Tác giả:

“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo…

Chương 14: Chương 14

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Ngày trước đồng nghiệp của anh, có người làm nghề này, làm tới lũc thành ông chủ lớn.Tô Hướng Dương suy nghĩ rất lâu, mười một giờ, anh nghe thấy động tĩnh ở phòng bên cạnh.Mẹ anh dậy rồi.Tô Hướng Dương lập tức ngồi dậy, định đi cùng mẹ đến nhà máy.Chu Anh Anh nhẹ nhàng rời giường, vừa bước ra cửa đã thấy con trai đứng ở cửa, giật mình: "A Dương, sao con không ngủ?"Tô Hướng Dương ủ rũ gãi đầu: "Mẹ, hôm nay con ở đoàn phim uống quá nhiều trà, nằm trên giường càng lúc càng tỉnh.""Thế thì con nằm thêm chút nữa đi." Chu Anh Anh cười."Con không muốn nằm nữa! Mẹ, mẹ đi làm à? Con đi cùng mẹ nhé." Tô Hướng Dương nói."Con đi cùng mẹ làm gì?""Ra ngoài hóng gió, ở nhà nóng quá." Tô Hướng Dương nói, dáng vẻ rất muốn ra ngoài."Được thôi, thế đi dạo một chút cũng được." Chu Anh Anh đồng ý.Chu Anh Anh khá vô tư, không để ý quá nhiều chuyện, Tô Hướng Dương muốn làm gì, bà cũng không quản.Bây giờ Tô Hướng Dương đã mười tám tuổi, chỉ là ban đêm ra ngoài đi dạo một vòng, bà cũng không ngăn cản.Tô Hướng Dương nhớ lúc còn nhỏ, Chu Anh Anh luôn tươi cười, ngày nào cũng khen ngợi cổ vũ con, nhưng mấy năm gần đây gia đình khó khăn, ngày nào Chu Anh Anh cũng rất mệt mỏi, không còn thời gian vui vẻ nữa.Tô Hướng Dương lấy một bát cháo còn lại từ bữa tối và một ít gà quay chưa ăn hết, chia phần với Chu Anh Anh.Ban đầu Chu Anh Anh định ăn một bát cháo lớn, nhưng vì có gà quay, bà giảm phần cháo lại.Hai người ăn xong, cùng nhau đạp xe ra ngoài.Nơi làm việc của Chu Anh Anh là nhà máy hóa sợi ở thị trấn, nhưng cách thôn không xa, đạp xe chỉ mất mười lăm phút, nhưng vì đêm tối nên bọn họ không dám đạp quá nhanh.Mười năm sau, nơi đây sẽ bị giải tỏa thành thị trấn cả đêm đều sáng đèn, ngay cả những vùng xa hơn, ven đường cũng sẽ có đèn đường, nhưng hiện giờ! Ven đường không có đèn, ban đêm tối đen như mực, mọi thứ chỉ hiện ra mờ mờ.Tô Hướng Dương đạp xe phía trước, vừa nói chuyện với Chu Anh Anh, vừa quan sát xung quanh.Chu Anh Anh thấy vậy không kìm được nói: "Con tập trung nhìn đường đi, chạy sát lề."Nửa đêm trên đường không có ai, nhưng Chu Anh Anh vẫn rất chú ý an toàn, kiếp trước cũng vậy.Tô Hướng Dương nhớ kiếp trước mẹ bị xe đụng gãy chân ngay bên đường, sau đó cảnh sát nghi ngờ tài xế say rượu lái xe hoặc có thể là do mệt mỏi, nên lạc tay lái, đâm vào Chu Anh Anh.

Ngày trước đồng nghiệp của anh, có người làm nghề này, làm tới lũc thành ông chủ lớn.

Tô Hướng Dương suy nghĩ rất lâu, mười một giờ, anh nghe thấy động tĩnh ở phòng bên cạnh.

Mẹ anh dậy rồi.

Tô Hướng Dương lập tức ngồi dậy, định đi cùng mẹ đến nhà máy.

Chu Anh Anh nhẹ nhàng rời giường, vừa bước ra cửa đã thấy con trai đứng ở cửa, giật mình: "A Dương, sao con không ngủ?"

Tô Hướng Dương ủ rũ gãi đầu: "Mẹ, hôm nay con ở đoàn phim uống quá nhiều trà, nằm trên giường càng lúc càng tỉnh.

"

"Thế thì con nằm thêm chút nữa đi.

" Chu Anh Anh cười.

"Con không muốn nằm nữa! Mẹ, mẹ đi làm à? Con đi cùng mẹ nhé.

" Tô Hướng Dương nói.

"Con đi cùng mẹ làm gì?"

"Ra ngoài hóng gió, ở nhà nóng quá.

" Tô Hướng Dương nói, dáng vẻ rất muốn ra ngoài.

"Được thôi, thế đi dạo một chút cũng được.

" Chu Anh Anh đồng ý.

Chu Anh Anh khá vô tư, không để ý quá nhiều chuyện, Tô Hướng Dương muốn làm gì, bà cũng không quản.

Bây giờ Tô Hướng Dương đã mười tám tuổi, chỉ là ban đêm ra ngoài đi dạo một vòng, bà cũng không ngăn cản.

