tiếng thét chói tai cùng đau đớn.
Biểu cảm của cậu khẽ thay đổi, quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói.
Vừa liếc mắt một cái, Tống Ngôn Trần liền nhìn thấy xa xa mấy tên rắm thối thoạt nhìn tuổi tác không tính là lớn, duỗi chân giẫm lên bụng mèo con mềm mại.
Tiếng kêu của mèo vô cùng thảm thiết, tựa như tiếng khóc của đứa bé trong khi bị ngược đãi phát ra như đúc, chỉ nghe thôi đã khiến người ta nhịn không được mà sợ hãi.
Mà bãi máu tươi dưới thân mèo càng khiến Tống Ngôn Trần thật đau thay cho chú mèo.
Họ đang ngược đãi mèo!!!
Tống Ngôn Trần hít thở sâu một chút, theo bản năng liền hô lên, "Ba người kia đang làm gì đấy?"
Đang giẫm mèo chính là ba tên nhóc thối, tuổi thoạt nhìn cũng chỉ mới tám chín tuổi, Tống Ngôn Trần vừa mới hô lên, ba người liền sợ tới mức giật cả mình, đồng thời cứng đờ tại chỗ.
Ba người đồng thời nhìn thoáng qua con mèo xấu xí đang hấp hối dưới lòng đất, vội vàng lui về phía sau một bước.
Một người trong đó vội vàng xua tay giải thích, lộ một bộ biểu cảm sắp khóc đến nơi, "Đây không phải là chúng tôi làm! Nó ở đây khi chúng tôi đến. ”
Tống Ngôn Trần đến gần nhìn thoáng qua vết thương của mèo con.
Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật nảy mình.
Vết thương lớn nhỏ dày đặc toàn thân, mặt đầy máu, bộ lông đẹp mắt căn bản không có mấy sợi, có lẽ là từng gặp phải không ít đãi ngộ bất công, mắt trái đã bị đánh cho tàn phế, khóe mắt chảy mủ, chảy máu, toàn thân không có mấy miếng thịt.
Thủ phạm khiến con mèo nằm ở đây là do cú đánh vào gáy con mèo, đầu đều bị đánh đến đáng thương.
Con mèo nằm trên mặt đất, nhìn như đang hấp hối, hô hấp khó khăn, nằm giữa vũng máu, thật đáng thương.
Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Đám Cố Chấp Cuồng Theo DõiTác giả: Tiểu Bạch Liên Nhất Bách QuânTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngĐêm bên ngoài tối đen như mực, nhìn vào không thấy một ngôi sao nào, ngay cả trăng tròn cũng bị tầng tầng mây đen che kín, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi qua. Cuối cùng cũng viết xong. Tống Ngôn Trần ngồi trước máy tính, mơ mơ màng màng gõ xuống phím dấu chấm cuối cùng. Màn hình máy tính phản chiếu lên mắt kính của cậu, thoạt nhìn càng khiến khuôn mặt cậu thêm phần tái nhợt ốm yếu, tựa như một búp bê sứ để người ta ngắm nhìn, làn da ở phần gò má chợt ửng lên vài phần ửng đỏ, vừa xinh đẹp vừa tinh xảo. Cửa sổ nửa mở rộng, thỉnh thoảng sẽ thổi vào vài luồng gió lạnh, ngay cả rèm cửa sổ cũng nhẹ nhàng di chuyển theo. Một đôi mắt đen nhánh núp sau cửa sổ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào trong phòng, giống như con rắn độc săn mồi, hai mắt gã dựng thẳng lên, như thể đang trong trạng thái cảnh giác. Gã gắt gao nhìn chằm chằm Tống Ngôn Trần không hề phòng bị, tham lam cùng si mê nhìn chằm chằm vào cặp đùi để lộ ra của đối phương, như thể đang thưởng thức bức tranh nổi tiếng thế giới.… Tống Ngôn Trần đi về phòng, tiện tay đặt bó hoa trên sô pha, toàn bộ căn phòng nháy mắt đã bị hương thơm hoa hồng tràn ra quanh quẩn, trải đầy bên trong phòng.Là ai đã gửi nó....Tống Ngôn Trần khó khăn nhìn chằm chằm hoa hồng không rõ lai lịch này, cậu bắt đầu chìm vào cảm xúc của chính mình.Bỗng trong giây lát, cậu nhớ đến giấc mộng kiều diễm tối hôm qua, cả người run lên bần bật.Chẳng lẽ....Là con ma b**n th** đó?.....Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu Tống Ngôn Trần, nháy mắt liền khiến khuôn mặt cậu đỏ hồng đến mức có thể chảy cả máu.Trái tim Tống Ngôn Trần khó chịu loạn nhịp, một tay ôm lấy hoa trong tay, muốn mở cửa định ném ra ngoài, có điều món đồ này đáng giá hơn bình thường, giờ nếu ném ra ngoài cửa, cũng sẽ bị hàng xóm láng giềng xem là thứ không sạch sẽ mà bỏ đi.Biến mất lâu như vậy đột nhiên tặng cậu hoa là có ý gì?!Coi cậu là cái gì hả?Trong cơn giận dữ bừng bừng, tay vừa vặn tay nắm cửa, cậu liền cúi đầu nhìn chằm chằm hoa hồng kiều diễm trong tay, động tác chậm rãi ngừng lại.Trầm mặc một chút, cũng không biết trong một phút ngắn ngủi đã suy nghĩ cái gì, Tống Ngôn Trần yên lặng thở dài một hơi, lại chậm rãi đóng cửa lại.Cậu đứng tại chỗ do dự một lát, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chọn nhẹ nhàng đặt hoa lên bàn trà nơi dễ thấy nhất.Lại nói…Đây hình như là lần đầu tiên trong đời cậu nhận được hoa....Trước đây cậu luôn nghĩ rằng chỉ có các cô gái mới nhận được hoa.Tống Ngôn Trần nhìn bó hoa hồng ngoài ý muốn này, đáy lòng dâng lên một trận cảm xúc nói không nên lời.