Tác giả:

“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo…

Chương 12: Chương 12

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Anh mười sáu mười bảy tuổi còn biết sĩ diện...!hạnh phúc biết bao.Đương nhiên bây giờ anh cũng hạnh phúc.Sống lại một lần, anh trẻ lại mười bảy tuổi, có cơ thể khỏe mạnh, mẹ vẫn còn sống, bà ngoại, ông ngoại cũng còn sống, mọi người đều còn tốt.Tô Hướng Dương lại cười, đợi Chu Anh Anh ăn xong, thì khuyên Chu Anh Anh đi ngủ.Chu Anh Anh thực sự cần phải ngủ, nhanh chóng lên lầu, Tô Hướng Dương cũng lên theo.Hai phòng nằm ở hướng nam lầu trên, Chu Anh Anh một phòng, anh một phòng, bên trong phòng, giường tủ đều đã cũ, dù có thiết kế nhà vệ sinh nhưng vẫn chưa hoàn thiện, đi vệ sinh phải dùng bô.Anh nhớ khi còn trẻ, anh sẵn sàng giúp mẹ làm việc ngoài đồng, kỳ nghỉ tan học từ thành phố trở về, có cơ hội là đi làm diễn viên quần chúng kiếm tiền giúp gia đình, nhưng không chịu đổ bô, để không phải đổ bô, buổi tối anh đều sẽ xuống nhà vệ sinh dưới lầu.Giường Tô Hướng Dương là giường của cha mẹ anh khi kết hôn, rộng một mét rưỡi, ba mặt có lan can, bốn góc có cột, tiện lợi cho việc mắc màn.Giường này vốn là mẹ anh ngủ, hai năm trước khi dọn nhà, mẹ anh thấy anh đã cao lớn, liền nhường giường lớn cho anh, bà thì ngủ giường nhỏ một mét ba do ông ngoại mang đến.Trên giường trải chiếu trúc, mắc màn trắng, có vài chỗ chắp vá, trên trần còn treo một cây quạt nhỏ.Tô Hướng Dương bật quạt, nằm trên giường, tâm trạng rất phấn khích, không hề buồn ngủ, cũng không dám ngủ.Đêm nay, mẹ anh đi làm bị tai nạn, anh phải ngăn chặn chuyện đó xảy ra!Tô Hướng Dương đã nghĩ không để mẹ đi làm, nhưng mẹ anh chắc chắn không đồng ý, chi tiêu của gia đình không nhỏ, lại còn đang nợ nần, mẹ anh chắc chắn không muốn nghỉ việc.Nghĩ đi nghĩ lại...!anh quyết định đi cùng mẹ đến nhà máy.Anh biết nơi xảy ra tai nạn, tránh xa nơi đó là được.Sau này...!anh phải tìm cách kiếm tiền thật nhanh, chỉ cần có tiền, mẹ anh mới đồng ý nghỉ việc.Ngày nào cũng làm ca đêm, nó đang tiêu hao sức khỏe của mẹ anh!Cách kiếm tiền...!Tô Hướng Dương nhìn bàn tay trái của mình.Bốn ngón tay mất trong kiếp trước là do làm mộc bị cưa đứt.Sau khi mẹ gặp tai nạn, để kiếm tiền anh liên tục làm diễn viên quần chúng, nhưng diễn viên quần chúng sức cạnh tranh rất cao, kiếm tiền không nhiều, công việc không ổn định.Về vai diễn có ít đất diễn...!khi đó anh không có kinh nghiệm diễn xuất, dù có diện mạo, nhưng không đến mức đẹp lạ, tự nhiên không có nhiều người tìm anh đóng phim, bình thường chỉ đóng một vài vai nhỏ không có bao nhiêu lời thoại, người ta đều trả tiền theo giá diễn viên quần chúng.

Anh mười sáu mười bảy tuổi còn biết sĩ diện...!hạnh phúc biết bao.

Đương nhiên bây giờ anh cũng hạnh phúc.

Sống lại một lần, anh trẻ lại mười bảy tuổi, có cơ thể khỏe mạnh, mẹ vẫn còn sống, bà ngoại, ông ngoại cũng còn sống, mọi người đều còn tốt.

Tô Hướng Dương lại cười, đợi Chu Anh Anh ăn xong, thì khuyên Chu Anh Anh đi ngủ.

Chu Anh Anh thực sự cần phải ngủ, nhanh chóng lên lầu, Tô Hướng Dương cũng lên theo.

Hai phòng nằm ở hướng nam lầu trên, Chu Anh Anh một phòng, anh một phòng, bên trong phòng, giường tủ đều đã cũ, dù có thiết kế nhà vệ sinh nhưng vẫn chưa hoàn thiện, đi vệ sinh phải dùng bô.

Anh nhớ khi còn trẻ, anh sẵn sàng giúp mẹ làm việc ngoài đồng, kỳ nghỉ tan học từ thành phố trở về, có cơ hội là đi làm diễn viên quần chúng kiếm tiền giúp gia đình, nhưng không chịu đổ bô, để không phải đổ bô, buổi tối anh đều sẽ xuống nhà vệ sinh dưới lầu.

Giường Tô Hướng Dương là giường của cha mẹ anh khi kết hôn, rộng một mét rưỡi, ba mặt có lan can, bốn góc có cột, tiện lợi cho việc mắc màn.

Giường này vốn là mẹ anh ngủ, hai năm trước khi dọn nhà, mẹ anh thấy anh đã cao lớn, liền nhường giường lớn cho anh, bà thì ngủ giường nhỏ một mét ba do ông ngoại mang đến.

