Tháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian…
Chương 80: Chương 80
Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Kết thúc cuộc gọi với Kỷ Vãn, Hạ Khai lên tầng thượng, ngửa đầu nhìn chiếc cơ giáp trước mặt suốt nửa ngày. Trong mấy tháng qua, cậu chỉ chạm vào nó ba lần. Những thứ được đặt ở vị trí càng quan trọng trong lòng, nếu chưa chuẩn bị đủ, cậu lại càng không dám động vào, sợ mình sẽ làm ô uế nó.Nhiệt độ trên tầng thượng không như trong nhà. Quản gia lên nhắc nhở hai lần, Hạ Khai gật đầu, nhìn hồ nước trong vắt rồi nảy ra ý định bơi vài vòng. Nhưng khi thấy quản gia tỏ vẻ nghiêm túc muốn nói chuyện, cậu liền dẹp suy nghĩ đó sang một bên.“Chiều nay em có tiết học, vợ của thầy Lục sắp sinh, có lẽ phải phiền thầy đưa em đến trường.”Trước đây, Hạ Khai sẽ đề nghị tự lái phi thuyền đi học nhưng Ngụy Thầm không cho phép. Không phải vì muốn hạn chế tự do của cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu cũng không muốn tính toán quá nhiều về mấy chuyện nhỏ nhặt này.Khoảng cách giữa cậu và Ngụy Thầm quá rõ ràng, không phải chỉ một hai chuyện là có thể bù đắp được. Nếu thật sự muốn suy nghĩ thấu đáo mọi thứ, có lẽ đến ngày chết cậu cũng không nghĩ xong.Các Alpha không bị gián đoạn lịch học, còn Hạ Khai buổi sáng không có tiết, đây cũng là sự ưu ái đặc biệt mà trường dành cho Omega. Ban đầu cậu còn không muốn chấp nhận nhưng giờ đây đã có thể bình thản tiếp nhận sự khác biệt khi là một Omega.Bảng thông báo mỗi tháng đều cập nhật bảng xếp hạng thành tích kỳ thi hàng tháng, trong cột môn văn hóa, tên của Hạ Khai đứng đầu. Cậu lặng lẽ liếc nhìn một cái, không để tâm lắm. Thành tích tiến bộ vượt bậc như vậy, thật ra phần lớn là nhờ vào sự “dạy dỗ tận tình” của Ngụy Thầm.Thành tích đáng kinh ngạc của Hạ Khai khiến một số Alpha từng nhìn cậu bằng ánh mắt khác biệt phải ngậm miệng nhưng cũng có không ít Alpha không phục khi bị một Omega vượt mặt. Họ vừa coi thường việc Omega học chung với Alpha, vừa âm thầm lấy cậu làm đối thủ cạnh tranh để đuổi theo.Khoảnh khắc này, Hạ Khai lại cảm thấy có chút kh0ái cảm khi áp đảo và chinh phục đám Alpha đó. Dù rằng không bao gồm Alpha của cậu nhưng ở một góc độ nào đó, Hạ Khai tự an ủi bản thân - việc Ngụy Thầm mê đắm cậu cũng xem như một hình thức thần phục đi.Buổi chiều có ba tiết học, đúng giờ tan trường, Hạ Khai ra về như thường lệ. Trời âm u nặng nề, người đến đón cậu lại là Ngụy Thầm.