***Đói quá…Tống Ngôn Trần đói bụng nửa ngày lại bắt đầu lục lọi tìm đồ ăn vặt, nửa ngày không tìm được gì, động tác tìm thức ăn của Tống Ngôn Trần dừng lại.Kỳ lạ….Mấy ngày trước cậu mới mua đồ ăn mà, sao nhanh như vậy đã ăn hết rồi?Nghĩ đến đây, Tống Ngôn Trần túm tóc rối bời của mình, có chút hoảng hốt thở dài một hơi.Cậu luôn như vậy, không ăn uống tốt, ngồi trước máy tính, một khi đã ngồi là ngồi cả ngày, có đôi khi viết tiểu thuyết đến quên ăn quên ngủ.Đây chính là bởi vì như vậy, mới khiến cho cậu rơi vào căn nguyên bệnh dạ dày này.Lại đi ra ngoài nữa....Sớm biết vậy đêm qua lúc ra ngoài mua thuốc nên tiện thể mua chút đồ ăn....Vừa nghĩ tới muốn ra ngoài, Tống Ngôn Trần vừa sợ hãi vừa nhịn không được mà thở dài, cả người cậu bắt đầu trở nên hồi hộp.Trong tủ lạnh cũng không phải không có thức ăn, có điều Tống Ngôn Trần trời sinh là một tiểu bạch không biết vào bếp, hơn nữa tính cậu cũng lười, không muốn chuẩn bị thức ăn, rửa chén, nhặt rau, mặc dù thức ăn không có rau cũng không đến nỗi nào, nhưng ăn vài lần cậu liền không có sức lực để dọn dẹp.So với tự mình nấu ăn thì mua đồ bên ngoài không phải sẽ ngon hơn sao, cậu muốn vượt qua sợ hãi ra ngoài, chuẩn bị cẩn thận mọi thứ.Loay hoay một hồi rốt cuộc cũng bắt đầu ra khỏi cửa, Tống Ngôn Trần cũng không câu giờ, lập tức khoác áo khoác, thay quần áo xong, liền tăng tốc chạy ra cửa.***"Mẹ kiếp, chỗ này có một con mèo sắp chết này, mày xem máu trên người nó kìa, đcm ghê tởm muốn chết.""Này, tao giẫm nó một cước thử xem nó có phản ứng hay không."Tống Ngôn Trần vừa đi ra khỏi tòa nhà, liền mơ hồ nghe thấy xa xa truyền đến tiếng động nhỏ, còn có mèo con thống khổ phát ra tiếng thét chói tai cùng đau đớn.Biểu cảm của cậu khẽ thay đổi, quay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói.Vừa liếc mắt một cái, Tống Ngôn Trần liền nhìn thấy xa xa mấy tên rắm thối thoạt nhìn tuổi tác không tính là lớn, duỗi chân giẫm lên bụng mèo con mềm mại.Tiếng kêu của mèo vô cùng thảm thiết, tựa như tiếng khóc của đứa bé trong khi bị ngược đãi phát ra như đúc, chỉ nghe thôi đã khiến người ta nhịn không được mà sợ hãi.Mà bãi máu tươi dưới thân mèo càng khiến Tống Ngôn Trần thật đau thay cho chú mèo.Họ đang ngược đãi mèo!!!Tống Ngôn Trần hít thở sâu một chút, theo bản năng liền hô lên, "Ba người kia đang làm gì đấy?"Đang giẫm mèo chính là ba tên nhóc thối, tuổi thoạt nhìn cũng chỉ mới tám chín tuổi, Tống Ngôn Trần vừa mới hô lên, ba người liền sợ tới mức giật cả mình, đồng thời cứng đờ tại chỗ.Ba người đồng thời nhìn thoáng qua con mèo xấu xí đang hấp hối dưới lòng đất, vội vàng lui về phía sau một bước.Một người trong đó vội vàng xua tay giải thích, lộ một bộ biểu cảm sắp khóc đến nơi, "Đây không phải là chúng tôi làm! Nó ở đây khi chúng tôi đến. ”Tống Ngôn Trần đến gần nhìn thoáng qua vết thương của mèo con.Không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật nảy mình.Vết thương lớn nhỏ dày đặc toàn thân, mặt đầy máu, bộ lông đẹp mắt căn bản không có mấy sợi, có lẽ là từng gặp phải không ít đãi ngộ bất công, mắt trái đã bị đánh cho tàn phế, khóe mắt chảy mủ, chảy máu, toàn thân không có mấy miếng thịt.Thủ phạm khiến con mèo nằm ở đây là do cú đánh vào gáy con mèo, đầu đều bị đánh đến đáng thương.Con mèo nằm trên mặt đất, nhìn như đang hấp hối, hô hấp khó khăn, nằm giữa vũng máu, thật đáng thương.