Tháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian…
Chương 3: Chương 3
Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Nhưng Hạ Khai vô cùng kiên định, một mực từ chối quá trình ghép cặp pheromone, còn Ngụy Thầm thì vẫn không muốn ép buộc, dù cho Hạ Khai muốn làm gì thì hắn vẫn luôn luôn ở phía sau ủng hộ.Pheromone của Hạ Khai có một sự hấp dẫn trí mạng đối với Ngụy Thầm, hắn có thể chắc chắn rằng cậu chính là Omega của đời mình, là nửa kia định mệnh.Kể từ giây phút lần đầu tiên thấy ánh mắt của Hạ Khai, dù cho khi ấy cậu vẫn là một Alpha thì Ngụy Thầm vẫn chưa từng muốn buông tay đối phương.Ngụy Thầm thở dài một hơi: “Khai Khai à.”Hạ Khai đã tỉnh táo lại, cậu vẫn không mở mắt ngay lập tức mà chỉ tựa vào bả vai nam tính của Ngụy Thầm, nhịp điệu hô hấp dần trở nên gấp gáp.Thật lâu sau đó, Hạ Khai mới đẩy Ngụy Thầm sang một bên, dưới đáy mắt cậu ánh lên vằn tia máu. Cậu cố gắng hết sức chịu đựng cảm giác khó chịu: “Thầy ơi, bây giờ em trông chẳng khác nào một con quái vật.”“Nhưng Khai Khai không phải là quái vật.” Lý trí Ngụy Thầm khôi phục trở lại, hắn dẫn Hạ Khai đến phòng thay đồ, tìm một bộ áo ngủ mềm mại, sạch sẽ đưa cho cậu, ánh mắt Ngụy Thầm vô cùng bình tĩnh: “Em thay đi.”Hạ Khai im lặng, cầm lấy quần áo rồi rời đi. Ngụy Thầm mở dung dịch áp chế mùi pheromone xịt vào các góc phòng ngủ, việc chăm sóc Hạ Khai là điều mà Ngụy Thầm luôn luôn làm một cách vô cùng dễ dàng.Chờ cho đến khi Hạ Khai ra ngoài thì bên trong phòng ngủ không còn bất kì mùi hương nào khác, cậu nhìn sang Ngụy Thầm rồi ngừng một lúc, tiếp theo đó mới lên tiếng: “Vô dụng thôi ạ.”Kể từ khi biến thành Omega, Hạ Khai không có cách nào để khống chế pheromone của mình, cứ như nơi nào đó bị rò rỉ, chẳng có ai hướng dẫn cho cậu, mà bản thân Hạ Khai cũng chẳng biết được bất cứ điều gì về việc này. Hạ Khai vốn dĩ là một Alpha cho nên khi bị biến thành Omega, cậu cũng sẽ khác với người bình thường.Ngụy Thầm nhìn thấy sự mất mát hiện lên nơi đáy mắt của Hạ Khai, hắn vô cùng kiên nhẫn mà đưa cậu ra cửa: “Thầy sẽ giúp em.”Khi đến giờ ăn cơm thì lầu một sẽ không còn bất cứ ai, phòng khách đã được quét dọn thật sạch sẽ, ngoại trừ tiếng bước chân đang đi xuống lầu của Hạ Khai và Ngụy Thầm thì chẳng còn âm thanh nào khác.Mỗi một bữa ăn đều được cân nhắc theo tình trạng sức khỏe thực tế của Hạ Khai nhưng cậu chẳng biết bất kì điều gì về quá trình tiêu tốn nhân công và phân đoạn chuẩn bị. Vì Hạ Khai luôn tôn trọng Ngụy Thầm, chưa từng vượt quá danh phận học trò để hỏi hắn bất kì điều gì.Ngụy Thầm kéo ghế dựa để Hạ Khai ngồi xuống dễ dàng, Hạ Khai nhận lấy đồ ăn, hơi né tránh: “Em tự ăn được, thầy cũng đừng chăm sóc em như vậy.”Vẻ mặt Ngụy Thầm vô cùng tự nhiên, vòng ra phía sau chỗ của Hạ Khai để đến vị trí của mình, lúc