“Thầy ơi.” Hạ Khai chui vào dưới ô của Ngụy Thầm, đầu ngón tay dính chút nước mưa cố ý chạm vào mặt đối phương: “Sao thầy lại có thời gian qua đây vậy?”Hạ Khai sợ lạnh, nép vào lòng Ngụy Thầm không chịu nhúc nhích. Dạo gần đây cậu lúc nào cũng uể oải lười biếng, gặp Ngụy Thầm lại càng muốn ngủ hơn.Hương pheromone ấm áp, khô ráo, xen lẫn một tia h@m muốn mỏng manh quấn lấy cậu, Hạ Khai vô cùng hưởng thụ. Ban đầu còn ngoan ngoãn nhưng chẳng bao lâu, tay cậu lại không chịu yên phận, cứ hướng về những ranh giới giữa mình và Ngụy Thầm mà thăm dò.Hạ Khai nheo mắt cười trộm, làm xộc xệch quần áo của Ngụy Thầm rồi cố ý không chỉnh lại, sau đó bị đối phương giữ chặt tay. Ngụy Thầm rõ ràng quần áo xộc xệch, hơi thở cũng nóng bỏng đầy d*c vọng nhưng giọng điệu lại điềm nhiên nghiêm túc đến lạ.Ngụy Thầm đúng là có bản lĩnh này - phản ứng cơ thể và hành vi lời nói hoàn toàn không đồng nhất.Hạ Khai chia chút tâm tư, phát hiện con đường dường như không phải về nhà. Cậu vừa định hỏi thì Ngụy Thầm đã nói: “Một lát nữa đi ăn cơm với mấy vị trưởng bối.”Nghe xong, Hạ Khai căng thẳng không thôi. Đã kết hôn với Ngụy Thầm được vài tháng, người này đúng là cực kỳ nuông chiều cậu. Chỉ cần không chạm đến giới hạn, những việc cậu không muốn làm, Ngụy Thầm chưa bao giờ ép buộc. Người trong nhà tổ của Ngụy gia đến giờ vẫn không quá thích cậu, bên cạnh bà nội Ngụy còn có Từ Dương, Ngụy Thầm cũng chỉ mới dẫn cậu về đó ăn cơm ba lần.Ngụy Thầm không cần bất kỳ ai phải tỏ thái độ với Hạ Khai. Nếu hắn chủ động đưa cậu đến gặp mặt, chứng tỏ những vị trưởng bối này có vị trí khá đặc biệt đối với hắn.Hạ Khai theo bản năng ngồi thẳng người, tay vẫn vòng sau vai Ngụy Thầm, ánh mắt mông lung mang theo chút ngờ nghệch vụng về: “Người đó quan trọng lắm sao?”
Kết thúc cuộc gọi với Kỷ Vãn, Hạ Khai lên tầng thượng, ngửa đầu nhìn chiếc cơ giáp trước mặt suốt nửa ngày. Trong mấy tháng qua, cậu chỉ chạm vào nó ba lần. Những thứ được đặt ở vị trí càng quan trọng trong lòng, nếu chưa chuẩn bị đủ, cậu lại càng không dám động vào, sợ mình sẽ làm ô uế nó.
Nhiệt độ trên tầng thượng không như trong nhà. Quản gia lên nhắc nhở hai lần, Hạ Khai gật đầu, nhìn hồ nước trong vắt rồi nảy ra ý định bơi vài vòng. Nhưng khi thấy quản gia tỏ vẻ nghiêm túc muốn nói chuyện, cậu liền dẹp suy nghĩ đó sang một bên.
“Chiều nay em có tiết học, vợ của thầy Lục sắp sinh, có lẽ phải phiền thầy đưa em đến trường.”
Trước đây, Hạ Khai sẽ đề nghị tự lái phi thuyền đi học nhưng Ngụy Thầm không cho phép. Không phải vì muốn hạn chế tự do của cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu cũng không muốn tính toán quá nhiều về mấy chuyện nhỏ nhặt này.
Khoảng cách giữa cậu và Ngụy Thầm quá rõ ràng, không phải chỉ một hai chuyện là có thể bù đắp được. Nếu thật sự muốn suy nghĩ thấu đáo mọi thứ, có lẽ đến ngày chết cậu cũng không nghĩ xong.
Các Alpha không bị gián đoạn lịch học, còn Hạ Khai buổi sáng không có tiết, đây cũng là sự ưu ái đặc biệt mà trường dành cho Omega. Ban đầu cậu còn không muốn chấp nhận nhưng giờ đây đã có thể bình thản tiếp nhận sự khác biệt khi là một Omega.
