Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…
Chương 2: Chương 2
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Tôi tên Giang Kiều. Tôi ấy à, từ nhỏ đã không bình thường rồi. Mẹ tôi là một tiểu thư nhà giàu giả, bà ấy chỉ một lòng muốn gả vào hào môn. Thế nên ai cũng có thể bắt nạt đứa con hoang là tôi đây, bởi vì sẽ không ai chịu đứng ra giúp tôi cả. Nhưng những kẻ bắt nạt tôi, tôi không chỉ trả lại bọn chúng gấp đôi, mà còn khiến bọn chúng ngay cả khổ sở cũng không nói ra được. Tính cách tôi vốn rất cực đoan, lại thích giả ngoan. Chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì. Sau khi mẹ tôi mang thai, bà ấy đã thành công được gả vào nhà họ Bùi. Nhưng bà ấy đã đánh giá thấp sự hiểm ác trong nhà của hào môn. Khi mang thai được sáu tháng, bà ấy bị sảy thai do dị ứng, suýt chút nữa là mất mạng. Nghỉ hè, Bùi Tịch Thanh từ trường quý tộc trở về. Vì sự giáo dưỡng của một cậu chủ mà anh ta buộc phải đối xử khá tốt với mẹ con tôi. Khi tôi bị đám cậu ấm nhà giàu kia trêu chọc, bị người ta làm cho mất mặt ở bữa tiệc, bị người ta ném vào bể bơi suýt c.h.ế.t đuối. Đều là anh ta ra mặt giúp tôi. Trên mặt Bùi Tịch Thanh luôn mang theo ý cười ấm áp. Khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cậu chủ nhà giàu này, lần đầu tiên trong đời, tôi nảy sinh h@m muốn chiếm hữu. Tôi muốn làm bẩn một người sạch sẽ như anh ta. Tôi phân hóa thành Alpha. Vào năm anh ta học đại học năm ba, tôi đã trưởng thành. Bùi Tịch Thanh cũng là Alpha. Xác suất Alpha mang thai rất thấp nhưng không phải là không có. Tôi đã bỏ chút gì đó vào trà của anh ta. Nhưng không ngờ lại đúng vào kỳ nhạy cảm của anh ta. Sau khi tôi bước vào căn phòng đó và đóng cửa lại, Bùi Tịch Thanh như biến thành người khác. Anh ta như con sói hoang giữ chặt tôi, không cho tôi chút cơ hội nào để chạy trốn. Toàn thân tôi bị anh ta hành hạ đến mức mình mẩy đầy thương tích. Nhưng mà, tôi đã có được thứ mình muốn. Sau ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh hận tôi thấu xương. Nhưng anh ta lại không chịu nổi sự quyến rũ từ tin tức tố của tôi. Mỗi kỳ nhạy cảm, anh ta đều lẻn vào phòng tôi. Lâu dần, chúng tôi hình thành nên mối quan hệ không thể đưa ra ánh sáng này.
Tôi tên Giang Kiều.
Tôi ấy à, từ nhỏ đã không bình thường rồi.
Mẹ tôi là một tiểu thư nhà giàu giả, bà ấy chỉ một lòng muốn gả vào hào môn.
Thế nên ai cũng có thể bắt nạt đứa con hoang là tôi đây, bởi vì sẽ không ai chịu đứng ra giúp tôi cả.
Nhưng những kẻ bắt nạt tôi, tôi không chỉ trả lại bọn chúng gấp đôi, mà còn khiến bọn chúng ngay cả khổ sở cũng không nói ra được.
Tính cách tôi vốn rất cực đoan, lại thích giả ngoan.
Chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì.
Sau khi mẹ tôi mang thai, bà ấy đã thành công được gả vào nhà họ Bùi.
Nhưng bà ấy đã đánh giá thấp sự hiểm ác trong nhà của hào môn.
Khi mang thai được sáu tháng, bà ấy bị sảy thai do dị ứng, suýt chút nữa là mất mạng.
Nghỉ hè, Bùi Tịch Thanh từ trường quý tộc trở về.
Vì sự giáo dưỡng của một cậu chủ mà anh ta buộc phải đối xử khá tốt với mẹ con tôi.
Khi tôi bị đám cậu ấm nhà giàu kia trêu chọc, bị người ta làm cho mất mặt ở bữa tiệc, bị người ta ném vào bể bơi suýt c.h.ế.t đuối.
Đều là anh ta ra mặt giúp tôi.