đi cũng không nghiêng ngả mà lại cực kì vững vàng. Trong ấn tượng của Hạ Khai thì thầy của cậu vẫn luôn im lặng như thế, luôn tài giỏi như thế, tựa như ngọn núi cao vĩ đại ngút trời khiến Hạ Khai phải luôn ngẩng đầu nhìn theo.Một Alpha tuyệt vời như thế xuất hiện trong đời nên Hạ Khai đã luôn xem Ngụy Thầm chính là hình mẫu lý tưởng để bản thân học tập và noi theo, hắn luôn luôn kiên nhẫn dạy dỗ Hạ Khai, đáng tiếc thay, bây giờ cậu lại chẳng còn là một học trò xuất sắc như lúc xưa nữa.Sau một khoảng thời gian cân nhắc, Hạ Khai nhìn chăm chú vào Ngụy Thầm: “Thưa thầy, em muốn rời đi.”Ngụy Thầm lên tiếng: “Khai Khai, em muốn đến đâu? Dựa vào trạng thái hiện tại của em, hiển nhiên là không phù hợp để rời đi. Nếu Khai Khai đã tôn trọng tôi gọi một tiếng thầy thì đương nhiên là tôi phải bảo vệ em đến cùng.”Hạ Khai do dự: “Nhưng bọn chúng đang tìm em.”Ngụy Thầm vẫn bình tĩnh như mọi khi, hắn trả lời: “Những chuyện khác em không cần phải bận tâm.”
Nhưng Hạ Khai vô cùng kiên định, một mực từ chối quá trình ghép cặp pheromone, còn Ngụy Thầm thì vẫn không muốn ép buộc, dù cho Hạ Khai muốn làm gì thì hắn vẫn luôn luôn ở phía sau ủng hộ.
Pheromone của Hạ Khai có một sự hấp dẫn trí mạng đối với Ngụy Thầm, hắn có thể chắc chắn rằng cậu chính là Omega của đời mình, là nửa kia định mệnh.
Kể từ giây phút lần đầu tiên thấy ánh mắt của Hạ Khai, dù cho khi ấy cậu vẫn là một Alpha thì Ngụy Thầm vẫn chưa từng muốn buông tay đối phương.
Ngụy Thầm thở dài một hơi: “Khai Khai à.”
Hạ Khai đã tỉnh táo lại, cậu vẫn không mở mắt ngay lập tức mà chỉ tựa vào bả vai nam tính của Ngụy Thầm, nhịp điệu hô hấp dần trở nên gấp gáp.
Thật lâu sau đó, Hạ Khai mới đẩy Ngụy Thầm sang một bên, dưới đáy mắt cậu ánh lên vằn tia máu. Cậu cố gắng hết sức chịu đựng cảm giác khó chịu: “Thầy ơi, bây giờ em trông chẳng khác nào một con quái vật.”
“Nhưng Khai Khai không phải là quái vật.” Lý trí Ngụy Thầm khôi phục trở lại, hắn dẫn Hạ Khai đến phòng thay đồ, tìm một bộ áo ngủ mềm mại, sạch sẽ đưa cho cậu, ánh mắt Ngụy Thầm vô cùng bình tĩnh: “Em thay đi.”
Hạ Khai im lặng, cầm lấy quần áo rồi rời đi. Ngụy Thầm mở dung dịch áp chế mùi pheromone xịt vào các góc phòng ngủ, việc chăm sóc Hạ Khai là điều mà Ngụy Thầm luôn luôn làm một cách vô cùng dễ dàng.
Chờ cho đến khi Hạ Khai ra ngoài thì bên trong phòng ngủ không còn bất kì mùi hương nào khác, cậu nhìn sang Ngụy Thầm rồi ngừng một lúc, tiếp theo đó mới lên tiếng: “Vô dụng thôi ạ.”
Kể từ khi biến thành Omega, Hạ Khai không có cách nào để khống chế pheromone của mình, cứ như nơi nào đó bị rò rỉ, chẳng có ai hướng dẫn cho cậu, mà bản thân Hạ Khai cũng chẳng biết được bất cứ điều gì về việc này. Hạ Khai vốn dĩ là một Alpha cho nên khi bị biến thành Omega, cậu cũng sẽ khác với người bình thường.
