Tác giả:

Tháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian…

Chương 74: Chương 74

Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Áp lực tâm lý của Hạ Khai luôn rất lớn, Ngụy Thầm nhìn cậu suy nghĩ vẩn vơ, có chút bất đắc dĩ: "Khai Khai, em có muốn quay lại trường học không?"Hạ Khai sững người: "Em còn cơ hội điều khiển cơ giáp sao?"Thể chất của cậu không thể so với Alpha, cậu cũng chưa từng thấy Omega nào yếu đuối như mình có thể lái cơ giáp tham gia chiến đấu. Học viện cơ giáp rộng lớn, chỉ có phòng y tế là nơi thường xuyên xuất hiện Omega."Thầy ơi, thầy đừng trêu em nữa, chuyện đó là không thể đâu!"Ngụy Thầm xoay mặt cậu lại: "Nếu em muốn học, tôi sẽ đưa em vào. Sẽ không có ai dám nói gì cả.".Ngụy Thầm chưa bao giờ nói đùa với Hạ Khai. Hắn luôn dùng giọng điệu nhàn nhạt, nhưng chưa từng qua loa với cậu, lời hắn nói ra đều sẽ thực hiện.Nghe những lời đó, Hạ Khai thực sự bắt đầu suy nghĩ về khả năng này. Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, sắc mặt cậu thay đổi vài lần, rồi cuối cùng lắc đầu - cậu không muốn trở thành một kẻ quá khác biệt.Hạ Khai từ chối đề nghị của Ngụy Thầm nhưng không có nghĩa là cậu thực sự cảm thấy vui vẻ. Những lời của đối phương đã gieo vào lòng cậu một chút khao khát nhưng hiện thực khắc nghiệt cùng với thể chất của chính mình khiến cậu chần chừ, không thể đưa ra quyết định.Ngoài thời gian quấn lấy Ngụy Thầm trong phòng ngủ hoặc dưới hồ nước mỗi khi hắn về, phần lớn thời gian còn lại Hạ Khai chỉ ngồi thẫn thờ hoặc thở dài. Cậu lén lút thở dài để không bị quản gia phát hiện nhưng cuối cùng ông ấy vẫn lén báo lại với Ngụy Thầm.Đến đêm, cơ thể Hạ Khai như tự động kích hoạt vào đúng thời điểm đó.Hạ Khai để mặc Ngụy Thầm lau mồ hôi cho mình. Chiếc đuôi bạc xanh đã biến trở lại thành đôi chân, đặt lên chiếc đuôi cá khổng lồ của Ngụy Thầm. Hắn để mặc cậu giẫm lên, cuối cùng nắm lấy eo cậu, bế cậu lên rồi nhìn sâu vào mắt cậu: "Nghỉ ngơi xong thì đưa em về trường."Hạ Khai có tâm sự, để chuyển hướng suy nghĩ, cậu chỉ có thể không biết xấu hổ mà bám lấy Ngụy Thầm mỗi khi hắn rảnh rỗi. Nhưng trốn tránh mãi cũng không phải cách, vấn đề vẫn phải được giải quyết."…Không về đâu."Ngón tay áp lên má cậu nhẹ nhàng siết chặt. Việc hòa hợp trên giường chính là liều thuốc bổ tốt nhất, không chỉ tận hưởng mà còn có tác dụng dưỡng thân.Thời gian này, Hạ Khai sống rất buông thả. Ngoại trừ trở nên lười biếng hơn, trông cậu lại càng thêm quyến rũ, cứ như một bé yêu tinh được nuôi dưỡng bằng tinh khí. Cậu nhìn chằm chằm Ngụy Thầm, nói một lần nữa rằng mình không muốn quay về, rồi tránh ánh mắt hắn, bướng bỉnh nhắm nghiền mắt lại, bộ dạng như đang thách thức hắn làm gì được mình.Ngụy Thầm hết cách với cậu nhưng cũng là người cậu không thể không nghe theo.Cuối cùng, vào giữa mùa thu, Hạ Khai bị nửa ép buộc quay lại trường học với tư cách học sinh chuyển lớp. Một phần vì Ngụy Thầm muốn cậu quay về, miễn là cậu chịu học thì làm gì cũng được, một phần vì trong lòng cậu vẫn còn một tia không cam tâm - cậu muốn thử một lần, biết đâu mọi chuyện sẽ khác?Ba năm trôi qua, Hạ Khai quay lại Học viện quen thuộc. Những bạn cùng khóa ngày trước đã tốt nghiệp, giờ đây, khi quay lại với thân phận Omega, cậu dường như trở nên lạc lõng giữa đám đông.