Trên mặt Bùi Tịch Thanh luôn mang theo ý cười ấm áp.
Khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cậu chủ nhà giàu này, lần đầu tiên trong đời, tôi nảy sinh h@m muốn chiếm hữu.
Tôi muốn làm bẩn một người sạch sẽ như anh ta.
Tôi phân hóa thành Alpha.
Vào năm anh ta học đại học năm ba, tôi đã trưởng thành.
Bùi Tịch Thanh cũng là Alpha.
Xác suất Alpha mang thai rất thấp nhưng không phải là không có.
Tôi đã bỏ chút gì đó vào trà của anh ta.
Nhưng không ngờ lại đúng vào kỳ nhạy cảm của anh ta.
Sau khi tôi bước vào căn phòng đó và đóng cửa lại, Bùi Tịch Thanh như biến thành người khác.
Anh ta như con sói hoang giữ chặt tôi, không cho tôi chút cơ hội nào để chạy trốn.
Toàn thân tôi bị anh ta hành hạ đến mức mình mẩy đầy thương tích.
Nhưng mà, tôi đã có được thứ mình muốn.
Sau ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh hận tôi thấu xương.
Nhưng anh ta lại không chịu nổi sự quyến rũ từ tin tức tố của tôi.
Mỗi kỳ nhạy cảm, anh ta đều lẻn vào phòng tôi.
Lâu dần, chúng tôi hình thành nên mối quan hệ không thể đưa ra ánh sáng này.
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Tôi tên Giang Kiều. Tôi ấy à, từ nhỏ đã không bình thường rồi. Mẹ tôi là một tiểu thư nhà giàu giả, bà ấy chỉ một lòng muốn gả vào hào môn. Thế nên ai cũng có thể bắt nạt đứa con hoang là tôi đây, bởi vì sẽ không ai chịu đứng ra giúp tôi cả. Nhưng những kẻ bắt nạt tôi, tôi không chỉ trả lại bọn chúng gấp đôi, mà còn khiến bọn chúng ngay cả khổ sở cũng không nói ra được. Tính cách tôi vốn rất cực đoan, lại thích giả ngoan. Chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì. Sau khi mẹ tôi mang thai, bà ấy đã thành công được gả vào nhà họ Bùi. Nhưng bà ấy đã đánh giá thấp sự hiểm ác trong nhà của hào môn. Khi mang thai được sáu tháng, bà ấy bị sảy thai do dị ứng, suýt chút nữa là mất mạng. Nghỉ hè, Bùi Tịch Thanh từ trường quý tộc trở về. Vì sự giáo dưỡng của một cậu chủ mà anh ta buộc phải đối xử khá tốt với mẹ con tôi. Khi tôi bị đám cậu ấm nhà giàu kia trêu chọc, bị người ta làm cho mất mặt ở bữa tiệc, bị người ta ném vào bể bơi suýt c.h.ế.t đuối. Đều là anh ta ra mặt giúp tôi. Trên mặt Bùi Tịch Thanh luôn mang theo ý cười ấm áp. Khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cậu chủ nhà giàu này, lần đầu tiên trong đời, tôi nảy sinh h@m muốn chiếm hữu. Tôi muốn làm bẩn một người sạch sẽ như anh ta. Tôi phân hóa thành Alpha. Vào năm anh ta học đại học năm ba, tôi đã trưởng thành. Bùi Tịch Thanh cũng là Alpha. Xác suất Alpha mang thai rất thấp nhưng không phải là không có. Tôi đã bỏ chút gì đó vào trà của anh ta. Nhưng không ngờ lại đúng vào kỳ nhạy cảm của anh ta. Sau khi tôi bước vào căn phòng đó và đóng cửa lại, Bùi Tịch Thanh như biến thành người khác. Anh ta như con sói hoang giữ chặt tôi, không cho tôi chút cơ hội nào để chạy trốn. Toàn thân tôi bị anh ta hành hạ đến mức mình mẩy đầy thương tích. Nhưng mà, tôi đã có được thứ mình muốn. Sau ngày hôm đó, Bùi Tịch Thanh hận tôi thấu xương. Nhưng anh ta lại không chịu nổi sự quyến rũ từ tin tức tố của tôi. Mỗi kỳ nhạy cảm, anh ta đều lẻn vào phòng tôi. Lâu dần, chúng tôi hình thành nên mối quan hệ không thể đưa ra ánh sáng này.