Trên giường trải chiếu trúc, mắc màn trắng, có vài chỗ chắp vá, trên trần còn treo một cây quạt nhỏ.

Tô Hướng Dương bật quạt, nằm trên giường, tâm trạng rất phấn khích, không hề buồn ngủ, cũng không dám ngủ.

Đêm nay, mẹ anh đi làm bị tai nạn, anh phải ngăn chặn chuyện đó xảy ra!

Tô Hướng Dương đã nghĩ không để mẹ đi làm, nhưng mẹ anh chắc chắn không đồng ý, chi tiêu của gia đình không nhỏ, lại còn đang nợ nần, mẹ anh chắc chắn không muốn nghỉ việc.

Nghĩ đi nghĩ lại...!anh quyết định đi cùng mẹ đến nhà máy.

Anh biết nơi xảy ra tai nạn, tránh xa nơi đó là được.

Sau này...!anh phải tìm cách kiếm tiền thật nhanh, chỉ cần có tiền, mẹ anh mới đồng ý nghỉ việc.

Ngày nào cũng làm ca đêm, nó đang tiêu hao sức khỏe của mẹ anh!

Cách kiếm tiền...!Tô Hướng Dương nhìn bàn tay trái của mình.

Bốn ngón tay mất trong kiếp trước là do làm mộc bị cưa đứt.

Sau khi mẹ gặp tai nạn, để kiếm tiền anh liên tục làm diễn viên quần chúng, nhưng diễn viên quần chúng sức cạnh tranh rất cao, kiếm tiền không nhiều, công việc không ổn định.

Về vai diễn có ít đất diễn...!khi đó anh không có kinh nghiệm diễn xuất, dù có diện mạo, nhưng không đến mức đẹp lạ, tự nhiên không có nhiều người tìm anh đóng phim, bình thường chỉ đóng một vài vai nhỏ không có bao nhiêu lời thoại, người ta đều trả tiền theo giá diễn viên quần chúng.

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Anh mười sáu mười bảy tuổi còn biết sĩ diện...!hạnh phúc biết bao.Đương nhiên bây giờ anh cũng hạnh phúc.Sống lại một lần, anh trẻ lại mười bảy tuổi, có cơ thể khỏe mạnh, mẹ vẫn còn sống, bà ngoại, ông ngoại cũng còn sống, mọi người đều còn tốt.Tô Hướng Dương lại cười, đợi Chu Anh Anh ăn xong, thì khuyên Chu Anh Anh đi ngủ.Chu Anh Anh thực sự cần phải ngủ, nhanh chóng lên lầu, Tô Hướng Dương cũng lên theo.Hai phòng nằm ở hướng nam lầu trên, Chu Anh Anh một phòng, anh một phòng, bên trong phòng, giường tủ đều đã cũ, dù có thiết kế nhà vệ sinh nhưng vẫn chưa hoàn thiện, đi vệ sinh phải dùng bô.Anh nhớ khi còn trẻ, anh sẵn sàng giúp mẹ làm việc ngoài đồng, kỳ nghỉ tan học từ thành phố trở về, có cơ hội là đi làm diễn viên quần chúng kiếm tiền giúp gia đình, nhưng không chịu đổ bô, để không phải đổ bô, buổi tối anh đều sẽ xuống nhà vệ sinh dưới lầu.Giường Tô Hướng Dương là giường của cha mẹ anh khi kết hôn, rộng một mét rưỡi, ba mặt có lan can, bốn góc có cột, tiện lợi cho việc mắc màn.Giường này vốn là mẹ anh ngủ, hai năm trước khi dọn nhà, mẹ anh thấy anh đã cao lớn, liền nhường giường lớn cho anh, bà thì ngủ giường nhỏ một mét ba do ông ngoại mang đến.Trên giường trải chiếu trúc, mắc màn trắng, có vài chỗ chắp vá, trên trần còn treo một cây quạt nhỏ.Tô Hướng Dương bật quạt, nằm trên giường, tâm trạng rất phấn khích, không hề buồn ngủ, cũng không dám ngủ.Đêm nay, mẹ anh đi làm bị tai nạn, anh phải ngăn chặn chuyện đó xảy ra!Tô Hướng Dương đã nghĩ không để mẹ đi làm, nhưng mẹ anh chắc chắn không đồng ý, chi tiêu của gia đình không nhỏ, lại còn đang nợ nần, mẹ anh chắc chắn không muốn nghỉ việc.Nghĩ đi nghĩ lại...!anh quyết định đi cùng mẹ đến nhà máy.Anh biết nơi xảy ra tai nạn, tránh xa nơi đó là được.Sau này...!anh phải tìm cách kiếm tiền thật nhanh, chỉ cần có tiền, mẹ anh mới đồng ý nghỉ việc.Ngày nào cũng làm ca đêm, nó đang tiêu hao sức khỏe của mẹ anh!Cách kiếm tiền...!Tô Hướng Dương nhìn bàn tay trái của mình.Bốn ngón tay mất trong kiếp trước là do làm mộc bị cưa đứt.Sau khi mẹ gặp tai nạn, để kiếm tiền anh liên tục làm diễn viên quần chúng, nhưng diễn viên quần chúng sức cạnh tranh rất cao, kiếm tiền không nhiều, công việc không ổn định.Về vai diễn có ít đất diễn...!khi đó anh không có kinh nghiệm diễn xuất, dù có diện mạo, nhưng không đến mức đẹp lạ, tự nhiên không có nhiều người tìm anh đóng phim, bình thường chỉ đóng một vài vai nhỏ không có bao nhiêu lời thoại, người ta đều trả tiền theo giá diễn viên quần chúng.

Chương 12: Chương 12