Ngụy Thầm nhìn thấy sự mất mát hiện lên nơi đáy mắt của Hạ Khai, hắn vô cùng kiên nhẫn mà đưa cậu ra cửa: “Thầy sẽ giúp em.”
Khi đến giờ ăn cơm thì lầu một sẽ không còn bất cứ ai, phòng khách đã được quét dọn thật sạch sẽ, ngoại trừ tiếng bước chân đang đi xuống lầu của Hạ Khai và Ngụy Thầm thì chẳng còn âm thanh nào khác.
Mỗi một bữa ăn đều được cân nhắc theo tình trạng sức khỏe thực tế của Hạ Khai nhưng cậu chẳng biết bất kì điều gì về quá trình tiêu tốn nhân công và phân đoạn chuẩn bị. Vì Hạ Khai luôn tôn trọng Ngụy Thầm, chưa từng vượt quá danh phận học trò để hỏi hắn bất kì điều gì.
Ngụy Thầm kéo ghế dựa để Hạ Khai ngồi xuống dễ dàng, Hạ Khai nhận lấy đồ ăn, hơi né tránh: “Em tự ăn được, thầy cũng đừng chăm sóc em như vậy.”
Vẻ mặt Ngụy Thầm vô cùng tự nhiên, vòng ra phía sau chỗ của Hạ Khai để đến vị trí của mình, lúc đi cũng không nghiêng ngả mà lại cực kì vững vàng. Trong ấn tượng của Hạ Khai thì thầy của cậu vẫn luôn im lặng như thế, luôn tài giỏi như thế, tựa như ngọn núi cao vĩ đại ngút trời khiến Hạ Khai phải luôn ngẩng đầu nhìn theo.
Một Alpha tuyệt vời như thế xuất hiện trong đời nên Hạ Khai đã luôn xem Ngụy Thầm chính là hình mẫu lý tưởng để bản thân học tập và noi theo, hắn luôn luôn kiên nhẫn dạy dỗ Hạ Khai, đáng tiếc thay, bây giờ cậu lại chẳng còn là một học trò xuất sắc như lúc xưa nữa.
Sau một khoảng thời gian cân nhắc, Hạ Khai nhìn chăm chú vào Ngụy Thầm: “Thưa thầy, em muốn rời đi.”
Ngụy Thầm lên tiếng: “Khai Khai, em muốn đến đâu? Dựa vào trạng thái hiện tại của em, hiển nhiên là không phù hợp để rời đi. Nếu Khai Khai đã tôn trọng tôi gọi một tiếng thầy thì đương nhiên là tôi phải bảo vệ em đến cùng.”
Hạ Khai do dự: “Nhưng bọn chúng đang tìm em.”
Ngụy Thầm vẫn bình tĩnh như mọi khi, hắn trả lời: “Những chuyện khác em không cần phải bận tâm.”
Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Nhưng Hạ Khai vô cùng kiên định, một mực từ chối quá trình ghép cặp pheromone, còn Ngụy Thầm thì vẫn không muốn ép buộc, dù cho Hạ Khai muốn làm gì thì hắn vẫn luôn luôn ở phía sau ủng hộ.Pheromone của Hạ Khai có một sự hấp dẫn trí mạng đối với Ngụy Thầm, hắn có thể chắc chắn rằng cậu chính là Omega của đời mình, là nửa kia định mệnh.Kể từ giây phút lần đầu tiên thấy ánh mắt của Hạ Khai, dù cho khi ấy cậu vẫn là một Alpha thì Ngụy Thầm vẫn chưa từng muốn buông tay đối phương.Ngụy Thầm thở dài một hơi: “Khai Khai à.”Hạ Khai đã tỉnh táo lại, cậu vẫn không mở mắt ngay lập tức mà chỉ tựa vào bả vai nam tính của Ngụy Thầm, nhịp điệu hô hấp dần trở nên gấp gáp.Thật lâu sau đó, Hạ Khai mới đẩy Ngụy Thầm sang một bên, dưới đáy mắt cậu ánh lên vằn tia máu. Cậu cố gắng hết sức chịu đựng cảm giác khó chịu: “Thầy ơi, bây giờ em trông chẳng khác nào một con quái vật.”