Bảng thông báo mỗi tháng đều cập nhật bảng xếp hạng thành tích kỳ thi hàng tháng, trong cột môn văn hóa, tên của Hạ Khai đứng đầu. Cậu lặng lẽ liếc nhìn một cái, không để tâm lắm. Thành tích tiến bộ vượt bậc như vậy, thật ra phần lớn là nhờ vào sự “dạy dỗ tận tình” của Ngụy Thầm.
Thành tích đáng kinh ngạc của Hạ Khai khiến một số Alpha từng nhìn cậu bằng ánh mắt khác biệt phải ngậm miệng nhưng cũng có không ít Alpha không phục khi bị một Omega vượt mặt. Họ vừa coi thường việc Omega học chung với Alpha, vừa âm thầm lấy cậu làm đối thủ cạnh tranh để đuổi theo.
Khoảnh khắc này, Hạ Khai lại cảm thấy có chút kh0ái cảm khi áp đảo và chinh phục đám Alpha đó. Dù rằng không bao gồm Alpha của cậu nhưng ở một góc độ nào đó, Hạ Khai tự an ủi bản thân - việc Ngụy Thầm mê đắm cậu cũng xem như một hình thức thần phục đi.
Buổi chiều có ba tiết học, đúng giờ tan trường, Hạ Khai ra về như thường lệ. Trời âm u nặng nề, người đến đón cậu lại là Ngụy Thầm.
“Thầy ơi.” Hạ Khai chui vào dưới ô của Ngụy Thầm, đầu ngón tay dính chút nước mưa cố ý chạm vào mặt đối phương: “Sao thầy lại có thời gian qua đây vậy?”
Hạ Khai sợ lạnh, nép vào lòng Ngụy Thầm không chịu nhúc nhích. Dạo gần đây cậu lúc nào cũng uể oải lười biếng, gặp Ngụy Thầm lại càng muốn ngủ hơn.
Hương pheromone ấm áp, khô ráo, xen lẫn một tia h@m muốn mỏng manh quấn lấy cậu, Hạ Khai vô cùng hưởng thụ. Ban đầu còn ngoan ngoãn nhưng chẳng bao lâu, tay cậu lại không chịu yên phận, cứ hướng về những ranh giới giữa mình và Ngụy Thầm mà thăm dò.
Hạ Khai nheo mắt cười trộm, làm xộc xệch quần áo của Ngụy Thầm rồi cố ý không chỉnh lại, sau đó bị đối phương giữ chặt tay. Ngụy Thầm rõ ràng quần áo xộc xệch, hơi thở cũng nóng bỏng đầy d*c vọng nhưng giọng điệu lại điềm nhiên nghiêm túc đến lạ.
Ngụy Thầm đúng là có bản lĩnh này - phản ứng cơ thể và hành vi lời nói hoàn toàn không đồng nhất.
Hạ Khai chia chút tâm tư, phát hiện con đường dường như không phải về nhà. Cậu vừa định hỏi thì Ngụy Thầm đã nói: “Một lát nữa đi ăn cơm với mấy vị trưởng bối.”
Nghe xong, Hạ Khai căng thẳng không thôi. Đã kết hôn với Ngụy Thầm được vài tháng, người này đúng là cực kỳ nuông chiều cậu. Chỉ cần không chạm đến giới hạn, những việc cậu không muốn làm, Ngụy Thầm chưa bao giờ ép buộc. Người trong nhà tổ của Ngụy gia đến giờ vẫn không quá thích cậu, bên cạnh bà nội Ngụy còn có Từ Dương, Ngụy Thầm cũng chỉ mới dẫn cậu về đó ăn cơm ba lần.
Ngụy Thầm không cần bất kỳ ai phải tỏ thái độ với Hạ Khai. Nếu hắn chủ động đưa cậu đến gặp mặt, chứng tỏ những vị trưởng bối này có vị trí khá đặc biệt đối với hắn.
