Tác giả:

“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo…

Chương 29: Chương 29

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Tô Hướng Dương nhìn cái đầu trọc của Quý Vệ Ngôn, cười nói: "Ngày mai cậu có thể đi cùng tôi đến chỗ chú Vương tìm việc, cậu cạo trọc cũng rất tốt, một số đoàn phim cổ trang thích diễn viên quần chúng đầu trọc! còn tóc vàng thì không được, không có đoàn phim nào muốn."Quý Vệ Ngôn: "! "Sáng nay nghe dân trong thôn nói đã báo cảnh sát, sợ bị hỏi nên anh mới bỏ đi.Lo mình sẽ bị bắt lại, cảm thấy tóc vàng quá nổi bật, sáng nay hắn ra chợ gần thị trấn, đến chỗ cắt tóc cho người già, tốn ba tệ cạo trọc đầu.Không ngờ vô tình lại thành việc tốt.Lúc lên tầng ngủ, Quý Vệ Ngôn bỗng hỏi: "Anh đưa tôi về nhà ở, không sợ tôi là kẻ xấu à?" Tô Hướng Dương còn chưa hỏi xem chứng minh thư của hắn!Tô Hướng Dương nói: "Cậu là người tốt, tôi tin cậu."Quý Vệ Ngôn ngẩn người.Tô Hướng Dương nói tiếp: "Hơn nữa nhà tôi nghèo, không có gì hết, cậu muốn trộm cũng không có gì để trộm."Quý Vệ Ngôn không nói gì, một bước leo lên bốn bậc thang, đi lên nhanh chóng.Tô Hướng Dương nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, cầu thang nhà tôi không có lan can! " Nhà xây đến đoạn này thì hết tiền, cầu thang cũng không sơn, càng không có lan can.Anh chưa nói xong, đã không thấy bóng dáng của Quý Vệ Ngôn.Dạo này trời nóng, nhưng trong phòng có quạt, đủ dùng.Còn điều hòa! nhà anh không có.Tô Hướng Dương nói bao điện nước vì nhà anh không có nhiều đồ điện.Máy giặt, tủ lạnh đều không có, tivi đen trắng mẹ mua cũng bị hỏng, đồ điện ngoài đèn và quạt chỉ có nồi cơm điện.Tiền điện nhà anh dùng rất ít, trước đây anh học nội trú, mẹ ở nhà một mình, tiền điện một tháng chưa đến năm tệ.Bây giờ đã là năm 2005, vì thành phố điện ảnh, dân trong thôn kiếm được ít nhiều tiền, đa số gia đình đều có tivi màu, tủ lạnh, lắp điều hòa, cả nhà cùng dùng vào mùa hè.Còn trong thị trấn! Tô Hướng Dương nhớ có lần đến nhà bạn học, nhà bạn có đủ mọi thiết bị điện, máy tính có hai cái, không khác gì mười năm sau.Dĩ nhiên cũng có nhà nghèo hơn, trong thôn cũng có trường hợp tương tự, công nhân ngoài tỉnh làm ở thành phố điện ảnh, cuộc sống đa phần đều không tốt.Tô Hướng Dương nghĩ về kiếp trước, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.Quý Vệ Ngôn ở phòng bên cạnh nằm trên giường, cảm giác lạ lẫm.Từ nhỏ đến giờ, ngoài ngôi miếu mà hắn ở mấy ngày trước, hắn chưa từng ở ngôi nhà nào tồi tàn, ngủ trên chiếc giường cũ như vậy.

Tô Hướng Dương nhìn cái đầu trọc của Quý Vệ Ngôn, cười nói: "Ngày mai cậu có thể đi cùng tôi đến chỗ chú Vương tìm việc, cậu cạo trọc cũng rất tốt, một số đoàn phim cổ trang thích diễn viên quần chúng đầu trọc! còn tóc vàng thì không được, không có đoàn phim nào muốn.

"

Quý Vệ Ngôn: "! "

Sáng nay nghe dân trong thôn nói đã báo cảnh sát, sợ bị hỏi nên anh mới bỏ đi.