“Nhưng Khai Khai không phải là quái vật.” Lý trí Ngụy Thầm khôi phục trở lại, hắn dẫn Hạ Khai đến phòng thay đồ, tìm một bộ áo ngủ mềm mại, sạch sẽ đưa cho cậu, ánh mắt Ngụy Thầm vô cùng bình tĩnh: “Em thay đi.”Hạ Khai im lặng, cầm lấy quần áo rồi rời đi. Ngụy Thầm mở dung dịch áp chế mùi pheromone xịt vào các góc phòng ngủ, việc chăm sóc Hạ Khai là điều mà Ngụy Thầm luôn luôn làm một cách vô cùng dễ dàng.Chờ cho đến khi Hạ Khai ra ngoài thì bên trong phòng ngủ không còn bất kì mùi hương nào khác, cậu nhìn sang Ngụy Thầm rồi ngừng một lúc, tiếp theo đó mới lên tiếng: “Vô dụng thôi ạ.”Kể từ khi biến thành Omega, Hạ Khai không có cách nào để khống chế pheromone của mình, cứ như nơi nào đó bị rò rỉ, chẳng có ai hướng dẫn cho cậu, mà bản thân Hạ Khai cũng chẳng biết được bất cứ điều gì về việc này. Hạ Khai vốn dĩ là một Alpha cho nên khi bị biến thành Omega, cậu cũng sẽ khác với người bình thường.Ngụy Thầm nhìn thấy sự mất mát hiện lên nơi đáy mắt của Hạ Khai, hắn vô cùng kiên nhẫn mà đưa cậu ra cửa: “Thầy sẽ giúp em.”Khi đến giờ ăn cơm thì lầu một sẽ không còn bất cứ ai, phòng khách đã được quét dọn thật sạch sẽ, ngoại trừ tiếng bước chân đang đi xuống lầu của Hạ Khai và Ngụy Thầm thì chẳng còn âm thanh nào khác.Mỗi một bữa ăn đều được cân nhắc theo tình trạng sức khỏe thực tế của Hạ Khai nhưng cậu chẳng biết bất kì điều gì về quá trình tiêu tốn nhân công và phân đoạn chuẩn bị. Vì Hạ Khai luôn tôn trọng Ngụy Thầm, chưa từng vượt quá danh phận học trò để hỏi hắn bất kì điều gì.Ngụy Thầm kéo ghế dựa để Hạ Khai ngồi xuống dễ dàng, Hạ Khai nhận lấy đồ ăn, hơi né tránh: “Em tự ăn được, thầy cũng đừng chăm sóc em như vậy.”Vẻ mặt Ngụy Thầm vô cùng tự nhiên, vòng ra phía sau chỗ của Hạ Khai để đến vị trí của mình, lúc đi cũng không nghiêng ngả mà lại cực kì vững vàng. Trong ấn tượng của Hạ Khai thì thầy của cậu vẫn luôn im lặng như thế, luôn tài giỏi như thế, tựa như ngọn núi cao vĩ đại ngút trời khiến Hạ Khai phải luôn ngẩng đầu nhìn theo.Một Alpha tuyệt vời như thế xuất hiện trong đời nên Hạ Khai đã luôn xem Ngụy Thầm chính là hình mẫu lý tưởng để bản thân học tập và noi theo, hắn luôn luôn kiên nhẫn dạy dỗ Hạ Khai, đáng tiếc thay, bây giờ cậu lại chẳng còn là một học trò xuất sắc như lúc xưa nữa.Sau một khoảng thời gian cân nhắc, Hạ Khai nhìn chăm chú vào Ngụy Thầm: “Thưa thầy, em muốn rời đi.”Ngụy Thầm lên tiếng: “Khai Khai, em muốn đến đâu? Dựa vào trạng thái hiện tại của em, hiển nhiên là không phù hợp để rời đi. Nếu Khai Khai đã tôn trọng tôi gọi một tiếng thầy thì đương nhiên là tôi phải bảo vệ em đến cùng.”Hạ Khai do dự: “Nhưng bọn chúng đang tìm em.”Ngụy Thầm vẫn bình tĩnh như mọi khi, hắn trả lời: “Những chuyện khác em không cần phải bận tâm.”