Hạ Khai theo bản năng ngồi thẳng người, tay vẫn vòng sau vai Ngụy Thầm, ánh mắt mông lung mang theo chút ngờ nghệch vụng về: “Người đó quan trọng lắm sao?”
Sau Khi Alpha Bị Biến DịTác giả: Vô Biên KháchTruyện Đam Mỹ, Truyện SủngTháng sáu mưa rơi tầm tã, mùi pheromone ngày càng nồng nặc hơn. Giữa cái không khí ẩm ướt, vị sữa ngọt ngào quyện với hương mật ong thơm ngất ngây như thể trong giây kế tiếp sẽ nhấn nhìm con người ta trong sự mê đắm đó. Một mùi hương vô cùng xa lạ, là pheromone của Hạ Khai - một Omega. Lúc này, Hạ Khai đang tựa vào đầu giường, ngón tay trắng bệch nắm chặt chiếc chăn mỏng, mùi hương này thật sự khiến cậu rất buồn nôn. Gương mặt Hạ Khai vô cùng đau đớn, cậu cố gắng nhẫn nhịn cảm giác này, cần cổ tinh tế đang không ngừng nôn khan. Đôi mắt vốn dĩ luôn ngời sáng giờ đây lại mở to trong sự mờ mịt, như một cái vỏ rỗng chỉ biết mở thật to, tựa như Hạ Khai nhớ đến điều gì đó, tia chán ghét hiện lên dưới đáy mắt cậu. “Quái vật.” Hạ Khai trầm giọng tự nói với bản thân, như thể chính cậu là một con quái vật nhỏ bé yếu đuối bị vây hãm trong lồ ng sắt, liên tục lặp lại rằng bản thân là một con quái vật. Người chịu trách nhiệm cho sinh hoạt hằng ngày của Hạ Khai là một Beta hiền lành, theo thời gian… Kết thúc cuộc gọi với Kỷ Vãn, Hạ Khai lên tầng thượng, ngửa đầu nhìn chiếc cơ giáp trước mặt suốt nửa ngày. Trong mấy tháng qua, cậu chỉ chạm vào nó ba lần. Những thứ được đặt ở vị trí càng quan trọng trong lòng, nếu chưa chuẩn bị đủ, cậu lại càng không dám động vào, sợ mình sẽ làm ô uế nó.Nhiệt độ trên tầng thượng không như trong nhà. Quản gia lên nhắc nhở hai lần, Hạ Khai gật đầu, nhìn hồ nước trong vắt rồi nảy ra ý định bơi vài vòng. Nhưng khi thấy quản gia tỏ vẻ nghiêm túc muốn nói chuyện, cậu liền dẹp suy nghĩ đó sang một bên.“Chiều nay em có tiết học, vợ của thầy Lục sắp sinh, có lẽ phải phiền thầy đưa em đến trường.”Trước đây, Hạ Khai sẽ đề nghị tự lái phi thuyền đi học nhưng Ngụy Thầm không cho phép. Không phải vì muốn hạn chế tự do của cậu. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu cũng không muốn tính toán quá nhiều về mấy chuyện nhỏ nhặt này.Khoảng cách giữa cậu và Ngụy Thầm quá rõ ràng, không phải chỉ một hai chuyện là có thể bù đắp được. Nếu thật sự muốn suy nghĩ thấu đáo mọi thứ, có lẽ đến ngày chết cậu cũng không nghĩ xong.Các Alpha không bị gián đoạn lịch học, còn Hạ Khai buổi sáng không có tiết, đây cũng là sự ưu ái đặc biệt mà trường dành cho Omega. Ban đầu cậu còn không muốn chấp nhận nhưng giờ đây đã có thể bình thản tiếp nhận sự khác biệt khi là một Omega.Bảng thông báo mỗi tháng đều cập nhật bảng xếp hạng thành tích kỳ thi hàng