Lo mình sẽ bị bắt lại, cảm thấy tóc vàng quá nổi bật, sáng nay hắn ra chợ gần thị trấn, đến chỗ cắt tóc cho người già, tốn ba tệ cạo trọc đầu.

Không ngờ vô tình lại thành việc tốt.

Lúc lên tầng ngủ, Quý Vệ Ngôn bỗng hỏi: "Anh đưa tôi về nhà ở, không sợ tôi là kẻ xấu à?" Tô Hướng Dương còn chưa hỏi xem chứng minh thư của hắn!

Tô Hướng Dương nói: "Cậu là người tốt, tôi tin cậu.

"

Quý Vệ Ngôn ngẩn người.

Tô Hướng Dương nói tiếp: "Hơn nữa nhà tôi nghèo, không có gì hết, cậu muốn trộm cũng không có gì để trộm.

"

Quý Vệ Ngôn không nói gì, một bước leo lên bốn bậc thang, đi lên nhanh chóng.

Tô Hướng Dương nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, cầu thang nhà tôi không có lan can! " Nhà xây đến đoạn này thì hết tiền, cầu thang cũng không sơn, càng không có lan can.

Anh chưa nói xong, đã không thấy bóng dáng của Quý Vệ Ngôn.

Dạo này trời nóng, nhưng trong phòng có quạt, đủ dùng.

Còn điều hòa! nhà anh không có.

Tô Hướng Dương nói bao điện nước vì nhà anh không có nhiều đồ điện.

Máy giặt, tủ lạnh đều không có, tivi đen trắng mẹ mua cũng bị hỏng, đồ điện ngoài đèn và quạt chỉ có nồi cơm điện.

Tiền điện nhà anh dùng rất ít, trước đây anh học nội trú, mẹ ở nhà một mình, tiền điện một tháng chưa đến năm tệ.

Bây giờ đã là năm 2005, vì thành phố điện ảnh, dân trong thôn kiếm được ít nhiều tiền, đa số gia đình đều có tivi màu, tủ lạnh, lắp điều hòa, cả nhà cùng dùng vào mùa hè.

Còn trong thị trấn! Tô Hướng Dương nhớ có lần đến nhà bạn học, nhà bạn có đủ mọi thiết bị điện, máy tính có hai cái, không khác gì mười năm sau.

Dĩ nhiên cũng có nhà nghèo hơn, trong thôn cũng có trường hợp tương tự, công nhân ngoài tỉnh làm ở thành phố điện ảnh, cuộc sống đa phần đều không tốt.

Tô Hướng Dương nghĩ về kiếp trước, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.

Quý Vệ Ngôn ở phòng bên cạnh nằm trên giường, cảm giác lạ lẫm.

Từ nhỏ đến giờ, ngoài ngôi miếu mà hắn ở mấy ngày trước, hắn chưa từng ở ngôi nhà nào tồi tàn, ngủ trên chiếc giường cũ như vậy.