Tô Hướng Dương nhớ lúc còn nhỏ, Chu Anh Anh luôn tươi cười, ngày nào cũng khen ngợi cổ vũ con, nhưng mấy năm gần đây gia đình khó khăn, ngày nào Chu Anh Anh cũng rất mệt mỏi, không còn thời gian vui vẻ nữa.

Tô Hướng Dương lấy một bát cháo còn lại từ bữa tối và một ít gà quay chưa ăn hết, chia phần với Chu Anh Anh.

Ban đầu Chu Anh Anh định ăn một bát cháo lớn, nhưng vì có gà quay, bà giảm phần cháo lại.

Hai người ăn xong, cùng nhau đạp xe ra ngoài.

Nơi làm việc của Chu Anh Anh là nhà máy hóa sợi ở thị trấn, nhưng cách thôn không xa, đạp xe chỉ mất mười lăm phút, nhưng vì đêm tối nên bọn họ không dám đạp quá nhanh.

Mười năm sau, nơi đây sẽ bị giải tỏa thành thị trấn cả đêm đều sáng đèn, ngay cả những vùng xa hơn, ven đường cũng sẽ có đèn đường, nhưng hiện giờ! Ven đường không có đèn, ban đêm tối đen như mực, mọi thứ chỉ hiện ra mờ mờ.

Tô Hướng Dương đạp xe phía trước, vừa nói chuyện với Chu Anh Anh, vừa quan sát xung quanh.

Chu Anh Anh thấy vậy không kìm được nói: "Con tập trung nhìn đường đi, chạy sát lề.

"

Nửa đêm trên đường không có ai, nhưng Chu Anh Anh vẫn rất chú ý an toàn, kiếp trước cũng vậy.

Tô Hướng Dương nhớ kiếp trước mẹ bị xe đụng gãy chân ngay bên đường, sau đó cảnh sát nghi ngờ tài xế say rượu lái xe hoặc có thể là do mệt mỏi, nên lạc tay lái, đâm vào Chu Anh Anh.

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Ngày trước đồng nghiệp của anh, có người làm nghề này, làm tới lũc thành ông chủ lớn.Tô Hướng Dương suy nghĩ rất lâu, mười một giờ, anh nghe thấy động tĩnh ở phòng bên cạnh.Mẹ anh dậy rồi.Tô Hướng Dương lập tức ngồi dậy, định đi cùng mẹ đến nhà máy.Chu Anh Anh nhẹ nhàng rời giường, vừa bước ra cửa đã thấy con trai đứng ở cửa, giật mình: "A Dương, sao con không ngủ?"Tô Hướng Dương ủ rũ gãi đầu: "Mẹ, hôm nay con ở đoàn phim uống quá nhiều trà, nằm trên giường càng lúc càng tỉnh.""Thế thì con nằm thêm chút nữa đi." Chu Anh Anh cười."Con không muốn nằm nữa! Mẹ, mẹ đi làm à? Con đi cùng mẹ nhé." Tô Hướng Dương nói."Con đi cùng mẹ làm gì?""Ra ngoài hóng gió, ở nhà nóng quá." Tô Hướng Dương nói, dáng vẻ rất muốn ra ngoài."Được thôi, thế đi dạo một chút cũng được." Chu Anh Anh đồng ý.Chu Anh Anh khá vô tư, không để ý quá nhiều chuyện, Tô Hướng Dương muốn làm gì, bà cũng không quản.Bây giờ Tô Hướng Dương đã mười tám tuổi, chỉ là ban đêm ra ngoài đi dạo một vòng, bà cũng không ngăn cản.Tô Hướng Dương nhớ lúc còn nhỏ, Chu Anh Anh luôn tươi cười, ngày nào cũng khen ngợi cổ vũ con, nhưng mấy năm gần đây gia đình khó khăn, ngày nào Chu Anh Anh cũng rất mệt mỏi, không còn thời gian vui vẻ nữa.Tô Hướng Dương lấy một bát cháo còn lại từ bữa tối và một ít gà quay chưa ăn hết, chia phần với Chu Anh Anh.Ban đầu Chu Anh Anh định ăn một bát cháo lớn, nhưng vì có gà quay, bà giảm phần cháo lại.Hai người ăn xong, cùng nhau đạp xe ra ngoài.Nơi làm việc của Chu Anh Anh là nhà máy hóa sợi ở thị trấn, nhưng cách thôn không xa, đạp xe chỉ mất mười lăm phút, nhưng vì đêm tối nên bọn họ không dám đạp quá nhanh.Mười năm sau, nơi đây sẽ bị giải tỏa thành thị trấn cả đêm đều sáng đèn, ngay cả những vùng xa hơn, ven đường cũng sẽ có đèn đường, nhưng hiện giờ! Ven đường không có đèn, ban đêm tối đen như mực, mọi thứ chỉ hiện ra mờ mờ.Tô Hướng Dương đạp xe phía trước, vừa nói chuyện với Chu Anh Anh, vừa quan sát xung quanh.Chu Anh Anh thấy vậy không kìm được nói: "Con tập trung nhìn đường đi, chạy sát lề."Nửa đêm trên đường không có ai, nhưng Chu Anh Anh vẫn rất chú ý an toàn, kiếp trước cũng vậy.Tô Hướng Dương nhớ kiếp trước mẹ bị xe đụng gãy chân ngay bên đường, sau đó cảnh sát nghi ngờ tài xế say rượu lái xe hoặc có thể là do mệt mỏi, nên lạc tay lái, đâm vào Chu Anh Anh.

Chương 14: Chương 14