Áp lực tâm lý của Hạ Khai luôn rất lớn, Ngụy Thầm nhìn cậu suy nghĩ vẩn vơ, có chút bất đắc dĩ: "Khai Khai, em có muốn quay lại trường học không?"

Hạ Khai sững người: "Em còn cơ hội điều khiển cơ giáp sao?"

Thể chất của cậu không thể so với Alpha, cậu cũng chưa từng thấy Omega nào yếu đuối như mình có thể lái cơ giáp tham gia chiến đấu. Học viện cơ giáp rộng lớn, chỉ có phòng y tế là nơi thường xuyên xuất hiện Omega.

"Thầy ơi, thầy đừng trêu em nữa, chuyện đó là không thể đâu!"

Ngụy Thầm xoay mặt cậu lại: "Nếu em muốn học, tôi sẽ đưa em vào. Sẽ không có ai dám nói gì cả."

.

Ngụy Thầm chưa bao giờ nói đùa với Hạ Khai. Hắn luôn dùng giọng điệu nhàn nhạt, nhưng chưa từng qua loa với cậu, lời hắn nói ra đều sẽ thực hiện.

Nghe những lời đó, Hạ Khai thực sự bắt đầu suy nghĩ về khả năng này. Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, sắc mặt cậu thay đổi vài lần, rồi cuối cùng lắc đầu - cậu không muốn trở thành một kẻ quá khác biệt.

Hạ Khai từ chối đề nghị của Ngụy Thầm nhưng không có nghĩa là cậu thực sự cảm thấy vui vẻ. Những lời của đối phương đã gieo vào lòng cậu một chút khao khát nhưng hiện thực khắc nghiệt cùng với thể chất của chính mình khiến cậu chần chừ, không thể đưa ra quyết định.

Ngoài thời gian quấn lấy Ngụy Thầm trong phòng ngủ hoặc dưới hồ nước mỗi khi hắn về, phần lớn thời gian còn lại Hạ Khai chỉ ngồi thẫn thờ hoặc thở dài. Cậu lén lút thở dài để không bị quản gia phát hiện nhưng cuối cùng ông ấy vẫn lén báo lại với Ngụy Thầm.

Đến đêm, cơ thể Hạ Khai như tự động kích hoạt vào đúng thời điểm đó.

Hạ Khai để mặc Ngụy Thầm lau mồ hôi cho mình. Chiếc đuôi bạc xanh đã biến trở lại thành đôi chân, đặt lên chiếc đuôi cá khổng lồ của Ngụy Thầm. Hắn để mặc cậu giẫm lên, cuối cùng nắm lấy eo cậu, bế cậu lên rồi nhìn sâu vào mắt cậu: "Nghỉ ngơi xong thì đưa em về trường."

Hạ Khai có tâm sự, để chuyển hướng suy nghĩ, cậu chỉ có thể không biết xấu hổ mà bám lấy Ngụy Thầm mỗi khi hắn rảnh rỗi. Nhưng trốn tránh mãi cũng không phải cách, vấn đề vẫn phải được giải quyết.

"…Không về đâu."

Ngón tay áp lên má cậu nhẹ nhàng siết chặt. Việc hòa hợp trên giường chính là liều thuốc bổ tốt nhất, không chỉ tận hưởng mà còn có tác dụng dưỡng thân.

Thời gian này, Hạ Khai sống rất buông thả. Ngoại trừ trở nên lười biếng hơn, trông cậu lại càng thêm quyến rũ, cứ như một bé yêu tinh được nuôi dưỡng bằng tinh khí. Cậu nhìn chằm chằm Ngụy Thầm, nói một lần nữa rằng mình không muốn quay về, rồi tránh ánh mắt hắn, bướng bỉnh nhắm nghiền mắt lại, bộ dạng như đang thách thức hắn làm gì được mình.

Ngụy Thầm hết cách với cậu nhưng cũng là người cậu không thể không nghe theo.

Cuối cùng, vào giữa mùa thu, Hạ Khai bị nửa ép buộc quay lại trường học với tư cách học sinh chuyển lớp. Một phần vì Ngụy Thầm muốn cậu quay về, miễn là cậu chịu học thì làm gì cũng được, một phần vì trong lòng cậu vẫn còn một tia không cam tâm - cậu muốn thử một lần, biết đâu mọi chuyện sẽ khác?

Ba năm trôi qua, Hạ Khai quay lại Học viện quen thuộc. Những bạn cùng khóa ngày trước đã tốt nghiệp, giờ đây, khi quay lại với thân phận Omega, cậu dường như trở nên lạc lõng giữa đám đông.

Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Áp lực tâm lý của Hạ Khai luôn rất lớn, Ngụy Thầm nhìn cậu suy nghĩ vẩn vơ, có chút bất đắc dĩ: "Khai Khai, em có muốn quay lại trường học không?"Hạ Khai sững người: "Em còn cơ hội điều khiển cơ giáp sao?"Thể chất của cậu không thể so với Alpha, cậu cũng chưa từng thấy Omega nào yếu đuối như mình có thể lái cơ giáp tham gia chiến đấu. Học viện cơ giáp rộng lớn, chỉ có phòng y tế là nơi thường xuyên xuất hiện Omega."Thầy ơi, thầy đừng trêu em nữa, chuyện đó là không thể đâu!"Ngụy Thầm xoay mặt cậu lại: "Nếu em muốn học, tôi sẽ đưa em vào. Sẽ không có ai dám nói gì cả.".Ngụy Thầm chưa bao giờ nói đùa với Hạ Khai. Hắn luôn dùng giọng điệu nhàn nhạt, nhưng chưa từng qua loa với cậu, lời hắn nói ra đều sẽ thực hiện.Nghe những lời đó, Hạ Khai thực sự bắt đầu suy nghĩ về khả năng này. Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, sắc mặt cậu thay đổi vài lần, rồi cuối cùng lắc đầu - cậu không muốn trở thành một kẻ quá khác biệt.Hạ Khai từ chối đề nghị của Ngụy Thầm nhưng không có nghĩa là cậu thực sự cảm thấy vui vẻ. Những lời của đối phương đã gieo vào lòng cậu một chút khao khát nhưng hiện thực khắc nghiệt cùng với thể chất của chính mình khiến cậu chần chừ, không thể đưa ra quyết định.Ngoài thời gian quấn lấy Ngụy Thầm trong phòng ngủ hoặc dưới hồ nước mỗi khi hắn về, phần lớn thời gian còn lại Hạ Khai chỉ ngồi thẫn thờ hoặc thở dài. Cậu lén lút thở dài để không bị quản gia phát hiện nhưng cuối cùng ông ấy vẫn lén báo lại với Ngụy Thầm.Đến đêm, cơ thể Hạ Khai như tự động kích hoạt vào đúng thời điểm đó.Hạ Khai để mặc Ngụy Thầm lau mồ hôi cho mình. Chiếc đuôi bạc xanh đã biến trở lại thành đôi chân, đặt lên chiếc đuôi cá khổng lồ của Ngụy Thầm. Hắn để mặc cậu giẫm lên, cuối cùng nắm lấy eo cậu, bế cậu lên rồi nhìn sâu vào mắt cậu: "Nghỉ ngơi xong thì đưa em về trường."Hạ Khai có tâm sự, để chuyển hướng suy nghĩ, cậu chỉ có thể không biết xấu hổ mà bám lấy Ngụy Thầm mỗi khi hắn rảnh rỗi. Nhưng trốn tránh mãi cũng không phải cách, vấn đề vẫn phải được giải quyết."…Không về đâu."Ngón tay áp lên má cậu nhẹ nhàng siết chặt. Việc hòa hợp trên giường chính là liều thuốc bổ tốt nhất, không chỉ tận hưởng mà còn có tác dụng dưỡng thân.Thời gian này, Hạ Khai sống rất buông thả. Ngoại trừ trở nên lười biếng hơn, trông cậu lại càng thêm quyến rũ, cứ như một bé yêu tinh được nuôi dưỡng bằng tinh khí. Cậu nhìn chằm chằm Ngụy Thầm, nói một lần nữa rằng mình không muốn quay về, rồi tránh ánh mắt hắn, bướng bỉnh nhắm nghiền mắt lại, bộ dạng như đang thách thức hắn làm gì được mình.Ngụy Thầm hết cách với cậu nhưng cũng là người cậu không thể không nghe theo.Cuối cùng, vào giữa mùa thu, Hạ Khai bị nửa ép buộc quay lại trường học với tư cách học sinh chuyển lớp. Một phần vì Ngụy Thầm muốn cậu quay về, miễn là cậu chịu học thì làm gì cũng được, một phần vì trong lòng cậu vẫn còn một tia không cam tâm - cậu muốn thử một lần, biết đâu mọi chuyện sẽ khác?Ba năm trôi qua, Hạ Khai quay lại Học viện quen thuộc. Những bạn cùng khóa ngày trước đã tốt nghiệp, giờ đây, khi quay lại với thân phận Omega, cậu dường như trở nên lạc lõng giữa đám đông.

Chương 74: Chương 74