Xuất Phát Điểm Từ Diễn Viên Quần ChúngTác giả: Quyết TuyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Gần đây có rất ít phim bắt đầu quay.” “Năm nay, số đoàn làm phim ở thành phố điện ảnh chỉ bằng một nửa so với trước đây.” “Gần đây có rất nhiều diễn viên phải thắt lưng buộc bụng mà sống.” “Chúng tôi cũng vậy...!tiền trả góp nhà tháng tới của tôi vẫn chưa có đâu.” “Gần đây tôi chẳng kiếm được tài nguyên nào.” ... Giải trí Tinh Diệu, một vài nhân viên đang trò chuyện, vừa nói vừa than thở cuộc sống quá khó khăn. Vài năm trước, trong ngành đã bắt đầu nói về mùa ngủ đông của ngành điện ảnh, nhưng lúc đó Tinh Diệu vẫn còn ổn, nhưng năm nay...!thực sự không dễ dàng gì. Trước đây, bọn họ đều tràn đầy tham vọng, nghĩ thu nhập trong tương lai sẽ tăng gấp đôi, nhưng kết quả là gì? Trong những năm qua, thu nhập của họ không tăng mà còn giảm, thậm chí còn không đủ tiền trả góp nhà. Một nhóm người than ngắn thở dài, nói được một lúc thì một người quản lý nói: “Bây giờ hình như chỉ có người của Tô Hướng Dương mới có phim để nhận?” “Đúng vậy...!người của anh ta diễn xuất tốt, giá cũng rẻ, các đạo… Tô Hướng Dương nhìn cái đầu trọc của Quý Vệ Ngôn, cười nói: "Ngày mai cậu có thể đi cùng tôi đến chỗ chú Vương tìm việc, cậu cạo trọc cũng rất tốt, một số đoàn phim cổ trang thích diễn viên quần chúng đầu trọc! còn tóc vàng thì không được, không có đoàn phim nào muốn."Quý Vệ Ngôn: "! "Sáng nay nghe dân trong thôn nói đã báo cảnh sát, sợ bị hỏi nên anh mới bỏ đi.Lo mình sẽ bị bắt lại, cảm thấy tóc vàng quá nổi bật, sáng nay hắn ra chợ gần thị trấn, đến chỗ cắt tóc cho người già, tốn ba tệ cạo trọc đầu.Không ngờ vô tình lại thành việc tốt.Lúc lên tầng ngủ, Quý Vệ Ngôn bỗng hỏi: "Anh đưa tôi về nhà ở, không sợ tôi là kẻ xấu à?" Tô Hướng Dương còn chưa hỏi xem chứng minh thư của hắn!Tô Hướng Dương nói: "Cậu là người tốt, tôi tin cậu."Quý Vệ Ngôn ngẩn người.Tô Hướng Dương nói tiếp: "Hơn nữa nhà tôi nghèo, không có gì hết, cậu muốn trộm cũng không có gì để trộm."Quý Vệ Ngôn không nói gì, một bước leo lên bốn bậc thang, đi lên nhanh chóng.Tô Hướng Dương nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, cầu thang nhà tôi không có lan can! " Nhà xây đến đoạn này thì hết tiền, cầu thang cũng không sơn, càng không có lan can.Anh chưa nói xong, đã không thấy bóng dáng của Quý Vệ Ngôn.Dạo này trời nóng, nhưng trong phòng có quạt, đủ dùng.Còn điều hòa! nhà anh không có.Tô Hướng Dương nói bao điện nước vì nhà anh không có nhiều đồ điện.Máy giặt, tủ lạnh đều không có, tivi đen trắng mẹ mua cũng bị hỏng, đồ điện ngoài đèn và quạt chỉ có nồi cơm điện.Tiền điện nhà anh dùng rất ít, trước đây anh học nội trú, mẹ ở nhà một mình, tiền điện một tháng chưa đến năm tệ.Bây giờ đã là năm 2005, vì thành phố điện ảnh, dân trong thôn kiếm được ít nhiều tiền, đa số gia đình đều có tivi màu, tủ lạnh, lắp điều hòa, cả nhà cùng dùng vào mùa hè.Còn trong thị trấn! Tô Hướng Dương nhớ có lần đến nhà bạn học, nhà bạn có đủ mọi thiết bị điện, máy tính có hai cái, không khác gì mười năm sau.Dĩ nhiên cũng có nhà nghèo hơn, trong thôn cũng có trường hợp tương tự, công nhân ngoài tỉnh làm ở thành phố điện ảnh, cuộc sống đa phần đều không tốt.Tô Hướng Dương nghĩ về kiếp trước, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.Quý Vệ Ngôn ở phòng bên cạnh nằm trên giường, cảm giác lạ lẫm.Từ nhỏ đến giờ, ngoài ngôi miếu mà hắn ở mấy ngày trước, hắn chưa từng ở ngôi nhà nào tồi tàn, ngủ trên chiếc giường cũ như vậy.

Chương 29: Chương 29