tháng, trong cột môn văn hóa, tên của Hạ Khai đứng đầu. Cậu lặng lẽ liếc nhìn một cái, không để tâm lắm. Thành tích tiến bộ vượt bậc như vậy, thật ra phần lớn là nhờ vào sự “dạy dỗ tận tình” của Ngụy Thầm.Thành tích đáng kinh ngạc của Hạ Khai khiến một số Alpha từng nhìn cậu bằng ánh mắt khác biệt phải ngậm miệng nhưng cũng có không ít Alpha không phục khi bị một Omega vượt mặt. Họ vừa coi thường việc Omega học chung với Alpha, vừa âm thầm lấy cậu làm đối thủ cạnh tranh để đuổi theo.Khoảnh khắc này, Hạ Khai lại cảm thấy có chút kh0ái cảm khi áp đảo và chinh phục đám Alpha đó. Dù rằng không bao gồm Alpha của cậu nhưng ở một góc độ nào đó, Hạ Khai tự an ủi bản thân - việc Ngụy Thầm mê đắm cậu cũng xem như một hình thức thần phục đi.Buổi chiều có ba tiết học, đúng giờ tan trường, Hạ Khai ra về như thường lệ. Trời âm u nặng nề, người đến đón cậu lại là Ngụy Thầm.“Thầy ơi.” Hạ Khai chui vào dưới ô của Ngụy Thầm, đầu ngón tay dính chút nước mưa cố ý chạm vào mặt đối phương: “Sao thầy lại có thời gian qua đây vậy?”Hạ Khai sợ lạnh, nép vào lòng Ngụy Thầm không chịu nhúc nhích. Dạo gần đây cậu lúc nào cũng uể oải lười biếng, gặp Ngụy Thầm lại càng muốn ngủ hơn.Hương pheromone ấm áp, khô ráo, xen lẫn một tia h@m muốn mỏng manh quấn lấy cậu, Hạ Khai vô cùng hưởng thụ. Ban đầu còn ngoan ngoãn nhưng chẳng bao lâu, tay cậu lại không chịu yên phận, cứ hướng về những ranh giới giữa mình và Ngụy Thầm mà thăm dò.Hạ Khai nheo mắt cười trộm, làm xộc xệch quần áo của Ngụy Thầm rồi cố ý không chỉnh lại, sau đó bị đối phương giữ chặt tay. Ngụy Thầm rõ ràng quần áo xộc xệch, hơi thở cũng nóng bỏng đầy d*c vọng nhưng giọng điệu lại điềm nhiên nghiêm túc đến lạ.Ngụy Thầm đúng là có bản lĩnh này - phản ứng cơ thể và hành vi lời nói hoàn toàn không đồng nhất.Hạ Khai chia chút tâm tư, phát hiện con đường dường như không phải về nhà. Cậu vừa định hỏi thì Ngụy Thầm đã nói: “Một lát nữa đi ăn cơm với mấy vị trưởng bối.”Nghe xong, Hạ Khai căng thẳng không thôi. Đã kết hôn với Ngụy Thầm được vài tháng, người này đúng là cực kỳ nuông chiều cậu. Chỉ cần không chạm đến giới hạn, những việc cậu không muốn làm, Ngụy Thầm chưa bao giờ ép buộc. Người trong nhà tổ của Ngụy gia đến giờ vẫn không quá thích cậu, bên cạnh bà nội Ngụy còn có Từ Dương, Ngụy Thầm cũng chỉ mới dẫn cậu về đó ăn cơm ba lần.Ngụy Thầm không cần bất kỳ ai phải tỏ thái độ với Hạ Khai. Nếu hắn chủ động đưa cậu đến gặp mặt, chứng tỏ những vị trưởng bối này có vị trí khá đặc biệt đối với hắn.Hạ Khai theo bản năng ngồi thẳng người, tay vẫn vòng sau vai Ngụy Thầm, ánh mắt mông lung mang theo chút ngờ nghệch vụng về: “Người đó quan trọng lắm sao?”